Tác giả: Ngô Trầm Thủy
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1342947
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2947 lượt.
ừ Văn Diệu bất giác bước thụt về sau, còn Lý Thiên Dương lại mau mắn tiến lên phía trước.
Bấy giờ, trên hành lang lại bỗng vang lên tiếng bước chân dồn dập, Từ Văn Diệu quay đầu nhìn, một người đàn ông trẻ tuổi chạy tới, vừa thấy Lý Thiên Dương liền nhẹ nhõm thở hắt ra, đoạn nhác thấy cửa phòng mổ lại ngẩn người, ngập ngừng nói với Lý Thiên Dương: “Thiên Dương, em đến rồi đây… Vương Tranh không sao chứ? Bây giờ cậu ta thế nào rồi?”
Một lời vừa thốt ra vừa hay khiến người ta tỉnh ngộ. Từ Văn Diệu như có đại họa đổ lên đầu đến nơi, dán mắt nhìn ông bác sĩ ngoại khoa uy quyền vẫn còn đeo khẩu trang, nhìn sang thấy ông ấy tách khỏi đám đông, tháo khẩu trang xuống, dáng vẻ tươi cười, lên giọng thông báo: “Xin yên tâm, ca mổ rất thành công!”
Từ Văn Diệu an tâm thở phào, bên tai lại lầm rầm mấy lời khen ngợi giáo sư Cù, nào là vết mổ thực gọn gàng dứt khoát, nhìn thôi cũng biết kỹ thuật lão luyện cỡ nào. Anh chẳng quan tâm tới những lời sáo rỗng ấy, im lặng chen vào giữa dòng người, đẩy tất cả ra, dịu dàng nắm lấy tay Vương Tranh.
Lúc này, anh mới có thời gian và sức lực để ngắm Vương Tranh vẫn còn đang hôn mê, tuy mặt mày trắng bệch, nhưng ngủ rất yên bình.
Gần mười tiếng sau đó, Vương Tranh mới tỉnh lại.
Cậu chỉ tỉnh chưa tới nửa tiếng lại tiếp tục ngủ mê mệt. Đến hơn tám giờ sau, mới lần thứ hai mở mắt.
Lồng chụp oxy đã được tháo bỏ, những chỉ số cơ thể đều ổn, nay vẫn còn một vài ống dẫn cắm trên tay nhưng Vương Tranh đã có thể mỉm cười chào Từ Văn Diệu, giọng nói còn rất yếu, chỉ có thể nói rất chậm, nhưng đã biểu đạt được hết ý hết lời.
Giáo sư Cù có ghé tới một lần, dùng nét mặt hết sức nghiêm túc khi tuyên bố tin dữ mà thông báo người bệnh đã khôi phục tốt, nếu tình hình tiếp tục chuyển biến tốt như thế thì ngày mai bệnh nhân có thể ăn thức ăn lỏng.
Từ Văn Diệu rối rít cảm ơn giáo sư Cù đã tận tình, còn ông lại chỉ trơ ra nghe cho hết, như thể quanh người có một lớp tường vô hình bảo vệ, ngăn mọi người ở ngoài. Nhưng khi chạm tới ánh mắt biết ơn của Vương Tranh, thì ông lại làm một chuyện ngoài sức tưởng tượng của mọi người là cúi đầu xuống, dùng giọng nói hết sức vô cảm mà đáp: “Không cần, như vậy là quá nhiều rồi.”
“Anh không biết à?” Vị bác sĩ ấy cười híp mắt. “Nghe nói giáo sư mắc chứng tự kỷ nhẹ từ bé, sau này tuy đã khỏi bệnh, nhưng vẫn gặp khó khăn trong giao tiếp. Cũng chính vì vậy mà ông ấy mới đặt tâm trí vào việc nghiên cứu y thuật, không khác gì một cỗ máy chuyên phẫu thuật, không bao giờ gây ra sai lầm gì. Ha ha, đúng là có tài ắt có tật mà. Thôi, tôi phải đi đây.”
Từ Văn Diệu cười đáp, rồi chào từ biệt bác sĩ.
“Đúng là quái nhân mà!” Vương Tranh cảm khái.
“Lời nói ấy như nói trúng tim đen.” Từ Văn Diệu ngồi xuống cạnh giường Vương Tranh, xoa đầu cậu. “Cũng vì em không biết quý trọng mình, ép tới bản thân phát bệnh tim. Cũng may phát hiện ra sớm, nếu lỡ xảy ra chuyện không may thì sao?”
“Sau này nhất định chú ý.” Vương Tranh xấu hổ.
“Anh khó mà tin em được, anh phải tận mắt giám sát thôi.” Từ Văn Diệu kéo tay cậu, tùy ý vân vê từng ngón tay một, giọng điệu không chút lưu tâm như thể anh đang quyết định bữa tối nay ăn món gì vậy. “Xuất viện rồi chúng ta sẽ sống chung.”
“Hả?” Vương Tranh kinh ngạc.
“Không hả hử hay thương lượng gì hết!” Từ Văn Diệu trừng mắt. “Chúng-ta-sống-chung.”
“Nhưng, nhưng mà, em có thể tự lo được.” Vương Tranh ra sức thuyết phục. “Còn có dì Trâu nữa, dì ấy đã chăm sóc em một thời gian, sau khi ra viện em có thể tiếp tục mời dì ấy…”
“Đương nhiên là dì ấy có thể tiếp tục chăm sóc em, anh không biết nấu cơm hay đi chợ, với lại cũng không có thời gian.” Từ Văn Diệu xua tay, không cho cậu bàn ra nữa. “Anh phải sống cùng với em, một lời đã định không cần cãi. Bây giờ, điều em cần suy nghĩ là ở đâu kia. Anh vừa mua một căn hộ gần trường học của em, nếu muốn ở thì chỉ cần trang hoàng và mua chút đồ gia dụng nữa là được, em chịu anh liền cho người dọn đồ của em qua. Còn ngại thì cứ ở nhà em cũng được, mặc dù hơi nhỏ. Cùng lắm thì sau này anh sẽ mua căn hộ kế bên rồi đập tường thông nhà…”
“Đợi, đợi đã, anh Văn Diệu…” Vương Tranh cắt ngang. “Chúng ta không cần phải…”
Cậu còn chưa nói hết, Từ Văn Diệu liền tắt ngúm nụ cười, mắt tối lại nhìn chăm chăm vào cậu. Vương Tranh thấy mà kinh hãi, tự động nuốt hết những lời sắp nói xuống. Từ Văn Diệu thâm trầm im lặng vài phút, chợt đứng dậy, đi tới đi lui vài vòng, điều chỉnh lại giọng điệu: “Đương nhiên là phải vậy!”
Vài giây sau, lại nói kiên quyết như đinh đóng cột: “Chúng ta phải sống chung một chỗ!”
“Anh Văn Diệu…” Vương Tranh mỉm cười, nhỏ nhẹ nói: “Anh đã quên trước khi vào phẫu thuật, chúng ta đã giao hẹn gì sao?”
Lúc ấy, cả hai đã ước định sẽ không rời xa đối phương, nhưng lại không cần một hình thức có thể gọi tên để xác minh. Song, với người từng bị tổn thương sâu sắc như họ mà nói thì phương thức tốt nhất để hứa hẹn chính là ở chung.
Từ Văn Diệu khẽ khựng lại, im lặng không nói gì, sự im l