Tác giả: Tân Di Ổ
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1342052
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2052 lượt.
sau cơn say của một cô gái bình thường.
Đúng lúc ấy, sau lần gặp mặt, Tạ Bằng Ninh – người không hề tỏ thái độ lạnh nhạt hay nồng nhiệt trong những lần hẹn hò với Tuần Tuần đột nhiên đưa ra lời đề nghị kết hôn. Tuần Tuần đã đón nhận chiếc nhẫn cầu hôn từ tay anh ta và càng mong ước kỷ niệm đẹp và ly kỳ đó sẽ biến mất thực sự trong cuộc sống của cô, quyết tâm từ đó làm một người vợ hiền thục, bước đi trên quãng đường đời tiếp theo với một tâm trạng không lo lắng, sợ hãi. Cô không còn phải sợ trên bia mộ của mình bị khắc dòng chữ về một cuộc đời bình lặng, trong suy nghĩ của cô, cùng bên nhau tới đầu bạc răng long chưa hẳn không phải là một điều may mắn. Chỉ có điều cô đã đánh giá cao vòng quay của bánh xe thời gian, chưa đầy ba năm, quá khứ mà cô đã vứt bỏ lại trở về bên cô với một cách thức càng kỳ lạ hơn.
Trì Trinh lạnh lùng quan sát những biến đổi trên mặt của Tuần Tuần rồi đưa tay ra vuốt lên bờ vai cô một cách từ từ. Tuần Tuần rụt người lui về phía sau, Trì Trinh liền cất tiếng cười.
“Cô nói rằng không nhớ, nhưng tôi lại cảm thấy thân thể cô đang nói với tôi rằng: đã lâu rồi không gặp. Tuần Tuần, ba năm qua cô không hề nhớ đến cái đêm tuyệt với ấy của chúng ta sao?”
Tuần Tuần nói một cách khó khăn: “Sao anh lại… Tôi nhớ rõ lúc ấy là…”.
“À… Cô vẫn nhớ đến cái tay họ Văn ấy à?” Vẻ mặt của Trì Trinh đầy vẻ coi thường và chế nhạo, “Nói thật để cô biết, người chị em của cô đã gọi điện đến chỗ ông cậu họ tốt bụng của tôi, nói rõ là Văn Đào ‘làm sinh nhật’ cho cô… Thái độ của cô là gì vậy, không lẽ cô cho rằng ông già đó không biết gì đến vụ giao dịch đó ư? Đúng là chuyện đùa! Ông ta không những mắt nhắm mắt mở, mà còn có thể nói là một tay dắt mối lớn nhất, lần giao dịch nào ông ta cũng đòi được chia chác phần trăm. Nếu không nhờ vào khoản thu nhập ấy thì cái trung tâm thể hình chẳng ra gì của ông ta đã đóng cửa từ lâu rồi. Chu Thuỵ Sinh là người mà vì tiền thì việc gì cũng làm. Thấy cuộc đổi chác tự tìm đến, tất nhiên là ông ta nhận lời ngay rồi sau đó gọi Văn Đào đến. Lúc đó Văn Đào đúng là con gà quay trong trung tâm thể hình, anh ta sớm đã có đường đi của mình. Nếu phục vụ cho những khách hàng mà Chu Thuỵ Sinh giới thiệu, sau khi trừ phần trăm cho ông ta thì số tiền còn lại chẳng được bao nhiêu, vì thế anh ta không còn ‘nhiệt tình’ với công việc đó nữa. Những… cũng không loại trừ nguyên nhân anh ta không thích cô”.
Trì Trinh vừa nói vừa đưa đôi mắt đầy ẩn ý nhìn một lượt trên người Tuần Tuần. Tuần Tuần cảm thấy vô cùng khổ sở. Trì Trinh tiếp tục nói bằng cái giọng như muốn đâm vào lòng người khác: “Tóm lại là, Văn Đào không muốn đắc tội với Chu Thuỵ Sinh nên đã đến với cô, tôi đoán anh ta cũng đã định, dù sao thì cũng đang rỗi rãi, nhắm mắt ‘làm vụ giao dịch’ này với cô cho xong nhưng giữa chừng thì khách cũ của anh ta gọi điện bảo anh ta đến ngay, vì thế anh ta không thể không bỏ rơi cô. Nhưng dù sao thì Văn Đào vẫn còn chút lương tâm, sợ để lại một thân gái trẻ ở lại nơi đó có thể xảy ra bất trắc, trong khi anh ta cũng không có số điện thoại của Tăng Dục, vì vậy Văn Đào đã gọi điện đến nói với Chu Thuỵ Sinh rằng mình có chuyện gấp nhất định phải đi ngay, rồi bảo Chu Thuỵ Sinh thu xếp nốt sự việc”.
Nói đến dây Trì Trinh dừng lại một chút, sắc mặt trở nên rất khó coi và chủ đề câu chuyện đột ngột thay đổi.
“Lúc ấy mẹ tôi ốm thoi thóp, đến mức ấy rồi mà bà ấy vẫn mang ảo tưởng rằng cha tôi sẽ hồi tâm chuyển ý, tôi nói gì bà cũng không nghe, miệng bà kể, bụng bà nghĩ về những tháng ngày họ bên nhau trong gian khổ khó khăn. Mẹ tôi đã hoàn toàn mất hết lý trí, bà ấy đã tin vào lời lừa gạt của một kẻ giang hồ, rằng cha tôi đã bị người đàn bà kia dùng bùa mê khiến cho lú lẫn, chỉ cần được giải bùa ấy thì cha tôi sẽ hồi tỉnh và trở về bên bà. Tháng cuối cùng, mẹ tôi gầy tới mức chỉ còn da bọc xương, mỗi khi lên cơn đau cứ lăn lộn trên giường nhưng bà không dám dùng thuốc tốt, bà đã giấu tôi đem năm mươi ngàn tệ còn lại đưa cho gã giang hồ buôn thần bán thánh ấy coi như tiền để hắn giải bùa.”
Tuần Tuần kêu lên sửng sốt, điều ấy càng khiến Trì Trinh thấy khoái trá hơn và tiếp tục nói với giọng dồn dập hơn.
“Chắc hẳn cô cũng biết, sau khi lừa gạt được khoản tiền ấy, gã giang hồ kia chẳng cần quan tâm gì đến sự sống chết của mẹ tôi. Bệnh viện thúc tôi thanh toán viện phí nếu không thì sẽ không cấp morphine cho bà nữa. Lúc ấy tôi thực sự quẫn bách, tôi đã nghĩ đến chuyện đến vay tiền Chu Thuỵ Sinh. Ông ta đồng ý cho tôi vay ba nghìn tệ, tôi đã cảm ơn ông ta như cảm ơn Bồ Tát, nhưng không ngờ, tiền của ông ta đâu có thể vay được dễ dàng như vậy. Sau khi Văn Đào bỏ rơi cô, ông ta sợ ảnh hưởng đến uy tín, không tìm được người thay thế nên đã nghĩ đến tôi, mặc dù biết rõ tôi có ý với cô thế mà còn giả vờ không biết, nói rằng nhờ tôi đến đưa một khách hàng nữ uống say về nhà từ Trụ sở Hội những người bạn. Cái đồ khốn kiếp mặt dày! Lúc đầu khi cha mẹ tôi cùng nhau làm ăn, ông ta giống như một con chó của nhà tôi, ngay cả khi cha mẹ tôi ly hôn rồi, mẹ tôi vẫn cho ông ta tiền để mở trung tâm thể