Tác giả: Trang Trang
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1341862
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1862 lượt.
g còn khóc trước mặt anh nữa.
Sau đó, anh đã gặp Linh Tử. Người phụ nữ trước đây anh từng theo đuổi đã nhìn anh bằng ánh mắt ngưỡng mộ. Cô không giỏi giang như Phùng Hy, không cứng rắn như Phùng Hy, nhưng lại giúp Điền Đại Vĩ tìm lại được lòng tự trọng của đàn ông đã mất từ lâu.
Điền Đại Vĩ nghĩ, anh là người đàn ông chín chắn. Chắc chắn anh sẽ không bao giờ để những năm tháng còn lại của cuộc đời lún sâu vào một cuộc hôn nhân thất bại không biết được ai đúng ai sai, đến cuối anh cũng không biết rốt cục là anh làm tổn thương cô hay làm tổn thương chính mình. Việc ly hôn đã giải quyết rồi, anh chỉ có thể tiến về phía trước, cắt đứt tất cả với quá khứ. Chỉ có điều khi nhìn thấy cô ở bên cạnh một người đàn ông khác, trái tim anh như bị ai đâm đau nhói. Khi nhìn thấy Mạnh Thời nhẹ nhàng xoa cổ cô, anh chỉ muốn hất bàn tay đó ra. Điền Đại Vĩ không thể không thừa nhận một cách bi ai rằng, anh hận cô vì cô đã nhanh chóng tìm được người đàn ông có điều kiện tốt hơn anh, chính cảm giác phải gánh chịu sự thất bại này đã khiến anh để mặc cha mẹ Phùng Hy nhìn thấy những tấm ảnh đó.
Mạnh Thời ném xấp ảnh xuống tràng kỷ, cười nói: “Những tấm ảnh này, nếu không có trình độ nhiếp ảnh chuyên nghiệp sẽ không thể chụp được, anh không hiểu về nhiếp ảnh. Hơn nữa, anh chụp những cái này để làm gì? Hy Hy đã ly hôn với anh, ngay cả nhà cũng đã nhường cho anh, anh còn định đòi hỏi gì ở cô ấy nữa? Phụ Minh Ý giờ chỉ còn lại một mình, anh cũng không đe dọa được anh ta. Chắc chắn những tấm ảnh này là để nhằm vào tôi. Người ta trả anh bao nhiêu, tôi sẽ trả anh gấp đôi.”
Bị Mạnh Thời nói trúng tim đen, Điền Đại Vĩ liền nổi cáu: “Có tiền thì có gì là ghê gớm? Tôi không có tiền nhưng vẫn sống được đàng hoàng.”
“Thật ư?” Mạnh Thời nhếch mày lên, nhìn Điền Đại Vĩ với vẻ châm biếm. Anh thấy may vì mình đã đi điều tra Điền Đại Vĩ. Tuy chưa hiểu được hết người đàn ông hám tiền ích kỷ này, nhưng ít nhất cũng đã hiểu được phần nào.
“Mùa đông năm ngoái có người mời Cục trưởng Quý ăn cơm ở nhà hàng Xuân Ấm, có một công văn được phê chuẩn. Nghe nói người xúc tiến thúc đẩy chuyện này là anh. Làm công văn hợp tình hợp lý, phong bì nhận cũng rất yên tâm. Năm nay, có người mời riêng tổ trưởng Điền Đại Vĩ ăn cơm, tặng một thẻ chơi golf trị giá mười nghìn tệ. Xem ra tổ trưởng Điền không làm việc gì cả, chỉ đi ăn tiệc, kết giao mà thôi, nói thật nhé, những hành động này đều là sự biến tướng của nhận hối lộ.” Mạnh Thời mỉm cười: “Tôi nói rồi, tôi trả giá gấp đôi! Việc tốt thế này chắc anh Điền sẽ không từ chối chứ?”
Sắc mặt Điền Đại Vĩ thay đổi rõ rệt khi Mạnh Thời nói ra những chuyện đó. Anh cắn môi nghĩ, không ngờ sau khi ly hôn cô ta lại tìm được một người đàn ông kinh khủng như vậy! Nhưng anh biết làm thế nào? Trái tim kiêu ngạo của Điền Đại Vĩ trào lên một nỗi chua xót. Anh cố gắng kìm nén sự bất an và nỗi bực bội trong lòng, cũng cười và nói: “Anh Mạnh có thành ý như vậy, từ chối tôi cũng thấy ngại! Đúng là có người đưa ảnh cho tôi, làm theo ý của anh ta, anh ta cho tôi hai mươi nghìn tệ. Nếu tôi không nghe lời anh ta, thì đừng mong có cơ lên chức phó phòng trong đợt đề bạt này ở cơ quan. Tôi đã ba mươi lăm tuổi rồi, nếu không lên được nữa thì cả đời chỉ loanh quanh với cái chức quèn ở cơ quan thôi. Anh bảo tôi phải làm thế nào? Tôi và cô ấy đã ly hôn, mà còn bị liên lụy, thế có oan không? Trâu bò đánh nhau ruồi muỗi chết.”
“Những tấm ảnh này không phải dùng để chọc tức cha mẹ cô ấy đó chứ?”. Mạnh Thời nhìn kỹ đám ảnh trong tay. Chỉ có mấy tấm, tấm nào cũng chụp rất đẹp, Phụ Minh Ý ôm Phùng Hy rất tình cảm. Phùng Hy mắt ngân ngấn nước, nhìn Phụ Minh Ý đắm đuối như các tấm áp phích trong những bộ phim tâm lý xã hội. Quan trọng nhất là vẻ mặt của hai người, vừa nhìn là biết họ là đôi tình nhân.
“Dĩ nhiên là không phải rồi. Tôi chỉ bày lên tràng kỷ để thưởng thức thôi, không may bị cha mẹ cô ấy nhìn thấy. Chỉ tại tôi không thu gọn vào.” Điền Đại Vĩ nhìn Mạnh Thời với vẻ độc ác, trong lòng cảm thấy rất hả hê. Anh ta cũng có con bài để chơi. Điền Đại Vĩ nghiêng người về phía trước, mỉm cười nói: “Chắc là anh vẫn chưa biết đúng không? Ngày mai tôi cũng sẽ đến nhà anh. Những tấm ảnh này là để cho cha mẹ anh xem.”
Mạnh Thời khẽ hít thở thật sâu, chỉ muốn đấm vào nụ cười nham hiểm trên mặt Điền Đại Vĩ. Người đàn ông này làm thế là vì ghen tuông ư? Tại sao anh ta lại muốn chọc anh? Mạnh Thời cố giữ bình tĩnh nói: “Anh nói thật đi, tôi sẽ trả anh gấp đôi. Nếu anh không nói thật, tôi nghĩ với những gì mà tôi đã tìm hiểu về anh cũng đủ để ảnh hưởng con đường thăng quan tiến chức của anh rồi! Anh Điền, không phải tôi dọa anh đâu. Tôi vì nể mặt Phùng Hy mà cầu xin anh.”
Anh ta nói không đe dọa mình, nhưng trong từng câu nói lại tỏ rõ sức ép.Anh ta ngồi ở nhà mình, nhưng lại tỏ thái độ như ông chủ. Bất giác Điền Đại Vĩ cảm thấy có phần ngưỡng mộ Mạnh Thời.
Kể từ khi biết được gia thế của nhà họ Mạnh, Điền Đại Vĩ đã có phần tỏ ra chán nản. Dù hận Mạnh Thời đến đâu, anh cũng không thể động vào một cái lông chân của anh. Vị cục trưởn