XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phù Thế Phù Thành

Phù Thế Phù Thành

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1342105

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2105 lượt.

n vội chạy đến đỡ bố.
“Đẻ con ra mà không chịu dạy dỗ là lỗi của ai? Các người nói nhà mình có văn hoá, có giáo dục, nhưng cuối cùng lại toàn làm những việc của kẻ đầu đường xó chợ!”, nghe thấy bà Tạ nói như vậy, mẹ Tuần Tuần lại càng được thể.
Tạ Bằng Ninh thấy vẻ mặt thảm hại của bố mẹ, quên hết những điều được giáo dục, nhìn Tuần Tuần đang ngây người quỳ bên cạnh mẹ, thở dài nói: “Tuần Tuần, cô hãy tự nói ra đi, ai là người đưa ra chuyện ly hôn?”.
Mẹ của Tuần Tuần lúc đó mới dừng lại, đưa mắt nhìn con gái, rồi tiếp tục mắng nhiếc: “Đừng có tưởng là tôi không biết, con gái tôi là đứa thật thà, cứ cho là nó đòi ly hôn đi, cùng là vì các người buộc nó đi đến chỗ đường cùng!”.
Tạ Bằng Ninh cười lạnh lùng, “Mẹ chưa hiểu hết con gái mình rồi, đường của cô ấy còn nhiều hơn cả mẹ đấy!”.
“Ý của anh là gì?”, mẹ Tuần Tuần không hiểu ý tứ trong câu nói của Tạ Bằng Ninh.
“Ý gì ư, con không muốn nói ra, trong lòng cô ấy biết rất rõ!”.
Mẹ Tuần Tuần túm lấy và lắc mạnh người cô: “Tuần Tuần, con cứ mạnh dạn nói ra xem nó đã ức hiếp con như thế nào!”.
Ông bà Tạ cũng không lên tiếng mà hết nhìn con trai lại nhìn sang con dâu.
“Con nói đi chứ, sợ gì nào? Nói đi, nói đi, mau nói đi xem nào”, mẹ cô vẫn kiên quyết giục. Vẻ khó xử của bố mẹ chồng, sự lạnh lùng của Tạ Bằng Ninh… Tuần Tuần không biết nên hình dung cảnh tượng trước mắt như thế nào, hình như cô sợ nhất điều gì thì nó sẽ đến với mức độ còn đáng sợ hơn. Cô ôm đầu kêu to lên: “Đừng có cãi nhau nữa! Là lỗi của con, con đã đưa vẫn đề ly dị ra, con đã có quan hệ lăng nhăng với người đàn ông khác ở ngoài… Bây giờ thì mọi người mãn nguyện rồi chứ?”. Mẹ của Tuần Tuần giống hệt như một nhân vật trên màn hình bị nhấn nút stop, khựng lại trong mấy giây.
“Thật như vậy sao? Đó là sự thật sao?”
Tuần Tuần không trả lời, Tạ Bằng Ninh cũng không lên tiếng.
“Mày là đứa đáng chết, đã uổng công tao nuôi nấng mày. Mày làm như thế có xứng đáng với mẹ mày không? Có xứng đáng với người cha chết tiệt của mày không? Có xứng đáng với những nỗi khổ đã nếm trải không? Có xứng đáng với bố dượng của mày đang nằm trên giường bệnh kia không?...” Sau khi đón nhận sự thật đó, mẹ của Tuần Tuần giơ tay đánh túi bụi vào con gái. Tạ Bằng Ninh không muốn nhìn cảnh đó, nên tiến đến, kéo Tuần Tuần ra và nói: “Đừng có gây chuyện nữa, chỗ này không phải nơi để trút giận!”.
“Liên quan gì đến anh? Tôi đang dạy dỗ con gái tôi, nếu không phải là anh…”
Trước khi mẹ kéo nhằng sang những chuyện khác, Tuần Tuần đứng dậy, sửa lại quần áo, nói với giọng rất bình thản: “Mẹ, con đi trước đây, nếu mẹ còn mặt mũi nào nữa thì mẹ cứ việc ở đây mà gây sự”.
Rồi cô đi ra cửa như không nhìn thấy những người xung quanh, Tạ Bằng Ninh thấy hơi lo, vội chạy tới ngăn cô lại.
“Tuần Tuần…”
Tuần Tuần mỉm cười, đáp: “Anh yên tâm, tôi nói đi trước là đi trước, chứ không phải tìm đến cái chết đâu, tôi sợ chết lắm. Tạ Bằng Ninh, trước mặt tất cả mọi người, tôi chỉ muốn nói một câu rằng, bị người khác bắt gặp như vậy là tội đáng chết của tôi, nhưng anh có dám vỗ ngực mà nói rằng, anh không có gì phải xấu hổ trong cuộc hôn nhân của hai chúng ta không?”.
Tạ Bằng Ninh im lặng.
“Thôi, thế này cũng tốt, cùng không cần phải thông báo cho mọi người nữa.” Tuần Tuần ngẫm nghĩ rồi khom người chào ông bà Tạ: “Cha, mẹ, đầy là lần cuối cùng con gọi như vậy. Con rất xin lỗi”.
Tuần Tuần bước ra khỏi nhà họ Tạ, mặt trời đã ló rạng, còn trời xanh đến kỳ lạ. Suốt hai mươi tám năm lúc nào cũng nền nếp, đây là lần đầu tiên cô tỏ ra láo hỗn như thế, đồng thời cô nhận ra rằng, cảm giác gây ra tội lỗi không quá mức nặng nề như mình nghĩ. Tuần Tuần bước tới bên đường vẫy xe, quay đầu lại thì thấy mẹ cô cũng đang chạy theo với vẻ mặt trông giống như nhân vật trong Kinh kịch. Tuần Tuần quay lại đỡ mẹ. Có lẽ biến cố này xảy ra ngoài sức thường thức về cuộc đời của bà, nên lúc này tuy vẫn còn sụt sịt, nhưng bà không còn nghĩ ra được từ nào để chửi con gái nữa. Tuần Tuần nghĩ thầm trong bụng, tốt lắm, rất yên tĩnh.
Không biết vì lúc này đúng là giờ cao điểm mọi người đi làm hay vì khuôn mặt đáng sợ của mẹ Tuần Tuần, mà mấy chiếc taxi chạy ngang qua chỗ hai mẹ con nhưng đều không dừng lại. Đợi gần mười phút, nước mắt trên mặt mẹ của Tuần Tuần đã cạn khô, cuối cùng cũng có một chiếc xe dừng lại. Đó là một chiếc CC mới tinh, gần đây chiếc xe này xuất hiện tương đối nhiều lần trước mặt Tuần Tuần.
“Tuần Tuần, sao cô lại ở đây?” Trì Trinh xuống xe và bước nhanh lại chỗ cô, rồi đưa tay vuốt lên mái tóc từ hôm qua đến giờ chưa được chải chuốt của cô, “Trông cô thật giống với con mèo bị vứt bỏ bên đường”.
Tuần Tuần ngước mắt lên nhìn trời, cũng chẳng thèm hừ lấy một tiếng, đưa tay gạt bàn tay không mời mà chìa ra của Trì Trinh.
Trì Trinh quay sang quan sát kỹ mẹ của Tuần Tuần.
“Chắc đây là mẹ của cô. Cô và Tuần Tuần rất giống nhau”, nói rồi anh ta quay sang mỉm cười với Tuần Tuần.
Vẻ mặt Tuần Tuần không chút biểu cảm, cũng chẳng hưởng ứng trước câu nói trên của Trì Trinh.
“Hồi nhỏ nó tương đối giống