Tác giả: Tân Di Ổ
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341903
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1903 lượt.
hình. Ông ta đã được bà ngoại tôi nuôi lớn, là người thân duy nhất bên ngoại của mẹ tôi, thế mà chỉ vì ba nghìn tệ ông ta đã bán tôi đến cặn bã cũng không còn! Tôi cũng là một kẻ ngu ngốc khi nghĩ rằng ông Trời thấy tôi đã quá đen đủi nên dành cho tôi một chiếc bánh nướng và là thứ tôi mà tôi thích.”
“Anh…”
“Tôi làm sao?... Cô đừng nói ra những lời vô ích nữa! Nếu không phải là tôi thì ai là người đánh thức cô ở cái chỗ tối tăm ấy? Cô đã nôn đến mức nhũn cả người xuống, ai là người dọn cho cô, rồi đưa cô về khách sạn nghỉ ngơi? Suốt dọc đường cô vừa khóc vừa cười, cứ như một con mụ điên, kể một thôi một hồi về những chuyện từ bé đến lớn của cô. À phải rồi, tôi suýt nữa quên không nói, cái điệu bộ cô lôi tôi lên giường cứ như đang chết khát ấy… chà, chà. Còn nữa, đêm ấy cô đã hứa với tôi chuyện gì nhỉ, cô nói không nhớ là không nhớ được sao? Tôi đã rất vui, trong cả cuộc đời tôi chưa bao giờ vui như vậy, vui đến mức không hề nghĩ xem vì sao cái gã súc sinh Chu Thuỵ Sinh lại biết nghĩ cho tôi thế, và vì sao mà người con gái tôi thích lại chủ động nhào vào lòng tôi! Mẹ kiếp, thì ra các người đã coi tôi như là một gã mặt trắng!”
Sắc mặt của Trì Trinh đỏ gay, những đường gân ở góc trán giật giật. Từ trước tới nay Trì Trinh luôn tỏ vẻ bất cần, Tuần Tuần không nghĩ rằng trong lòng anh ta lại chất chứa nhiều thù hận đến thế.
“Những thứ khác tôi không muốn nói nhiều, tôi chỉ cần cô tự hình dung ra. Nếu cô là tôi, tỉnh dậy sau một giấc mơ, quay người thấy lạnh một bên chăn, người nằm cạnh đã đi khỏi, chỉ để lại bên gối một tập tiền dày, mà điều điên rồ nhất là số tiền đó lại đựng trong chiếc phong bì của chính nhà mình! Cô nói đi, nếu là cô thì cô sẽ nghĩ như thế nào? Cô được lắm, cô đã dùng số tiền mà mẹ tôi bị lừa mất để mua vui từ chỗ con trai bà ấy. Có phải vì tiền kiếm được rất dễ dàng nên cô đã vung tay hào phóng thế không? Hay là cô đã quen chuyện mỗi lần ngủ với một người đàn ông thì trả cho họ bốn mươi ngàn tệ?”
“Thôi được rồi! Tôi xin anh hãy im mồm đi được không?”, Tuần Tuần bịt tai, mặt tái nhợt, “Đó mới chính là lý do sau ba năm anh vẫn tìm đến tôi?”.
“Tôi không ngờ trí nhớ của mình tốt như vậy, bức ảnh choàng khăn voan cưới của cô trông rất xấu vậy mà vừa nhìn là tôi nhận ra cô ngay. Nhưng tôi biết, cô không nhớ gì về tôi nữa. Ba năm trước tôi cầm số tiền mà cô ‘thưởng’ đi gặp Chu Thuỵ Sinh, chính mồm ông ta thừa nhận chuyện giao dịch giữa các người. Cô đoán thử xem ông ta mặt dày đến cỡ nào, ông ta nhìn thấy số tiền tôi đập xuống trước mặt mà còn dám nói theo quy định ông ta sẽ lấy một nửa. Lúc đó, nếu không vì nghĩ đến chuyện mẹ tôi còn đang ở bệnh viện mà tôi ra tay mạnh hơn một chút chắc là sẽ đánh chết ông ta. Tôi tới bệnh viện thanh toán hết tiền thuốc men, không lâu sau thì mẹ tôi mất. Chôn cất mẹ tôi xong, việc đầu tiên mà tôi định làm là đi gặp cô để hỏi cho rõ ràng. Đến lúc ấy tôi vẫn cứ nghĩ rằng lời nói trong cơn say của cô là thật! Khó khăn lắm tôi mới tìm được nhà Giáo sư Tăng thì vừa đúng lúc cô đang tươi cười hơn hớn chuẩn bị đi tới chỗ hẹn, cô đi ngang qua tôi rồi bước lên chiếc xe đến đón cô và không hề nhìn tôi lấy một lần. Sau khi xe của hai người đi rồi, mẹ cô khoa môi múa mép khoe với mọi người rằng đã tìm được một cậu con rể quý như kim quy. Khi cùng quấn quít với tôi, cô đã nói rằng trước nay chưa bao giờ vui sướng như vậy, thế mà khi tỉnh dậy, đến mặt của tôi cô cũng không hề nhận ra!”
Câu nào của Trì Trinh nói ra cũng đều đúng, Tuần Tuần không thể biện minh được lời nào, cô chỉ còn biết nói với giọng đau khổ: “Món tiền đó là cha tôi đã lừa gạt từ mẹ anh, ông ấy đã sai ngàn vạn lần và phải chịu quả báo. Khi tôi để lại cho anh tôi không hề biết gì, cũng coi như đó là lỗi của tôi, nhưng anh muốn tôi phải làm gì bây giờ?”.
Trì Trinh vuốt mái tóc của Tuần Tuần, cô không khỏi run lên dưới những cái vuốt ve ấy.
“Tôi không yêu cầu cô phải làm gì cả. Thực ra chúng ta cũng không có thù hằn sâu nặng gì. Tôi biết cái chết của mẹ tôi không liên quan gì đến cô, chuyện đêm trước khi cô kết hôn có phóng túng một chút cũng chẳng có gì là to tát, còn chưa kể cô đã trả lại cho tôi số tiền của mẹ tôi, nếu không có số tiền đó thì tôi đã không đưa được xác mẹ tôi ra khỏi bệnh viện. Nhưng tôi vẫn không thể nào quên được, cô có biết vì sao không? Vì tôi thích cô cho nên tôi lại càng hận cô hơn. Kể từ lúc cô ngồi lên chiếc xe của Tạ Bằng Ninh lướt qua bên tôi, tôi đã tự nói với chính mình sẽ có một ngày tôi ngủ với cô một đêm, rồi sau đó sẽ tận tay đặt tiền bên gối cô! Tôi muốn cô chủ động tìm đến cửa, để cô tưởng tượng viển vông, sau đó sẽ đánh thức cô để cô được nếm mùi vị đó như thế nào!”
Mỗi nước cờ của Trì Trinh đều là để đi đến kết cục ngày hôm nay, cô luôn tìm mọi cách giữ cho mình trọn vẹn, nhưng kết quả lại từng bước từng bước tự mang mình đến nộp mạng cho Trì Trinh đúng như điều nguyện ước của anh ta.
Quay Đầu Không Có Đường
Toàn thân Tuần Tuần nhũn xuống, dùng chút sức lực cuối cùng