watch sexy videos at nza-vids!

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phu Quân, Kiềm Chế Chút!

Phu Quân, Kiềm Chế Chút!

Tác giả: Tô Hành Nhạc

Ngày cập nhật: 03:40 22/12/2015

Lượt xem: 134633

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/633 lượt.

ng Phi nho nhỏ chứ! Vì thế lần này nàng nhất định phải chặn vải may quần áo của Nhan Thế Ninh lại!
Nhan Thế Tĩnh mang theo tức giận, giải thích rõ ràng với Khang Hoa quận chúa.
Khang Hoa quận chúa đang uống thuốc an thần, nghe nữ nhi nói xong thì cảm thấy rất phiền lòng, “Thế Tĩnh, của hồi môn của con đã rất phong phú rồi, không cần thiết phải mua thêm những thứ này!”
Nhan Thế Tĩnh không chịu, “Như vậy sao được! Mẫu thân, con rất thích mấy tấm vải kia, làm thành xiêm y nhất định sẽ rất đẹp!”
Khang Hoa quận chúa đã mất rất nhiều bạc, nhưng lại không thể nói rõ với nữ nhi, vì vậy chỉ có thể nói, “Thế Tĩnh, con hiểu chuyện một chút đi!”
Cho tới bây giờ, Nhan Thế Tĩnh đều tuỳ tâm sở dục, đã muốn cái gì là nhất định phải có cho bằng được, hôm nay nghe lời này thì cảm thấy rất chói tai, “Nương, chỉ là một tấm vải mà thôi, sao người lại nói con không hiểu chuyện! Mấy ngày này nương bị làm sao vậy? Lần trước tiệm kim khí đưa vòng ngọc tới, nương cũng có ý kiến! Mấy thứ đó đáng bao nhiêu tiền chứ? Người giữ lại nhiều bạc như bạc vậy, không để cho con dùng thì muốn để cho ai dùng?”
“Bốp!” Đầu óc của Khang Hoa quận chúa rất hỗn loạn, thấy Nhan Thế Tĩnh dám chỉ trích mình thì không nhịn được nữa, quăng ra một bạt tai, “Con câm miệng cho ta!”
Trong khoảnh khắc bị đánh, Nhan Thế Tĩnh lập tức tỉnh mộng, nàng lớn như vậy rồi, cho tới bây giờ còn chưa bị đánh lần nào. Nàng bụm mặt lại, hai tròng mắt xinh đẹp chứa đầy nước mắt, “Nương đánh con!”
Đau nhức nơi lòng bàn tay khiến Khang Hoa quận chúa hoàn hồn lại, nhận ra bản thân vừa luống cuống thì trong lòng cảm thấy rất khổ sở, không thể chịu đựng được nữa. Bà ta vịn lấy cạnh bàn, cố gắng ổn định lại thân thể đang run rẩy của mình, nhưng vẫn không thể bình tĩnh được.
Nhan Thế Tĩnh thấy mẫu thân hồn bay phách lạc thì hét lên một tiếng, sau đó ôm mặt chạy đi.
“Tiểu thư, tiểu thư, người không sao chứ?” Lưu ma ma đứng bên cạnh cũng bị một màn vừa xong hù dọa, thấy Nhan Thế Tĩnh khóc chạy đi thì vội vàng đỡ Khang Hoa quận chúa.
Khang Hoa quận chúa giống như người chết đuối túm được bè gỗ, túm chặt lấy cánh tay của Lưu ma ma, run rẩy nói, “Lưu ma ma, ta phải làm cái gì bây giờ?”
Từ nhỏ tới bây giờ, Lưu ma ma chưa từng thấy Quận chúa yếu ớt như vậy, vì thế lập tức rơi nước mắt, “Tiểu thư, người mau tỉnh táo lại đi! Người không thể sụp đổ như vậy được!”
