XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phù Thế Phù Thành

Phù Thế Phù Thành

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341927

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1927 lượt.

mộng, không hề có nỗi sợ hãi, không hề có kẻ trộm bất ngờ đột nhập vào và không có cả ngày mai với rất nhiều điều bất ngờ đan xen. Sau đó cô tỉnh dậy, hoặc là lại nằm tiếp trong một giấc mơ càng tuyệt diệu hơn, có ai đó nắm lấy bàn tay cô dìu đi trong một toà nhà có ánh đèn khác thường và lạ lẫm. Cô đã nói chuyện, nói mãi, nói mãi, nhưng lại không nghe rõ là mình đã nói những gì. Cô chỉ biết bên cạnh mình có một người, người ấy không nói xen vào, cũng không ngắt lời cô mà chỉ lắng nghe. Là ai nói nhỉ, rằng anh ta có một thành trì điên đảo, chỉ có một mình anh ta ở bên trong đó, bây giờ người ấy sẵn sàng dâng nó bằng hai bàn tay, chỉ miễn là cô bằng lòng tin tưởng.
Họ quấn chặt lấy nhau, da thịt bám vào nhau trong ngôi thành trì ấy, Tuần Tuần cảm thấy một sự sung sướng và tự do chưa từng có bao giờ.
Tất cả những điều đó đã chấm hết khi Tuần Tuần mở mắt ra nhìn lên trần nhà màu trắng. Ngôi thành của cô biến mất cùng với ánh sáng, sụp đổ như đất lở. Tất cả những điều tốt đẹp đều biến mất không dấu vết, chỉ còn lại cơn đau đầu và sự khó chịu dội lên từ dạ dày. Cô đã tỉnh dậy trên một chiếc giường lạ lẫm, không một tấc vải trên người, bên cạnh cô là một người đàn ông, hoặc một chàng trai trẻ, cũng trần như nhộng. Người ấy nằm quay lưng lại phía Tuần Tuần co người ngủ ngon lành, và điều khiến cô kinh hoàng hơn là người ấy không phải bất cứ người quen nào của cô.
Tuần Tuần ngồi dậy và ra khỏi giường, không cẩn thận giẫm phải những bộ quần áo trên sàn, trong đó có chiếc áo phông in logo của trung tâm thể hình nơi cô tập. Cô không dám tin buổi tối hôm trước mình đã có những hành động mượn rượu mua vui, giống như tất cả những người phụ nữ đáng thương dùng tiền để mua chuộc thân thể các chàng trai trẻ, nhưng thực sự cô đã làm như vậy.
Sau khi lý trí còn lại quay trở về với hình hài, Tuần Tuần ngồi xuống mép giường, điều mà cô có thể khẳng định lúc đó là, người bên cạnh không phải là Văn Đào. Kết quả của sự xác định này giúp cô tránh được sự khó xử của việc lên giường với một người nửa quen nửa không, nhưng điều tệ hơn là, sau khi có quan hệ với một người hoàn toàn không quen biết sẽ xảy ra chuyện gì thì cô không sao nghĩ ra được.
Chuyện đã đến mức này khiến cho Tuần Tuần cảm thấy vô cùng hối hận, tự trách, hoang mang và lo sợ. Cô không biết tiền phải trả cho một đêm mưa gió là bao nhiêu và phải làm như thế nào để chuyện này kết thúc một cách triệt để? Cô mặc quần áo bằng động tác khẽ khàng nhất, từ đầu chí cuối không tìm đâu ra dũng khí để nhìn lại người kia một lần. Trước khi rời đi cô suy nghĩ một lát, cuối cùng thấy đầu nóng bừng lên và nhân khi chưa hoàn toàn thoát ra khỏi sự gặm nhấm của chất cồn, móc đám tiền “phát tài” của cha trong chiếc phong bì cũ lặng lẽ đặt xuống bên cạnh gối của người kia. Nếu không phải vì cuộc sống dồn đến đường cùng thì chẳng ai muốn bán thân xác mình, món tiền kia vốn không phải là của cô, hãy để nó đến bên người cần đến nó hơn. Đó là tất cả những gì mà Tuần Tuần có thể hồi tưởng lại.
Sau chuyện đó, Tuần Tuần đã phải sống trong tâm trạng nơm nớp lo âu suốt mấy tháng trời, lúc thì lo rằng người kia sẽ tìm đến và tống tiền cô bằng bí mật đó, lúc thì lo mình đã để lại bằng chứng phạm tội, trở thành đối tượng của công an trong việc truy quét các tệ nạn xã hội. Cô mất ăn mất ngủ, suốt ngày cứ như mất hồn, để rồi bị mẹ cô lôi đi gặp mặt như một cái máy, sau đó là đi ăn cơm, hẹn hò xem phim trong tâm trạng không chú tâm. Cô cảm thấy mình là một cô gái tồi tệ, đối phương có thể nhìn thấy sự khác thường của cô từ biểu hiện bên ngoài. Thế nhưng đã không có chuyện gì xảy ra. Cô không tới trung tâm thể hình nữa, cũng không gặp lại Văn Đào, chàng thanh niên kia cũng không xuất hiện, cũng không có lưỡi gươm chính nghĩa nào chém gục cô, không ai biết đêm đó đã xảy ra chuyện gì, kể cả Tăng Dục.
Hôm ấy, trước khi rời khỏi, Tăng Dục đã tưởng rằng Văn Đào sẽ chăm sóc tử tế cho Tuần Tuần, sau đó cô vừa đoán già đoán non vừa tìm cách hỏi Tuần Tuần về tình tiết buổi tối hôm ấy, Tuần Tuần kiên quyết trả lời rằng, Văn Đào đã không ở cùng cô, cô đã qua đêm một mình trong khách sạn với trạng thái say xỉn. Tất nhiên là chẳng đời nào Tăng Dục tin điều đó, nhưng sau đó ít lâu cô được biết đúng là đêm hôm đó Văn Đào đã ở cùng với một người phụ nữ khác. Vì chuyện này Tăng Dục cảm thấy rất có lỗi với Tuần Tuần trong suốt một thời gian dài.
Sự bất ngờ đi ngược lại lẽ thông thường ấy giống như một giọt nước trên bãi cát đang nóng rực, chưa kịp rơi xuống thì đã bốc hơi hết. Giấc mộng đêm xuân không để lại dấu vết gì, những rắc rối mắc mớ trong đó lại không phải là những điều cô có thể tưởng tượng được, thời gian không thể mang đến cho cô sự thực, cô cũng không muốn đi tìm hiểu sự thực. Đoạn từ khi tỉnh dậy cho đến khi rời khỏi căn phòng đó mờ dần, còn những ảo tưởng hỗn độn trên mây trên gió thì lại dần dần ăn sâu bám rễ trong lòng, Tuần Tuần mỗi lúc một mơ hồ, đến nỗi cô dần không phân biệt được những gì diễn ra đêm hôm ấy và buổi sáng hôm sau là sự thực hay trong mộng, hoặc đó chỉ là ảo giác