pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phù Thế Phù Thành

Phù Thế Phù Thành

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341908

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1908 lượt.

y sống đã được lập trình, cứ đến giờ là đâu vào đấy, không hề sai sót.
Mấy ngày trước hôm sinh nhật, người cha đã mất liên lạc từ lâu gọi điện cho cô. Người cha làm nghề buôn thần bán thánh ấy cười hì hì nói với cô rằng, mình vừa mới phát tài và cũng đã nghĩ kỹ rồi, làm cái nghề lừa gạt người khác cả nửa đời mà cũng vẫn chẳng thay đổi được gì, từ nay về sau sẽ từ bỏ nghề cũ, dùng số tiền có được buôn bán nhỏ, sống thật thà chăm chỉ trong nửa đời còn lại.
Buổi sáng Tuần Tuần nhận được điện thoại của cha còn chưa rõ hết ý thì đến buổi chiều nhận được tin cha bị tai nạn bất ngờ và chết trên đường.
Mẹ Tuần Tuần đã vạch rõ ranh giới, cắt đứt mọi mối liên quan với cha cô, là con gái duy nhất, Tuần Tuần đành phải đứng ra lo hậu sự cho cha. Cảnh sát giao thông đã đưa lại cho cô toàn bộ di vật của cha, trong đó có cả một chiếc phong bì cũ đựng năm mươi ngàn tệ tiền mặt. Tuần Tuần không biết khoản tiền đó từ đâu ra, nhưng đoán đó chắc chắn là số tiền mà cha cô nhắc đến buổi sáng hôm đó và đương nhiên nó là tài sản để lại cho cô một cách chính đáng.
“Chị cũng không quen lắm với anh ấy vậy thì nghĩ cách như thế nào?” Tuần Tuần nghĩ rằng, Tăng Dục chỉ nói đùa như vậy thôi.
Tăng Dục chớp mắt, “Tôi không quen lắm với anh ta, nhưng người khác thì lại rất quen”.
“Ai?”, Tuần Tuần vừa cất tiếng hỏi xong lập tức cảm thấy trong lời của Tăng Dục có ẩn ý, nên bất giác ngây người, chau mày nói, “Làm sao anh ấy có thể là loại người ấy được!”.
“Thế nếu anh ta như vậy thì sao?”, Tăng Dục ghé sát mặt Tuần Tuần, hỏi bằng giọng trêu trọc xem cô có dám không.
Lúc đó hai người đã uống một chút rượu, đầu óc của Tuần Tuần cứ nóng bừng lên, không biết vì sao, dòng chữ khắc trên tấm bia mộ giống như một màn hình cứ quanh quẩn trong tâm trí cô. Ngày mai cô vẫn phải đến chỗ hẹn gặp mặt đầy những khó khăn, Tuần Tuần là đứa con gái biết nghe lời, cô không bao giờ nhẫn tâm để mẹ mình phải thất vọng. Nhưng cô đã ngoan ngoãn nền nếp suốt hai mươi sáu năm qua, những ngày tiếp theo cô cũng sẽ phải tiếp tục làm một người phụ nữ an phận, chỉ duy nhất một lần này, chỉ duy nhất buổi tối hôm nay, ý nghĩ không an phận giống như chất men cứ thiêu đốt cô.
Tuần Tuần không nói gì mà chỉ uống cạn chỗ rượu đỏ còn lại trong cốc.
Tăng Dục nhìn Tuần Tuần có vẻ ngạc nhiên.
Nên biết rằng, người thận trọng nhất một khi đã liều thì còn điên cuồng hơn những người bình thường rất nhiều. Giống như bàn tay không biết viết chữ, nét bút đầu tiên thường vạch ra ngoài dòng kẻ. Bởi vì họ chưa nếm trải nên không biết ranh giới ở đâu.
Sau bữa tối, Tăng Dục nói còn có hoạt động khác nữa nên cứ một mực đưa Tuần Tuần đến một nơi tụ tập khác. Ở đó, Tuần Tuần ngạc nhiên khi nhìn thấy rất nhiều khuôn mặt quen thuộc, không chỉ là những hội viên nữ thường gặp trong trung tâm thể hình, mà còn có cả mấy huấn luyện viên nam trẻ tuổi, tất cả hợp thành một đám đông vừa uống rượu vừa cười cợt, trêu đùa nhau, thậm chí có một vài đôi đã lùi vào một góc thì thầm tâm sự.
Tăng Dục có vẻ quen với mấy người phụ nữ trong số đó. Tuần Tuần cũng không lấy làm lạ trước điều đó vì Tăng Dục thích ồn ào và lại giỏi giao thiệp, hầu như ở đâu cô cũng có người thân. Tăng Dục kéo Tuần Tuần đến một góc rồi ngồi xuống. Lần đầu tiên Tuần Tuần được chứng kiến một cảnh tượng hỗn loạn như vậy nên không khỏi đỏ mặt tía tai, đứng ngồi không yên. Lúc này, Tuần Tuần mới tin lời đồn về “nghề thứ hai” của các huấn luyện viên trong trung tâm thể hình là có thật. Ban ngày, lúc ở trung tâm thể hình, họ hướng dẫn cho những người phụ nữ mà cơ bắp đã nhão một cách rất chuyên nghiệp, mồ hôi đầm đìa, nhễ nhại, nhưng sau khi màn đêm buông xuống họ lại tiếp tục dìu dắt những người phụ nữ ấy tiêu hao hết năng lượng dư thừa bằng cách thức khác, miễn là có người quen dắt mối, miễn là có tiền.
Tuần Tuần không quen ai, lại cảm thấy rất gò bó nên chỉ ngồi một lúc thì nảy ra ý bỏ về, nhưng đúng lúc đó thì Văn Đào xuất hiện. Văn Đào chào Tăng Dục một câu rồi ngồi xuống giữa Tăng Dục và Tuần Tuần một cách rất tự nhiên.
Lúc đầu, anh ta chỉ nói với Tuần Tuần mấy câu một cách rất lịch sự. Tuần Tuần thấy rất căng thẳng, vì thế dù chỉ phải trả lời một câu đơn giản nhất cũng suýt nữa cắn vào lưỡi của chính mình, cô ngượng tới mức chỉ muốn đất nứt làm đôi để chui xuống. Trong khi đó, Văn Đào tỏ ra rất kiên nhẫn và dịu dàng. Anh ta chủ động đề nghị hướng dẫn cho Tuần Tuần chơi trò súc sắc, Tuần Tuần thích thú đồng ý, để rồi sau đó thua hết ván này đến ván khác và uống hết cốc này đến cốc khác. Từ trước đến lúc đó, chưa bao giờ Tuần Tuần lại uống nhiều như vậy và không hề biết tửu lượng của mình được bao nhiêu, chỉ biết rằng trạng thái căng thẳng dần dần biến đâu mất, tiếng người bên cạnh dần dần mơ hồ, bóng người thì chập chờn và chập lại với nhau.
Tăng Dục từ trước vẫn ngồi bên cạnh cô, lúc đó không hiểu đã đi đâu mất, xung quanh bỗng trở nên rất yên ắng. Trò chơi súc sắc kết thúc lúc nào cô cũng không biết. Dường như Tuần Tuần đã dựa vào một vòng tay ấm áp và ngủ một giấc rất ngon lành, không hề có ác