Vương Gia, Nhà Của Em Chính Là Phủ Của Anh
Tác giả: Giả Bình Ao
Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015
Lượt xem: 1343281
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3281 lượt.
ể diện nữa, ngày mai anh sẽ ở lì tại nhà ông ấy! Nhưng anh nói rõ cho mà biết để gặp được chủ tịch thành phố, có những việc anh cần làm thế nào, thì em không được ngăn cản đâu nhé.
Đi gặp lần thứ hai, lại không vào nhà chủ tịch thành phố, đến thẳng chỗ Hoàng Đức Phúc, chỉ thăm dò tình hình con trai chủ tịch. Con trai chủ tịch là Đại Chính, bị mắc bệnh tê liệt từ thưở bé, một bên chân bị teo đi. Tuy gượng đi được, nhưng toàn thân cứ lảo đảo như kẻ say rượu. Hiện nay ba mươi tuổi, đang làm việc ở quỹ người tàn tật, vẫn chưa lấy vợ. Hoàng Đức Phúc nói:
- Bệnh tình không phát triển gì thêm, chỉ có điều, chuyện hôn nhân vẫn là nỗi lo của chủ tịch thành phố, đã tìm mấy cô, song Đại Chính không ưng cô nào. Cậu ta muốn lấy một cô xinh xinh, nhưng con gái đẹp ai người ta chịu lấy? Cho nên mỗi ngày một trái tính, trái nết, hơi một tí là gắt gỏng tại nhà, chủ tịch cũng không biết làm sao được.
Trang Chi Điệp nói:
- Trên đời đúng là không có việc gì tốt đẹp trọn vẹn cả. Không giải quyết được việc hôn nhân của con trai, chẳng kể là chủ tịch thành phố, ai trong trường hợp ấy, cũng không được yên thân. Trước kia, những người phản đối chủ tịch đã chê cười sau lưng người nối dõi chủ tịch tàn phế, nếu một cô dâu cũng tìm không ra thì không biết người ta nói xấu chủ tịch đến mức nào! Tôi vẫn lưu tâm đến chuyện này, cuối cùng đã tìm được một người, độ tuổi thích hợp, đã tốt nghiệp phổ thông trung học, người cũng sáng sủa tháo vát, đặc biệt là cái eo cái dáng xinh đáo để, chẳng cần phải hỏi Đại Chính, trăm phần trăm vừa mắt cậu ta, chỉ có điều không biết ý kiến của ông bà chủ tịch như thế nào?
Hoàng Đức Phúc hỏi:
- Có một cô gái hay đến thế kia ư? Chỉ cần Đại Chính vừa mắt thì ông bà chủ tịch không có ý kiến gì đâu. Bà ấy đã nhờ tôi mấy lần, nhưng tôi vẫn chưa gặp được người nào thích hợp. Anh mau mau nói rõ, cô ấy đang ở đâu? Tên là gì? Làm việc ở cơ quan nào?
Trang Chi Điệp nói:
- Nói ra có lẽ anh cũng đã gặp. Bà xã tôi bảo cô ấy đã có lần nhìn thấy anh trên phố, anh còn nhớ cô gái cùng đi với bà xã tôi khi ấy không nhỉ?
Hoàng Đức Phúc nói:
- Có phải cô gái mắt hai mí, có nốt ruồi trong lông mày bên phải, chân dài, đi đôi xăng đan màu trắng cao gót, khi cười có một cái răng khểnh ở bên phải?
Trang Chi Điệp nghe xong, mừng thầm trong bụng, bảo:
- Cô ấy là Liễu Nguyệt, người giúp việc trong nhà tôi. Liễu Nguyệt mặt nào cũng hay, chỉ có điều hiện giờ chưa có hộ khẩu ở Tây Kinh.
Hoàng Đức Phúc nói:
- Ái chà, đó là người đẹp tiêu chuẩn đấy, có xách đèn lồng cũng khó tìm! Đàn bà là như thế, trời sinh ra đã xinh đẹp là của cải lớn nhất rồi. Hộ khẩu nông thôn thì có sao, giải quyết hộ khẩu thành phố, thì tìm một việc làm, chẳng phải khó khăn gì!
Ngay lúc đó cùng Trang Chi Điệp đi đến nhà làm việc của uỷ ban khoa học gặp vợ ông chủ tịch. Bà vợ ông chủ tịch nghe xong, cảm động xiết chặt tay Trang Chi Điệp, nói:
- Tôi xin cám ơn anh trước, đã lo cho việc này. Tôi năm nay đã bạc cả tóc vì chuyện của cậu con trai. Anh đã hỏi ý kiến của cô ấy chưa? Tôi cứ sợ cô ấy không bằng lòng thằng Đại Chính nhà này. Trước kia đã thế rồi, Đại Chính thì đồng ý, nhưng người ta lại không bằng lòng, người ta thì bằng lòng, nhưng Đại Chính lại không ưng ý. Khi nói với cô ấy nhất định anh không được giấu. Đại Chính thế nào cứ nói thế.
Trang Chi Điệp nghe vậy, trong lòng đâm ra hoang mang, xong đã nói ngay:
- Tôi đã ướm hỏi cô ấy một cách vòng vo, cô ấy chỉ đỏ mặt, không bảo được, cũng không bảo không, xem ra vấn đề không lớn lắm. Liễu Nguyệt dáng người đẹp, tính nết cũng hiền lành, nhưng cũng biết suy nghĩ, không phải con người nhỏ nhặt hẹp hòi, lúc nào đó thuận lợi tổ chức cho hai đứa gặp nhau.
Bà vợ chủ tịch nói:
- Còn chọn lúc nào thuận lợi nữa? nếu buổi tối không có việc gì, anh dẫn cô ấy đến đây, hoặc anh bận thì bảo cô ấy đến một mình. Đứa nào cũng tự hiểu trong lòng, không cần đến người lớn nói thẳng khi gặp mặt, cứ cởi mở nói rõ vấn đề để bọn chúng nó nói với nhau, thành được thì tốt, không thành thì cũng là bạn. Nhưng dù thế nào đi nữa, tôi cũng cám ơn anh.
Trang Chi Điệp cũng đã nhận lời tối nay gặp mặt. Về đến nhà, Ngưu Nguyệt Thanh và Liễu Nguyệt đang nói chuyện, hỏi có gặp được chủ tịch không. Trang Chi Điệp đáp:
- Cần ngồi tù thì anh đi ngồi tù, cũng chẳng cần em phải đợi cơm, em lo cái gì?
Rồi gọi Liễu Nguyệt vào phòng sách, Trang Chi Điệp liền đóng cửa. Liễu Nguyệt xua xua tay, khe khẽ bảo:
- Anh táo tợn vừa vừa chứ, chị ấy đang ở ngoài kia.
Trang Chi Điệp bảo:
- Anh nói với em chuyện này, em gặp Triệu Kinh Ngũ lúc nào? Em nói thật với anh xem nào?
Liễu Nguyệt mặt đỏ bừng bừng, đáp:
- Mấy hôm nay không gặp, Triệu Kinh Ngũ đã nói gì với anh?
Trang Chi Điệp không trả lời, lại hỏi:
- Em và Triệu Kinh Ngũ đã có chuyện kia chưa?
Liễu Nguyệt đáp:
- Anh còn hỏi chuyện ấy, em bỏ đi cho mà xem!
Trang Chi Điệp ra vẻ nghiêm chỉnh, hỏi:
- Ý của anh là em đã cảm mến Triệu Kinh Ngũ thật sự chưa?
Liễu Nguyệt hỏi:
- Hôm nay anh ra ngoài uống rượu hả? A