Tác giả: Tân Di Ổ
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341989
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1989 lượt.
đức cao vọng trọng, học trò có ở khắp mọi nơi. Lãnh đạo học viện đều có mặt đầy đủ trong lễ truy điệu ông, các học sinh biết tin cũng tập trung đầy đủ bên linh cữu. Hai người con của người vợ trước cũng trở về từ nước ngoài. Mẹ Tuần Tuần coi như không nhìn thấy họ, Tuần Tuần đành phải xuất hiện với vẻ ngượng ngùng, rồi thay mặt mẹ bàn chuyện lo tang lễ cho Giáo sư Tăng với họ.
Kể từ khi Tuần Tuần chuyển về sống cùng mẹ trong nhà Giáo sư Tăng, cô chưa gặp mặt hai anh em họ bao giờ, cô chỉ biết tin tức về họ qua lời kể của Tăng Dục. Nghe nói, họ đều là những chuyên gia trong những ngành nghề mà mình theo đuổi, còn bây giờ họ đang ở trước mặt Tuần Tuần với đôi mắt đỏ hoe và vẻ mặt phức tạp của những người trung tuổi.
Tuần Tuần khẽ gọi: “Anh, chị”.
Họ gật đầu, vẻ mặt rất lãnh đạm và có ý không muốn nói chuyện với cô, có việc gì thì họ chỉ gọi Tăng Dục đến bên rồi bàn bạc. Tuần Tuần thấy lạc lõng nên khi mẹ cô truy hỏi để biết xem bọn họ đang có ý định gì, cô đành phải nói thật là mình không biết.
Lại có một đoàn người bước đến gần linh cữu của Giáo sư Tăng bày tỏ sự tiếc thương và sự an ủi đối với gia quyến, mẹ Tuần Tuần lại khóc nấc lên, Tuần Tuần không còn cuống quýt bước tới khuyên giải mẹ như trước nữa. Đây là lần thứ n mẹ cô khóc lên với vẻ đau lòng như vậy. Tiếng khóc của bà rất làm người khác mủi lòng, nhưng điều đó chứng tỏ bà đã lấy lại tinh thần từ trong sự đau thương lúc đầu, vì thế nên mới có tâm trí để mà thể hiện nỗi đau của mình ở mức cao nhất như vậy. Tuần Tuần rất rõ, lúc nào rảnh rỗi, bà lại vội vàng dò hỏi xem tổng cộng có bao nhiêu tiền phúng viếng, con trước của chồng định tính toán với bà như thế nào.
Không phải Tuần Tuần nghi ngờ tình cảm của mẹ đối với việc ra đi của bố dượng, vì Giáo sư Tăng mất đi là nỗi đau và tuyệt vọng đối với bà, nhưng những giọt nước mắt chân thực nhất của bà đã cạn ngay trong ngày Giáo sư Tăng nhắm mắt xuôi tay, chỉ có ngày hôm đó nước mắt của bà mới thực sự nhỏ ra vì bản thân mình. Khi nỗi đau buồn thực sự lên đến đỉnh điểm, người ta thường thẫn thờ, còn những giọt nước mắt sau này chỉ là nhỏ xuống để cho người ngoài nhìn thấy mà thôi.
Khi thấy đoàn của lãnh đạo học viện đến, mẹ Tuần Tuần càng khóc thảm thiết hơn, bà cứ rũ người xuống linh cữu, tưởng chừng như gục xuống đến nơi. Lãnh đạo học việc phần lớn đều là người khác giới, tuổi tác xấp xỉ với mẹ Tuần Tuần, vì vậy đỡ bà cũng dở mà không đỡ cũng dở. Tuần Tuần thấy thế định bước lên thì đã thấy mẹ tìm được một chỗ bấu víu mới. Một người trẻ tuổi mặc một bộ đồ màu đen đang đỡ bà, bà tựa vào người ấy khóc rống lên không cần giữ gìn ý tứ. Cảnh tượng đó diễn ra rất tự nhiên, không ai nghi ngờ gì, những người không biết thì tưởng rằng đó là người thân của người quá cố.
Tuần Tuần véo mạnh vào đùi một cái, quả nhiên rất đau. Tách riêng ra, cô biết người trẻ tuổi kia, nhưng nếu đặt trong tổng thể cô hoàn toàn không biết việc này có ý nghĩa gì. Cô biết điệu bộ của mình lúc này rất ngây ngô, nhưng không làm cách nào để khép cái miệng cứ há hốc ra.
Lúc đầu nhìn thấy anh trai và chị gái, Tăng Dục rất cảm động, ba anh em túm lại nói chuyện mãi, có lúc thì mỉm cười, có lúc lại lau nước mắt. Nhưng không hiểu sao, nói chuyện hồi lâu thì quay ra cãi nhau, vẻ mặt của anh trai và chị gái cô đều đanh lại, Tăng Dục cũng nhất quyết không chịu nhượng bộ, kết cục là ba người lại tản ra mỗi người một nơi, Tăng Dục vênh mặt đứng trở lại bên Tuần Tuần.
Khi mà Tăng Dục đã muốn nói thì dù cho không muốn nghe cũng phải nghe, vì vậy Tuần Tuần không nói gì.
Quả nhiên, Tăng Dục nhìn khách khứa đi đi lại lại trước linh cữu của cha, đột nhiên cất tiếng hỏi: “Cô nói xem, con người ta sống vì cái gì?”
Vấn đề này thật khó trả lời, Tuần Tuần nhìn về phía bàn thờ, nghĩ một lát, quay đầu sang trả lời Tăng Dục rằng: “Em nghĩ , sống là để chết đi”.
Tăng Dục không để ý đến cô, mà tự trả lời: “Anh trai và chị gái tôi đều không hiểu, người không còn nữa, thì để ý đến những thứ ngoài thân xác ra có ý nghĩa gì đâu! Tôi hay coi thường kiểu làm việc của mẹ cô và cũng luôn nghi ngờ con mắt nhìn của cha tôi, nhưng tôi đã nhìn thấy vẻ mãn nguyện cuối cùng trong mắt ông. Mặc cho nó đúng hay sai, khi sống chỉ cần cảm thấy không có gì phải nuối tiếc là đủ. Nếu tôi có được một người bạn đời, tôi cũng sẽ cảm thấy thế là đủ”.Thực ra Tuần Tuần rất không hiểu, thế nào thì gọi là người bạn đời. Cô thường cảm thấy con người không có quê hương, cái gọi là quê hương chẳng qua chỉ là trạm cuối cùng trong sự phiêu dạt lâu dài của tổ tiên mà thôi; cũng giống như vậy, chẳng ai quyết định được sẽ cùng sống đến đầu bạc răng long với người khác, vì thế người bạn đời, nói trắng ra là người tình cuối cùng gặp được trước khi chết, nếu vẫn đang sống, thì tất cả vẫn còn chưa kết thúc.
Tuần Tuần nói với Tăng Dục: “Nếu như bây giờ chị chết, chẳng phải Liên Tuyền sẽ trở thành người bạn cuối đời của chị sao?”.
“Phì, tôi biết ngay miệng lưỡi của cô giống như mồm con quạ. Tôi và anh ấy làm sao có thể đi đến hết cuộc đời? Anh ấy là người không thích