Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phù Thế Phù Thành

Phù Thế Phù Thành

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1342103

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2103 lượt.

tôi, lớn lên thì không giống nữa”, mẹ Tuần Tuần đáp với giọng khàn đặc, rồi đưa tay hỉ mũi.
Trì Trinh cười, nói: “Hồi nhỏ thì giống hai mẹ con, lớn lên thì giống hai chị em. Tuần Tuần, lên xe đi!”.
“Mẹ!” Tuần Tuần không còn biết nói gì nữa, trong khi cô vẫn còn chưa kịp phản ứng gì thì mẹ cô đã tự giác ngồi vào xe của Trì Trinh với đôi chân mềm nhũn vì gào khóc. Xem ra, trong con mắt bà, Trì Trinh là phu xe từ trên trời xuống, là vị cứu tinh của những người không vẫy được xe.
“Hãy nghe lời tôi đi, có gì lên xe hãy nói. Để cháu đưa cô và Tuần Tuần về.” Vừa nói Trì Trinh vừa đẩy Tuần Tuần vào xe. Tuần Tuần đưa mắt lạnh lùng quan sát Trì Trinh, “Đừng có nói với tôi anh xuất hiện ở đây chỉ là sự tình cờ”.
“Tôi thực mong muốn có sự tình cờ, như thế mời chứng tỏ giữa chúng ta có sự thoả thuận ngầm. Nhưng đáng tiếc là tôi tới đây để đem số đồ còn lại của Giai Thuyên ở chỗ tôi gửi đến nhà họ Tạ. Chắc là sau này cô ấy không muốn gặp lại tôi nữa đâu, nhưng chắc chắn vẫn phải qua lại với gia đình họ Tạ. Hai mẹ con vừa từ nhà họ Tạ ra phải không?”
Tuần Tuần không muốn nói với anh ta về chuyện này. Nhưng thấy không thể nào bảo được mẹ cô xuống xe của Trì Trinh nên đẩy tay anh ta ra, nói: “Đừng có đẩy nữa được không. Cám ơn!”, nói rồi cúi đầu chui vào xe ngồi bên cạnh mẹ cô, sau đó nói cho Trì Trinh biết địa chỉ nhà.
“Cô không quay về nhà họ Tạ à?”, Trì Trinh tiện mồm hỏi.
Mẹ Tuần Tuần hừ một tiếng dài, “Sắp ly hôn rồi, còn về nhà họ Tạ mà làm gì?”.
“Mẹ bớt nói đi một tiếng thì cũng vẫn thọ đến trăm tuổi cơ mà!” Tuần Tuần cũng biết chẳng có gì có thể giấu được, điều mà Trì Trinh muốn biết thì sớm muộn gì cũng biết, còn miệng của mẹ cô thì chẳng cách gì ngăn được, điều có thể nói ra lẫn điều không thể nói bà đều dốc ra hết cả.
Trì Trinh vừa lái xe, vừa đưa mắt chăm chú nhìn Tuần Tuần, không tiếp tục truy vấn nữa.
Cám ơn trời đất, anh ta đã không nói: “Là vì tôi sao?”.
Nhưng sự may mắn đó chỉ kéo dài được một lát, Trì Trinh lại nhìn Tuần Tuần, rồi nói một câu: “Cô cứ yên tâm!”.
Thì ra, đến cả một câu hỏi anh ta cũng lược bớt đi, và không hề nghĩ rằng, cô ly hôn không phải vì anh ta.
Lúc này dường như mẹ Tuần Tuần đã đoán được đầu mối của vấn đề, bà ngồi thẳng người lên.
“À…À! Cậu là người đàn ông mà nó đã quan hệ phải không?”
“Cô, cháu là Trì Trinh.”
“Chính là cậu? Cậu chính là gian phu hại con gái tôi phải đi đến chỗ ly hôn?”
Trì Trinh khẽ ho một tiếng, “Chữ Trì trong ‘Thiên Trì’, chữ Trinh trong ‘Trinh Thanh’”.
“Con đã vì cậu ta? Con quá hồ đồ!”, mẹ Tuần Tuần nói với con gái.
Trì Trinh đáp vội trước khi Tuần Tuần kịp mở miệng: “Chuyện này không trách cô ấy, tất cả đều là lỗi của cháu”.
“Tất nhiên là lỗi của cậu rồi!”, mẹ Tuần Tuần cũng không kém phần, cướp lời Trì Trinh, rồi tiếp tục hỏi, “Đây là xe của cậu à?”.
Nếu không phải vì tốc độ quá nhanh, Tuần Tuần thực sự muốn mở cửa xe nhảy xuống.
“Ừm… Có lẽ là như vậy.”
“Phải thì là phải, không phải thì là không phải. Tôi nhìn cậu còn trẻ, chắc không phải là một kẻ mặt trắng chuyên lừa gạt phụ nữ đấy chứ?”
Kinh nghiệm sống của mẹ Tuần Tuần lúc này đã phát huy tác dụng.
Trì Trinh cười thành tiếng, “Thực ra xe được mua bằng tiền của gia đình, tuy nhiên cháu đứng tên. Nhưng hiện nay cháu tiếp quản một phần công việc của gia đình ở đây, cô cứ yên tâm, nhất định cháu sẽ mang lại cho Tuần Tuần một cuộc sống tốt đẹp và sẽ hiếu kính với cô… còn nữa, thực ra cháu không trắng, nhưng cô có là da rất trắng, da của Tuần Tuần đẹp như vậy chắc là được di truyền từ cô”.
“Già rồi, trắng như vậy chứ trắng nữa thì có tác dụng gì? Cậu có phải là người ở đây không?”
“Là thế này, mẹ cháu là người ở đây…”
Thế là một tràng hỏi, đáp liên hồi bắt đầu diễn ra. Tuần Tuần bỗng nhiên cất tiếng cười ha ha. Cô rất muốn biết có đúng là trên xe giờ này chỉ còn mình cô là người bình thường hay không và tất cả chuyện này đúng là rất buồn cười hay không?
May mà nhà của Giáo sư Tăng không xa lắm, Tuần Tuần ra hiệu cho Trì Trinh dừng xe. Cô đẩy cửa xe bước xuống, cảm giác như vừa thoát khỏi không gian của những người không bình thường.
Trì Trinh mở cửa cho mẹ Tuần Tuần, miệng vẫn tiếp tục nói về các vấn đề của anh ta.
“…Sau này có việc gì cô cứ nói, đều là người một nhà cô đừng khách sáo nhé.”
“Cậu làm như vậy là định dỗ con gái tôi về tay cậu một cách dễ dàng chứ gì. Bố dượng của nó hiện tại còn đang nằm liệt trong bệnh viện chưa biết sống chết ra sao kia kìa…”
Tuần Tuần đi thẳng vào nhà, mới đi được mấy bước thì Trì Trinh đuổi theo, anh ta nắm tay cô, hạ giọng: “Cô vẫn còn trách tôi sao?”
Vẻ mặt Tuần Tuần rất lạ, “Tôi không trách anh, cho dù anh là con nhặng to đầu. Tôi chỉ trách mình vì chẳng khác gì một quả trứng gà ung có lỗ… anh nhìn gì?”.
“Tôi đang nhìn xem cái lỗ quả trứng gà ung của cô to bằng ngần nào, để xem tôi có chui vào đó được không”, Trì Trinh cười khẽ. Tuần Tuần không nói gì tiếp tục quay đầu bước đi.
“Đừng giận nữa, tôi sợ cô chuyện gì cũng để trong bụng rồi sinh bệnh mất thôi.” Trì Trinh