Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phù Thế Phù Thành

Phù Thế Phù Thành

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1342102

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2102 lượt.

bay, Tạ Bằng Ninh vì tình cũ mà giữ nó lại, nhưng anh ta bận bù đầu nên chẳng còn thời gian nào dành cho con vật nhỏ bé này. Con mèo đã già, mắt nó cũng mờ và rụng mất mấy chiếc răng, Tuần Tuần không muốn nó phải sống những ngày còn lại trong tình trạng bữa đực bữa cái. Con người còn muốn được sống yên ổn huống chi một con mèo.
Tuần Tuần lê bước chân nặng nề trở về nhà mẹ đẻ. Mẹ cô vẫn đang ở trong bệnh viện. Sắp xếp chỗ ở cho con mèo xong, Tuần Tuần ngồi xuống ghế, tay giữ chặt chiếc túi nhỏ. Trong đó có số tiền phòng thân mà cô tích cóp được từ trước đến nay, còn có một ít cổ phiếu, thẻ bảo hiểm, sổ tiết kiệm và cả giấy chứng nhận căn hộ nhỏ mua sau khi kết hôn.
Kể từ lúc biết làm người đến nay, chưa bao giờ Tuần Tuần tiêu hoang phí lấy một đồng xu, nhiều thứ lặt vặt mà người khác không thèm để ý, còn cô thì cứ tích cóp lại, nếu là những thứ cô cảm thấy không yên tâm thì không bao giờ cô phí thời gian, tiền của để đầu tư vào đó. Sau năm mười bốn tuổi cô đã có thể nói rất rõ về cách sử dụng và giá trị số tiền mừng tuổi. Có câu rằng, tích tiểu thành đại, thế nên cô đã có được một khoản tích luỹ tương đối, nhưng tiền mặt đều đã dùng vào việc mua thuốc điều trị cho Giáo sư Tăng, chỗ còn lại không thể rút ra bằng tiền mặt được, trừ một khoản gọi là “Quỹ khi không còn gì”. Đúng như tên gọi, khoản tiền này là thứ cô chỉ được dùng khi lâm vào cảnh cùng cực, không còn thứ gì nữa, giống như phương án an toàn cuối cùng của các nhà du hành vũ trụ khi ở trên không, một khi phương án đó được sử dụng, thì sẽ không còn đường rút lui nữa. Chỉ có Tăng Dục mới biết đến khoản tiền này, lúc đó cô ấy đã cười đến vỡ bụng. Nhưng số tiền đó là bao nhiêu, để ở đâu thì chỉ có một mình Tuần Tuần biết mà thôi. Tuần Tuần luôn hy vọng sẽ không bao giờ phải dùng đến số tiền đó, nhưng rồi lại nghĩ, chắc chắn sẽ có lúc phải dùng đến, nghĩ mà thấy thật là mâu thuẫn.
Bây giờ thì tất cả những thứ đó đều đang ở trong chiếc túi nhỏ của cô, nó là tính mệnh của cô. Cho dù sau khi ly hôn Tạ Bằng Ninh không cho cô thứ gì, thì với số tài sản tích cóp được này thì cô cũng sẽ cầm cự được một thời gian, tệ nhất cũng được tới khi cô tìm được việc làm, bắt đầu lại một cuộc sống bình thường. Chính vì thế cô cầm nó rất chắc, đó là thứ mà cô có thể nắm chắc nhất, đáng tin cậy duy nhất trong lúc này.
Thông qua lời qua tiếng lại giữa Tạ Bằng Ninh và mẹ mình, Tuần Tuần đã đoán được phần nào căn nguyên của câu chuyện. Thì ra, đúng lúc bệnh tình của Giáo sư Tăng có chút chuyển biến tốt thì bệnh viện cũng vừa mới nhập về một loại thiết bị chữa trị rất đắt tiền, chuyên dùng để điều trị hỗ trợ cho những người bị hôn mê. Vì bệnh nhân đông, nên phải rất lâu mới được điều trị bằng chiếc máy đó một lần, mặc dù mẹ Tuần Tuần đã năn nỉ đến rách cả mồm và dùng đủ cách cũng không làm thế nào để Giáo sư Tăng được điều trị bằng chiếc máy ấy lâu hơn. Vì tình yêu với chồng và lòng thiết tha mong ông chóng hồi phục, mẹ Tuần Tuần chợt nhớ đến chuyện con rể làm việc trại Sở Y tế, lại là ở bộ phận quan trọng nhất, cho nên lập tức gọi điện đến cho Tạ Bằng Ninh, mong anh ta đứng ra nói đỡ, may ra bệnh viện sẽ nể mặt mà tạo điều kiện cho.
Bằng Ninh nhận được cú điện thoại ấy khi vừa tống tiễn vợ mang đồ ra khỏi nhà, vì thế trạng thái tinh thần không được tốt, trả lời ngay mà không biết có nên thêm cụm từ “mẹ vợ cũ” hay không, rằng đến anh ta cũng chẳng thể nào gây sức ép với bệnh viện. Vì quá thất vọng, lại nhớ tới chuyện mấy hôm trước con gái nói rằng Tạ Bằng Ninh đã có người khác, mẹ của Tuần Tuần lập tức mắng té tát rằng Tạ Bằng Ninh không coi vợ và nhà vợ ra cái gì. Tạ Bằng Ninh đang tức sẵn, nay lại bị mắng như vậy, không kìm được đã nói với bà rằng, anh ta và Tuần Tuần chuẩn bị ly hôn.
Vừa nghe đến hai chữ “ly hôn”, mẹ Tuần Tuần bỏ điện thoại xuống xông thẳng đến nhà thông gia để nói chuyện. Đúng lúc ấy thì hai vợ chồng ông Tạ vừa đi tập thể dục buổi sáng về, mẹ Tuần Tuần vừa khóc vừa chửi, khiến cho hai ông bà già cả đời chưa mấy khi nói nặng một câu cứ ngây người ra, cuối cùng chẳng còn cách nào khác là gọi điện cho con trai và con dâu đến nên mới có cảnh tượng như lúc này.
“Còn hỏi gì nữa, con trai nhà ông bà lăng nhăng ở bên ngoài, qua lại với những đứa con gái hư hỏng, như thế chưa đủ, bây giờ đốn mạt đến mức không cần đến vợ nữa thì đòi ly dị!”.
Là vợ của một Phó Viện trưởng nhiều năm, tuy đã hạn chế bớt những từ ngữ thô tục, nhưng về cơ bản mẹ Tuần Tuần vẫn chưa quên kiểu nói chợ búa.
Ông Tạ bị cao huyết áp, nghe thông gia nói như vậy, nhìn con trai bằng ánh mắt tức giận, người lảo đảo chực ngã. Bà Tạ vội chạy đến đỡ lấy chồng, trong lòng bỗng nghĩ chuyến về lần này của Thiệu Giai Thuyên và chuyện đòi ly hôn của vợ chồng Tạ Bằng Ninh chắc chắn có quan hệ với nhau, sắc mặt bà cũng đỏ lựng lên vì tức giận.
“Bằng Ninh ơi là Bằng Ninh, sao con lại muốn vứt bỏ cuộc sống yên ổn đi như vậy. Con… con bảo bố mẹ biết ăn nói thế nào bây giờ!”
Tạ Bằng Ninh nhìn cảnh bố mẹ vì mình mà phải chịu bị người khác mắng nhiếc, trong lòng cũng thấy xót xa nê