Tác giả: Tân Di Ổ
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341953
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1953 lượt.
“không có”, “đã thành hiện thực” và “phạm tội nhưng chưa bắt được”, chỉ có người trong cuộc mới rõ nhất. Một khi đã nhận thì dứt khoát không thể nào ngoi lên được, còn không nhận thì vẫn còn một chút cơ hội. Cho dù ly hôn hay không cũng không đến nỗi đẩy bản thân đến con đường cùng.
Tuần Tuần không nói gì, tiễn Tăng Dục ra cửa rồi ngồi xuống mép giường thẫn thờ. Cô cố gắng thật bình tĩnh, suy nghĩ sắp xếp lại mọi chuyện để tìm trong đó dù chỉ một chút manh mối thôi cũng được, bởi là một người bi quan, cô không biết những gì đang chờ đợi mình ở phía trước. Nhưng rồi cô tuyệt vọng khi phát hiện ra rằng mình không làm cách nào mà suy nghĩ được, chỉ cần nhắm mắt lại thì cảnh tượng chập chờn trước mắt cô là khuôn mặt với nụ cười lúc ẩn lúc hiện của Trì Trinh, kèm theo hơi thở nồng ấm của anh ta trên cổ, hoặc là chiếc khuy áo lấp lánh trong lòng bàn tay anh ta. Đêm mỗi lúc một khuya, nhưng Tuần Tuần không hề buồn ngủ chút nào, hồi lâu sau cô mới ngả mình xuống chiếc giường gấp, định chỉ nghỉ một lát, ai ngờ, khi giật mình tỉnh dậy thì trời đã sáng. Mẹ cô nhanh nhẹn bước vào với một chiếc cập lồng đựng canh gà nóng hôi hổi.
Kể từ sau khi cho Giáo sư Tăng điều trị theo liệu trình có loại biệt dược ấy, ngày nào mẹ Tuần Tuần cũng nấu một nồi canh gà mang đến bệnh viện. Mặc dù lúc này Giáo sư Tăng vẫn không có ý thức, việc bón cơm canh rất khó khăn, nhưng bà luôn tin rằng sẽ có một ngày ông tỉnh lại, và mong muốn giây phút đầu tiên ông tỉnh lại sẽ được húp bát canh gà do chính tay người vợ thân yêu nấu để chúc mừng lần tái sinh của mình.
Tiến triển bệnh tình ngày hôm qua của Giáo sư Tăng đã động viện mẹ Tuần Tuần, khiến bà dường như nhìn thấy ánh bình minh, vì thế tất cả thời gian, tiền của và công sức bỏ ra bây giờ bà đều cảm thấy rất xứng đáng. Giây phút Giáo sư Tăng tỉnh lại cũng chính là giây phút khổ tận cam lai của bà. Niềm vui và hy vọng ấy cứ dâng trào khiến bà không còn thời gian để ý đến vẻ thất thần của Tuần Tuần, có lẽ trong mắt bà, đứa con gái duy nhất luôn là đứa trẻ kỳ quặc với đủ thứ tâm sự. Nghĩ tới sự an toàn cho tất cả mọi người, Tuần Tuần không dám hé lộ lấy một câu trước mặt bà, cô cứ chần chừ quẩn quanh mãi trong buồng bệnh, nhưng rồi cô không thể không rời bệnh viện để đối diện với hiện thực mà mình buộc phải đối mặt.
Tới khi cô đẩy cửa bước vào nhà trời vẫn còn chưa sáng hẳn, trong bóng tối mờ mờ chỉ có con mèo vừa tỉnh giấc ra đón cô. Nhìn từ phòng khách, cửa phòng ngủ vẫn đóng kín, đây không phải là thói quen khi ngủ nghỉ của Tạ Bằng Ninh. Đêm qua anh ta đã không về nhà, hoặc là đã ra khỏi nhà, tóm lại là hiện tại không có mặt ở nhà. Dù là tự lừa dối mình và lừa dối người khác cũng được, Tuần Tuần trút một hơi thở thật dài, cứ cho là tử tù thì trước khi xử bắn cũng phải được một phút giây thoải mái.
Tuần Tuần thả lỏng bờ vai căng cứng như dây đàn, mệt mỏi lê bước vào trong phòng ngủ, lúc đi qua chiếc ghế dài, đột nhiên cô nghe thấy một giọng nói quen thuộc.
“Cuối cùng thì cô cũng đã về.”
Tuần Tuần giật mình đứng ngây người như hoá đá, quay người lại nhìn thấy Tạ Bằng Ninh đang nằm trên đó. Chiếc ga giường ngủ vẫn phẳng phiu như mới, trong trạng thái nguyện vẹn như lúc trước khi cô rời đi ngày hôm qua, thì ra không chỉ có mình cô thức suốt đêm.
Cô không biết mình nên làm gì, ngoài việc xoắn lấy chiếc dây đeo của chiếc túi và thấy toàn thân khẽ run lên từng đợt.
“Tôi đã chờ cô suốt một đêm, tưởng rằng cô không trở về nữa”, Tạ Bằng Ninh nói trong tiếng cười đau khổ.
Tuần Tuần lập tức bật ra hai từ: “Xin lỗi”.
“Không, điều mà tôi muốn nghe bây giờ không phải là câu ấy.” Tạ Bằng Ninh đưa tay lên vò tóc, “Tuần Tuần, cô hãy nói thật với tôi xem, cuộc hôn nhân ba năm qua của chúng ta có phải là đã thất bại rồi không?”.
Tuần Tuần vẫn im lặng.
“Tôi tưởng rằng chúng ta là một cặp vợ chồng bình thường, như tất cả các cặp vợ chồng trên thế giới này. Cô là một cô gái tốt, nhưng tôi không ngờ cô đã thù hận tôi.”
“Tôi không thù hận anh”, Tuần Tuần khẽ đáp bằng giọng yếu ớt.
“Vậy thì cô với Trì Trinh là gì vậy? Một phút nổi hứng? Tình yêu sét đánh?”, Tạ Bằng Ninh lại cười gằn đầy đau khổ. Đôi bàn tay anh ta đặt lên đầu gối, ngừng một lát tiếp tục nói: “Đúng thế, tôi đã giấu cô chuyện giữa tôi và Thiệu Giai Thuyên trước đây, ai cũng có quá khứ, tôi cũng không bao giờ truy vấn cô về quá khứ của mình. Đúng là trước kia tôi và Thiệu Giai Thuyên yêu nhau. Tôi rất yêu cô ấy, kể từ khi bắt đầu hiểu thế nào là tình yêu thì trong lòng tôi chỉ có cô ấy, nhưng tôi không thể nào cho cô ấy một lời hứa được, mọi người trong gia đình không chấp nhận. Cháu lấy cô họ, làm thế là loạn luân. Khi phải rời đi cô ấy đã khóc rất nhiều, lúc đó tôi cũng cảm thấy… cảm thấy mọi thứ chẳng còn ý nghĩa gì nữa, gặp mặt thì gặp mặt, kết hôn thì kết hôn. Cô lấy tôi ba năm nay, cũng là thời gian tôi phát hiện ra rằng, cho dù thế giới này không có một ai đó thì cuộc sống vẫn cứ tiếp tục. Tôi đã mừng cho mình vì lấy được một người vợ tốt, cho dù tình cảm của cô dành cho tôi cũng rất bình thường, như