Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phù Thế Phù Thành

Phù Thế Phù Thành

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341909

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1909 lượt.

rất ngốc.
Nhưng Trì Trinh lại nói: “Bởi vì cô đeo một chiếc túi…” rồi Trì Trinh cúi đầu cười và nói tiếp: “Thực ra là vì tôi thích chuột túi”.
“Thế sao?”
Trì Trinh không để ý đến lời cô, tiếp tục nói: “Tôi đã xin cậu họ cho tôi làm thêm ở trung tâm thể hình vì còn nửa năm nữa tôi mới tốt nghiệp, cho dù mẹ tôi không còn nữa thì tôi cũng không muốn xin của cha tôi dù chỉ một xu. Tôi biết cô là hội viên của trung tâm thể hình của cậu họ tôi. Hôm ấy, lúc tôi đang dọn vệ sinh thì cô bước ra từ phòng thay quần áo, tôi cười với cô, cô cũng cười với tôi. Tôi cứ tưởng rằng cô còn nhớ tôi, nhưng lần thứ hai chào gặp mặt, cô lại đi qua tôi như hoàn toàn không quen biết gì.”
Tuần Tuần chỉ còn biết cười buồn, không biết phải nói gì. Với cách xử lý mọi chuyện của cô, cô không bao giờ chủ động đắc tội với bất kỳ ai, chỉ cần người khác mỉm cười với cô, thì dù quen hay không quen, cô cũng đáp trả lại bằng nụ cười. Lúc ấy, với cô Trì Trinh là một người hoàn toàn xa lạ, thậm chí cho đến giờ phút này những điều Trì Trinh nói đều không gợi lại bất kỳ ấn tượng nào trong ký ức của cô.
“Cô không biết tôi, không có vấn đề gì, lúc ấy tôi cũng không dám có bất cứ một ý nghĩ nào vượt quá giới hạn. Chỉ có điều tôi bất chợt phát hiện ra rằng, ngoài việc hận cha tôi và buồn vì bệnh tình của mẹ tôi, tôi còn muốn nghĩ tới người khác và việc khác. Cô không biết tôi buồn cười thế nào đâu, tôi đã chủ động nhận trực đêm ở trung tâm thể hình, để rồi lật giở xem tư liệu về các hội viên suốt một đêm, cuối cùng mới tìm được tấm ảnh đó của cô. Tôi biết tên cô là gì, rồi còn gỡ cả tấm ảnh trong đó, kết quả là bị Chu Thuỵ Sinh phát hiện ra và bị mắng một trân nên thân.”
“Là tấm ảnh kẹp trong ví tiền đó ư?”
“Cô nói xem? Tôi còn nhớ, cô thường đến trung tâm vào buổi tối thứ Tư và buổi chiều thứ Bảy, nhưng cũng có khi lười nên thứ Bảy không thấy bóng hình đâu. Những khi không có giờ tôi thường đến giúp việc ở trung tâm, Chu Thuỵ Sinh bảo tôi làm trợ lý cho huấn luyện viên kiêm các việc lặt vặt khác. Tôi thường nhìn thấy cô qua lớp cửa kính, khi tập thể hình cô thường đứng ở hàng cuối, không theo được nhịp thì thường chỉ biết cười một cách ngốc nghếch, khi tập máy thì chẳng khoa học một chút nào và còn thích dùng chiếc tủ số 22 để cất giữ đồ vì đó là chiếc tủ trong góc cuối, hơn nữa bên ngoài còn có thêm một chiếc khoá nữa. Cô không bao giờ uống nước mà người khác đưa cho, lúc nào cũng mang theo mình chứng minh thư, quen để tiền ở nhiều nơi trong một chiếc túi… Trong khoảng một năm mỗi tuần chúng ta gặp nhau hai lần, tổng cộng cô nói với tôi hai câu, lần đầu tiên là khi tôi đứng gọi điện thoại trên nắp cống, lần thứ hai là lần đầu tiên tôi chỉnh máy tập cho cô, cô đã nói: ‘Cảm ơn!”.
“Tôi không biết… Xin lỗi, lúc ấy tôi đã không hề biết tất cả những chuyện này.” Trong lúc Trì Trinh kể lại, Tuần Tuần cố vắt óc để nhớ lại mọi chuyện xảy ra ở trung tâm thể hình ba năm về trước. Những chi tiết ấy chính xác tuyệt đối, cô nhớ chuyện không theo được nhịp khi tập thể hình, cũng nhớ cả chiếc tủ để đồ ở trong góc nhưng không hề nhớ gì đến Trì Trinh. Ký ức của cô về Trì Trinh chỉ bắt đầu vào buổi sáng tồi tệ ấy.
Trì Trinh nói: “Không phải là tôi muốn cô xin lỗi tôi. Lúc ấy tôi chẳng có gì, ngay cả đến việc liệu có tốt nghiệp đại học thuận lợi không tôi còn không biết và chỉ có thể kiếm cơm qua ngày bằng cách làm việc vặt ở chỗ người thân, tôi dựa vào đâu để làm cô phải chú ý đến tôi? Nếu lúc ấy bỗng nhiên có một ngày cô không đến nữa, hoặc là tôi rời khỏi trung tâm của Chu Thuỵ Sinh, thì cô chỉ là cô gái nói với tôi hai câu, vì vậy đến bây giờ tôi vẫn phải cảm ơn cô. Cuộc sống có khó khăn đến mấy, một tuần ít nhất cũng còn có được hai ngày chờ mong. Tuần Tuần, cô là giấc mộng giữa ban ngày của tôi, tôi thà cả đời ngốc nghếch ảo tưởng cũng không muốn niềm hy vọng mà cô dành cho tôi trong một đêm, khiến cho tôi đã tưởng rằng trên đười này đúng là có chuyện mơ ước thành hiện thực, để rồi sáng sớm hôm sau khi tỉnh dậy, tôi chỉ thấy bên mình ngoài một món tiền ra chẳng còn gì nữa!”
Hai tay Tuần Tuần túm chặt lấy một góc chăn, cô vùi mặt vào trong.
Đó là chuyện hoang đường nhất mà cô từng làm trong cuộc đời, cho dù sau đó khi trời vừa sáng cô đã thấy hối hận vô cùng, nhưng quỹ đạo của cuộc sống đã lặng lẽ thay đổi. Về sau cô chưa bao giờ dám nhớ lại và cũng không muốn nhớ lại, nhưng điều cốt tử là, cho dù cô không cố ý né tránh thì những đoạn cô còn nhớ được cũng rất ít. Cô thường không phân biệt được đó là trong mộng hay những tình tiết xảy ra trong hiện thực, hơi men đã làm cho trí nhớ của cô không còn nguyên vẹn nữa.






Sự Điên Khùng Của Người Thận Trọng
Tuần Tuần chỉ nhớ hôm đó là sinh nhật lần thứ hai mươi sáu của cô. Hai mươi sáu tuổi, cô cũng đã ba năm công tác, ở cùng với người mẹ đã ly dị chồng. Hàng ngày, chín giờ cô tới nơi làm việc, năm giờ chiều trở về nhà, cứ đi làm rồi lại trở về nhà như thế… Giống như lời của Tăng Dục nói về cô, như một người má