Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phù Thế Phù Thành

Phù Thế Phù Thành

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341954

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1954 lượt.

y với cô Trì Trinh đúng là con rắn mào gà đó, khoe khoang thân hình lốm đốm, ngẩng cái đầu lên một cách kiêu hãnh, thè chiếc lưỡi đỏ, nhưng nếu nó bị cắn cho một nhát thì vật săn lập tức ngấm độc.






Sự Sụp Đổ Của Ngôi Thành
Tuần Tuần ra khỏi khách sạn, bước chân mệt mỏi, rã rời, từng cơn ớn lạnh cứ dội lên phía sau gáy, mồ hôi toát ra ướt đẫm lưng, mỗi khi có làn gió thổi qua lại càng thêm lạnh.
Những người đi qua trên đường vẻ mặt không biểu cảm đều là những con người may mắn, những ai không bị chồng và tình địch bắt quả tang đang trên giường cùng người đàn ông khác đều là những người may mắn… Tuy nhiên, cho dù là lúc này, Tuần Tuần vẫn không quên, chiều nay cô phải tới bệnh viện để thay ca cho Tăng Dục, không thể để bố dượng nằm một mình trong đó. Giống như trước khi ra khỏi khách sạn cô đã không quên bảo phục vụ mang kim chỉ lên để đơm lại chiếc khuy bị đứt.
Bây giờ nghĩ lại Tuần Tuần mới thấy rằng, mang tiếng là người cẩn thận nhưng thực ra cô đã bỏ qua rất nhiều chi tiết mà chỉ thoáng qua là có thể nhận thấy ngay. Trì Trinh đã quen Thiệu Giai Thuyên như thế nào? Anh ta mới về nước chưa đầy nửa năm, với cá tính của mình thì sao lại có thể tiến đến chuyện hôn nhân nhanh chóng như vậy? Còn cả điều anh ta nói rằng ba năm qua nữa, nếu tính từ ngày hai người đó quen nhai cũng không thể là ba năm.
Trước khi rời đi, Tuần Tuần cũng đã hỏi Trì Trinh về những điều này. Anh ta vẫn giữ vẻ mặt tỉnh bơ, cười và đáp: “Cô hỏi tôi rằng đã quen Thiệu Giai Thuyên bao lâu, thì chẳng thà cô hỏi tôi rằng, tôi và cô ấy đã mấy lần ‘với nhau’”.
Tăng Dục đáp: “Cuối cùng thì cô cũng đã nghĩ ra rồi, tôi nói thật cho cô biết nhé, cô có một đứa con trai, bây giờ nó đã vào tiểu học rồi”.
“Thật thế sao?”, Tuần Tuần run lên, không nghĩ ra mình đã có con với ai? Không lẽ là con của Trì Trinh? Nếu vậy thì họ đã quen nhau từ rất lâu rồi!
Tăng Dục quay sang nhìn Tuần Tuần bằng ánh mắt thương hại, cười, nói với vẻ không giấu được sự ngạc nhiên. “Cô tưởng tôi nói thật à? Trời đất ơi, ai có thể nói cho tôi biết trong lòng của những người nội trợ nghĩ những thứ quái quỷ gì? Cô đã xem quá nhiều phim Hàn Quốc rồi đấy, hay là rỗi rãi quá mới sinh ra như vậy? Mất trí nhớ? Tôi thỉnh thoảng cũng mắc chứng tâm thần phân liệt đây này. Nếu cô mất trí nhớ thì làm sao tính được số tiền gửi ở chỗ tôi chính xác đến từng xu từng hào như thế?”.
Tuần Tuần ngượng ngùng trước những lời chế nhạo ấy. Cũng phải thôi, từ nhỏ đến giờ, chuyện khác thì không nói, nhưng trí nhớ của cô rất tốt, vì thế mà thành tích học tập các môn học thuộc của cô tương đối tốt, những chỗ không hiểu được đều viết bên cạnh. Cô rất muốn tìm một lý do cho hoàn cảnh khó khăn trước mắt. Nhưng nếu như vậy thì sự say mê của Trì Trinh đối với cô có từ đâu? Không lẽ cô phải tin rằng trên đời này có những tình yêu và mối hận thù không thể tìm ra duyên cớ?
“Thế thì em lại càng thảm hại hơn rồi!”, Tuần Tuần ủ rũ nói.
Tăng Dục sửng sốt, trấn tĩnh tinh thần và đến bên Tuần Tuần, hỏi: “Này, sao thế? Không phải cô tin chuyện mình mọc ra một đứa con học tiểu học đấy chứ?”.
“Chị nói xem, nếu bây giờ em ly hôn thì sẽ như thế nào?”
“Đơn giản”, Tăng Dục thất vọng trề môi nói, “Thì là một người phụ nữ thất bại trong hôn nhân bình thường như bao người”.
“Liệu em có thể tìm lại hạnh phúc không?”
“Điều này thì cần phải xem xác suất của nó! Cô gái Lọ Lem nhỏ bé như vậy mà còn gặp hoàng tử nữa là… Có điều cũng phải nói, Lọ Lem dù sao vẫn còn trẻ, còn những cô gái đã lớn tuổi lại chẳng có ưu thế nào thì gọi là gì nhỉ? Cô Lọ Lem già? Hay là con sói già?”.
“Ha ha”, Tuần Tuần phụ hoạ bằng mấy tiếng cười khan, thấy mình muốn khóc sau một hồi hài hước của Tăng Dục.
Tăng Dục cũng bắt đầu cảm thấy có điều gì đó khác thường, cô ngồi xuống bên cạnh Tuần Tuần, gặng hỏi cô rốt cuộc đã “gặp phải chuyện lớn gì”. Tuần Tuần vùi đầu vào tay, kể lại toàn bộ câu chuyện định đi bắt quả tang chồng với người tình rốt cuộc lại bị người tình của chồng bắt quả tang lại bằng giọng đứt quãng, tất nhiên là cô lược bỏ bớt một số chi tiết trong đó, nhưng vẫn đủ để Tăng Dục nghe mà không khỏi sửng sốt, một hồi lâu sau vẫn chẳng nói được câu nào.
Trong khi kể lại, Tuần Tuần lại thấy người vã hết cả mồ hôi.
“Chị thấy em có đen đủi không?”, cô hỏi Tăng Dục.
Tăng Dục gật đầu thành thật, “Tôi phải nói câu gì mới có thể an ủi cô bây giờ nhỉ?”.
Tuần Tuần đáp như một cái máy: “Chẳng có gì cả, trừ phi có một người thảm hại hơn ngồi trước mặt em, nhưng em đoán trong một vài phút tới đó là điều không thể.”
Tăng Dục cảnh cáo Tuần Tuần, chuyện đã đến nước này thì chẳng còn cách nào khác ngoài một cách, đó là dù có đánh chết cũng không nhận! Nếu Tạ Bằng Ninh không bắt được tận tay và Thiệu Giai Thuyên cũng không chụp được ảnh để làm chứng thì khẩu thiệt vô bằng. Tuy nói rằng không nhận nhưng không có nghĩa là chuyện đã được giải quyết triệt để, nhưng từ xưa đến nay những chuyện “thông dâm” kiểu này rất mập mờ, “có” và


The Soda Pop