The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phù Thế Phù Thành

Phù Thế Phù Thành

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1342092

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2092 lượt.

không hiểu sự việc, bà tin tưởng rằng con gái bà đã nghe theo lời dạy của mình trong việc nắm quyền quản lý kinh tế trong gia đình. Nhớ đến lời nói lạnh lùng của con gái tối hôm trước, bà cảm thấy không yên tâm, rồi một mực khuyên con đừng có ghen bóng ghen gió, đàn ông trẻ chơi bời một chút cũng là chuyện bình thường, cố chịu mấy năm, chờ đến khi họ già đi, thì dù có tình ý cũng chẳng còn sức lực đâu nữa, lúc đó khắc yên phận bên vợ con.
Tuần Tuần an ủi mẹ, nói rằng những lời cô nói hôm qua chẳng qua chỉ là nói trong lúc tức giận mà thôi.
Mẹ Tuần Tuần ôm hai mươi vạn tệ đi nộp cùng với niềm hy vọng tràn trề. Tuần Tuần ngồi một mình trên ghế trong hành lang, nhìn theo bóng mẹ. Từ trước đến nay cô luôn nghĩ rằng mình có thể sống bên Tạ Bằng Ninh đến đầu bạc răng long, cho dù không có tình yêu lãng mạn, nhưng chỉ cần hai người hiểu và nương tựa vào nhau như thế cũng đủ cho cả một đời. Nhưng không biết từ lúc nào, cô bắt đầu hiểu ra rằng, điều đó là không thể.






Tình Yêu Là Nấm Mồ Của Hôn Nhân
Sau khi Tăng Dục biết Tuần Tuần chủ động rời xa Tạ Bằng Ninh, cùng chỉ hỏi cô một câu: liệu đã nghĩ kỹ chưa? Thực ra, ngay cả câu hỏi ấy cũng chỉ là hình thức, thực tế Tăng Dục giơ cả hai tay tán thành cho quyết định này của Tuần Tuần. Kể từ sau đám cưới, tình cảm của Tạ Bằng Ninh đối với nhà vợ chẳng có gì thân thiết, mà vẫn rất khách sáo. Nguyên nhân của điều này có lẽ là do từ sâu thẳm trong lòng, Tăng Dục không tán đồng kiểu sống của Tuần Tuần và Tạ Bằng Ninh. Trong mắt của Tăng Dục, Tuần Tuần giống như một sự tồn tại thần kỳ, cô vui nếu được nhìn thấy sự thay đổi kỳ diệu trong cuộc sống của một người, hơn nữa, cô không thích kiểu đàn ông như Tạ Bằng Ninh, nhưng cô chưa bao giờ nhắc tới điều này trước mặt Tuần Tuần.
Việc Tăng Dục thích kiểu đàn ông như thế nào luôn là một câu đố. Kể từ sau khi lớn lên, người bạn đời mà cô chọn rất khó nói có một mẫu hình cụ thể nào. Sau khi chia tay với người đáng yêu nhất, và từ bỏ “chính uỷ”, Tuần Tuần chỉ thấy Tăng Dục đau lòng tuyệt vọng một lần, rồi kể từ đó chưa bao giờ nghe thấy cô nhắc đến bất cứ người nào khiến cô có ý định lấy làm chồng. Sau đó thì Tăng Dục không hề có vẻ gì là tiều tuỵ, hao gầy, ngược lại, cô tràn trề sức sống, ngay cả đôi mắt cũng toát lên vẻ đặc biệt thật khó tả. Tuần Tuần quá quen với ánh mắt và vẻ mặt ấy, và khi nó thể hiện trên mặt của Tăng Dục, có nghĩa là cô lại vừa mới tình cờ gặp gỡ người ấy trong “hàng người dài xếp hàng chờ cô duyệt”.
Tuần Tuần đã nói ra những suy nghĩ trong lòng mình với Tăng Dục để xem cô nói gì, nhưng câu trả lời là một sự phủ định, vì vậy lại càng khiến cô hiếu kỳ. Theo những gì cô biết về Tăng Dục, thì suy đoán ấy không khác sự thật là bao, những chuyện tồi tệ hơn nữa Tăng Dục còn chia sẻ với cô, vì thế không có lý do nào để Tăng Dục phải giấu cô. Tuy thế, so với những biểu hiện khác thường của Tăng Dục thì hoàn cảnh khó khăn mà Tuần Tuần đang gặp phải khiến cô đau đầu hơn rất nhiều, vì vậy cô chẳng có thời gian đâu mà tìm hiểu căn kẽ sự việc.
Tăng Dục khuyên Tuần Tuần rời xa Tạ Bằng Ninh và cũng phải cố gắng đòi bằng được những quyền lợi của bản thân. Tăng Dục đã chủ động giới thiệu cho Tuần Tuần một luật sư cũng có chút tiếng tăm trong nghề, đồng thời sắp xếp thời gian gặp mặt và đích thân đưa Tuần Tuần đi.
Tuần Tuần đáp: “Em lạc hậu quá lâu rồi, vì thế không biết được rằng, bạn bình thường cũng có nhiều tác dụng như vậy”. Dù ở một khoảng cách rất xa cô cũng có thể ngửi thấy mùi háo sắc trên người của “người bạn bình thường” của Tăng Dục.
Tăng Dục có vẻ bối rối, “Nói thật để cô biết vậy, tôi và anh ấy quen nhau chưa lâu, chỉ mấy ngày sau khi tôi chia tay gã đàn ông đê tiện kia. Chúng tôi quen nhau trong quán bar, chắc cô cũng biết, đàn ông mà thích, đàn bà mới yêu, người này muốn, người kia tự nguyện, chuyện nó là như thế”.
“Thế thì chị may quá còn gì, em thấy anh ta so với tiêu chuẩn của chị thì cũng chẳng kém là bao, chưa biết chừng đánh lệch mà lại trúng, lần này tìm thấy hoàng tử trong mộng rỗi cũng nên.”
“Thôi đi.” Tăng Dục phì cười, “Cô đừng có nịnh tôi, bây giờ tôi không còn tin vào những điều đó đâu. Thưa thánh nữ, người dám đối diện trực tiếp với đời người không có tình yêu, dám nhìn thẳng vào sự lừa gạt của gã đàn ông đê tiện. Tôi đã nghĩ thông rồi, lấy chồng thì có gì là hay ho?”. Nói rồi, Tăng Dục cố ý đưa mắt nhìn Tuần Tuần, “Hôn nhân là một chuyện vô vị. Ai quy định rằng suốt cuộc đời cứ phải gắn bó với một người? Tôi và Liên Tuyền đều có chung quan điểm này. Con người ta sống, điều quan trọng nhất là ngày hôm nay sống ra sao, chuyện ngày mai cứ cho là cô đã chuẩn bị kỹ càng, thì chuyện gì đang chờ đợi cô ở phía trước cô cũng không thể nào biết được”.
Tăng Dục nói, tay ôm vai Tuần Tuần, “May mà hôm đó cô đã đánh thức tôi. Tuy những lời của cô phần nhiều rất khó nghe, nhưng thỉnh thoảng cũng có những câu rất có lý. Vì sao ngày nào tôi cũng phải dùng rượu mạnh để mình say? Có phải vì tôi không cai đư