“Không thể sụp đổ… Không thể bị đánh bại… Đúng vậy! Khang Hoa ta không thể bị đánh bại như vậy được! Ta không sai! Ta không sai! Tất cả là do bọn họ ép ta! Ta không sợ bọn họ!”
“Đúng vậy! Không sợ, không sợ!”
Khang Hoa giống như tìm thấy được đức tin, lập tức khôi phục lại vẻ trấn tĩnh thường ngày, nhưng trong con ngươi lại lóe lên vẻ tàn ác vô cùng quyết liệt.
Ông chủ Tô của Tô y phường biết Nhan Nhị tiểu thư không mua vải do mình mang tới thì vô cùng thất vọng rời khỏi Tướng phủ, nhưng trong lúc xoay người lại lộ ra một nụ cười khôn khéo, giảo hoạt.
Phủ Hiền Vương.
Bùi Cẩn nói chuyện với ông chủ Tô, Bắc Đẩu ngồi bên cạnh nghiên cứu thuốc.
Nhấp một ngụm trà thơm, ông chủ Tô mở miệng, “Xem ra hầu bao của Quận chúa đã hết rồi, tinh thần cũng sắp hỏng đến nơi nữa. Hồi nãy ta nhìn thấy Nhan Nhị tiểu thư ôm mặt khóc chạy đi. Chậc chậc… lão Bùi, ngươi dùng dao nhỏ từ từ cắt thịt của người ta.. thật đúng là muốn mạng người ta a!”
Bùi Cẩn cười vô tội, “Ta không làm gì hết!”
“Đúng, ngươi không làm, ngươi chỉ tìm mấy tên ăn mày làm thôi, mỗi ngày đều đưa cho bọn họ một phong thư đến đòi tiền Quận chúa! Ha ha, ngươi có biết không, hai ngày nay có một thằng nhóc hỏi ta rằng, ngày nào cũng làm, sao không làm ba lần một ngày luôn đi, sáng, trưa, chiều, haha”
Bùi Cẩn sờ cằm cười, “Mỗi ngày một lần là vừa đủ, nhiều hơn chỉ sợ bà ta không chịu nổi, như vậy sao được chứ, dù thế nào cũng phải đợi đến ngày đại hôn của Thái Tử! Lăng trì xử tử, phải từ từ mới có tư vị.”
Ông chủ Tô hít vào một hơi, nhìn trên dưới khắp người Bùi Cẩn vài lần mới nói, “Thật may là ta chưa từng đắc tội với ngươi, nếu không có thể chết thế nào cũng không biết.”
Bùi Cẩn tiếp tục cười ý tứ, “Làm sao ngươi không có tội chứ, mỗi lần ngươi sai người đưa xiêm y tới đều nâng giá là sao?”
“Hắc hắc, dù sao tiền của ta cũng là tiền của ngươi, cái này coi như là ta bảo quản giúp ngươi đi! Ngươi xem, mấy năm nay ta đưa cho ngươi bao nhiêu tiền lãi, ngươi còn chưa có cám ơn ta đâu đấy! Đương nhiên, ta là người cũng không để ý mấy thứ này, chờ ngươi làm nên đại sự rồi, nhớ để ta làm Hộ Bộ Thượng Thư, đến lúc đó, trong quốc khố có bao nhiêu tiền, ta nhất định sẽ giúp ngươi kiếm về gấp bội.”
“Phốc!” Bùi Cẩn phun ra một ngụm trà, nhìn ông chủ Tô, cười mắng, “Ngươi cho rằng muốn làm Hộ Bộ Thượng Thư rất dễ dàng sao?”
“Rất khó sao? Ta thấy nhạc phụ đại nhân của ngươi cũng là người có đầu óc, tiếp theo ta phải làm những gì nữa? Hay là ta thử đến phủ Thừa tướng tặng y phục và trang sức, ngươi thấy được không?” Ông chủ Tô trở về vấn đề chính.
Bùi Cẩn híp mắt, nói, “Hiện tại, cần phải để nhạc phụ đại nhân của ta nhìn