Tác giả: Tân Di Ổ
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341960
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1960 lượt.
ng ở cùng cô có lẽ sẽ dễ dàng đi tới đầu bạc răng long hơn. Mấy chục năm trên cõi đời này của con người ta chẳng qua cũng chỉ thế mà thôi! Sau đó thì Thiệu Giai Thuyên về, đầu óc tôi rất rối ren, tôi không thể nào chế ngự được mong muốn đi gặp cô ấy, tìm đủ mọi cách để được ở gần bên cô ấy dù chỉ mấy giây thôi cũng được, nhưng tôi cũng rất hiểu, tôi và cô ấy không thể nào quay trở lại bên nhau nữa, tôi cũng không muốn tách cô ấy khỏi Trì Trinh, càng không muốn rời xa cô”.
Tuần Tuần khẽ lên tiếng: “Thế thì tôi phải cảm ơn anh, anh đã đối xử với tôi tốt quá”.
“Cô đừng có chế nhạo tôi, tôi không đàng hoàng nhưng cũng không lén lút giấu vợ đi ngủ với người khác. Cho dù sau đó tôi và Giai Thuyên có ở một mình cùng nhau, nhưng tôi dám lấy nhân cách của mình ra để cam đoan rằng, tôi chưa làm gì vượt quá giới hạn! Còn cô, Tuần Tuần, cô đã làm những gì?”
“Ý anh muốn nói là, người làm ra những chuyện vượt quá giới hạn là tôi chứ không phải anh, phải thế không?”
“Tôi muốn chính miệng cô nói ra cho tôi biết, rốt cuộc là cô và Trì Trinh có… có…”
Tạ Bằng Ninh là một người đàn ông truyền thống, mấp máy môi mấy lần mà anh ta vẫn không sao thốt ra được từ quan trọng đó. Tuần Tuần nghĩ thầm, nếu đổi lại là Trì Trinh, chắc hẳn anh ta sẽ nói từ đó ra nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Thế rồi cô mỉm cười một cách vô cớ và Tạ Bằng Ninh đã bắt gặp nụ cười ấy.
Tuần Tuần nói: “Bằng Ninh, đối với anh thì chuyện giữa tôi và Trì Trinh có phát triển đến mức ấy hay không sẽ có sự phân biệt, đúng không? Còn nữa, anh không muốn ly hôn, nhưng trong lòng lại luôn nghĩ về người phụ nữ khác, điều này so với chuyện vượt giới hạn về thể xác có gì khác nhau không?”
Tạ Bằng Ninh ngây người ra, nhưng rồi lập tức trả lời. Hai bàn tay anh ta cứ xoa vào nhau mãi, dường như đang chuẩn bị ra một quyết định hết sức khó khăn.
“Tôi sẽ không nói với bất kỳ ai về chuyện ngày hôm qua, Giai Thuyên cũng sẽ giữ mồm, tối hôm qua cô ấy đã đáp chuyến tàu cuối cùng về Thượng Hải rồi, có lẽ cô ấy sẽ không quay trở lại đây đâu. Chúng ta đừng nên đổ lỗi cho nhau nữa, chỉ cần cô… chỉ cần cô xin lỗi và đồng ý với tôi rằng sẽ không có bất cứ liên quan nào đến Trì Trinh nữa, thì coi như mọi chuyện đều được xoá sạch và chúng ta lại cùng nhau sống yên ổn.”
Tuần Tuần ngạc nhiên nhìn chồng, có vẻ như không thể tin được những lời này lại thốt ra từ miệng của Tạ Bằng Ninh. Cô đã mường tượng ra rất nhiều kết cục, Tạ Bằng Ninh sẽ gắn bó với Giai Thuyên, sẽ không cùng sống với cô nữa… tất cả những kết cục ấy dù thế nào cũng không khiến cô bất ngờ, nhưng cô chưa bao giờ nghĩ rằng một người gia trưởng như Tạ Bằng Ninh lại có thể nói ra những lời tha thứ nhẹ nhàng như vậy.
Đôi mắt cô mờ đi như một lớp sương mỏng, vẻ mặt của Tạ Bằng Ninh cũng đã bớt căng thẳng hơn, anh ta nhìn sâu vào mắt cô.
Tuần Tuần run lên, nói bằng giọng vỡ vụn, nhưng cũng đủ để hai người nghe rõ: “Không, không, Bằng Ninh, tôi sẽ không xin lỗi vì chuyện đó, anh cũng chẳng cần phải tha thứ cho tôi, chúng ta ly hôn thôi. Anh muốn ly hôn như thế nào cũng được, tôi sẽ không đòi hỏi gì đâu.”
Đôi tay của Tạ Bằng Ninh siết chặt, dường như anh ta nghi ngờ đôi tai của mình. Anh ta hơi há miệng, định đứng lên, nhưng được nửa chừng lại ngồi phịch xuống.
“Đây có đúng là ý của cô không, cô đã suy nghĩ kỹ chưa?”
Tuần Tuần gật đầu.
Cô biết có thể mình đã đưa ra một quyết định sai lầm. Tăng Dục sẽ mắng cô rằng, dù cho thế nào thì việc đưa ra quyết định ly hôn là ngu xuẩn, mẹ cô sẽ không bỏ qua cho cô, còn Trì Trinh chắc hẳn sẽ cười khinh mạn nói rằng: Tôi đã biết trước rằng nếu đã được thử rồi thì cô sẽ không thể rời xa tôi… Nhưng thực ra, cô chẳng vì ai, chẳng vì bất cứ điều gì, chắc hẳn đến một ngày nào đó cô sẽ hối hận, nhưng đó là chuyện của sau này. Còn bây giờ, đây là quyết định duy nhất của cô. Toà thành của cô đã sụp đổ, tất cả đều đã tan thành mây khói, cho dù là người quen với việc thuyết phục mình nhất thì cũng không thể ở lại trong đó nữa.
“Tôi đi thu dọn đồ đạc đây, anh yên tâm, ngày hôm nay tôi sẽ chuyển đi.”
Dường như Tạ Bằng Ninh đã lấy lại được bình tĩnh, cười lạnh lùng: “Cô vì thằng nhãi Trì Trinh đó ư? Là vợ chồng với nhau, tôi khuyên cô hãy mở to mắt ra mà nhìn, đừng để vẻ ngoài làm mờ cả mắt. Một kẻ như hắn mà lại thật lòng với cô ư? Đừng có ngốc như vậy, hắn chỉ đùa giỡn với tình cảm của cô mà thôi”.
Tuần Tuần đứng dậy, lòng hốt hoảng, Tạ Bằng Ninh đã không hiểu hết cô, thực ra cô còn hiểu con người Trì Trinh như thế nào hơn cả anh ta. Có lẽ Trì Trinh cũng chẳng có ý định đùa giỡn với tình cảm của cô đâu, anh ta chỉ muốn đùa giỡn với thân thể cô mà thôi.
Quá Nhiều Và Quá Ít
Khi rời đi, Tuần Tuần đã đề nghị và được Tạ Bằng Ninh đồng ý, ngoài đồ vật cá nhân, cô mang theo con mèo già. Cô vốn không thích nuôi động vật, nhưng con mèo già sống cùng cô ba năm, trong lòng nó chắc hẳn đã coi cô là chủ nhân. Thiệu Giai Thuyên – người đã kết thúc cuộc sống lang thang của nó giờ đã cao chạy xa