pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phù Thế Phù Thành

Phù Thế Phù Thành

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341985

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1985 lượt.

sự ràng buộc, ở bên tôi cũng chỉ vì tôi không bắt anh ấy phải thề cùng tôi suốt đời. Tối qua anh ấy còn hỏi tôi, có cần anh ấy xin nghỉ phép và đến đây không, tôi nói không cần, làm như con rể tương lai thì mọi người đều ngượng ngập… Này, nhìn xem ai kia?”, Tăng Dục đang nói, bỗng dưng chuyển chú ý sang một hướng khác.
Tuần Tuần cảm động tới mức muốn khóc, không phải chỉ một mình cô cảm thấy có điều gì đó khác thường.
“Họ đều đến cả, để tôi ra chào họ”, nói xong Tăng Dục rời khỏi chỗ của Tuần Tuần, bước tới bàn thờ. Đoàn người mới vào là học sinh cũ của Giáo sư Tăng, trong đó còn có không ít người là bạn học của Tăng Dục và người yêu cũ của cô. Tuần Tuần đưa mắt nhìn về phía mà mình chú ý, mẹ cô ngồi một mình bên linh cữu khóc sụt sùi, còn người giống như người nhà của người quá cố không biết đã rời đi đâu.
Có ai đó khẽ đập vào vai cô, Tuần Tuần đã đoán là ai, nên uể oải quay đầu lại, cô không ngờ đó là Tạ Bằng Ninh. Đôi mày lá liễu của Tuần Tuần dựng ngược lên, điều đó khiến cho Bằng Ninh ngạc nhiên, anh rụt tay lại, nói bằng vẻ tự trào: “Không lẽ anh không được hoan nghênh như vậy sao?”.
Tuần Tuần đáp: “Anh nói gì lạ vậy. Cám ơn anh đã đến”.
“Việc này cần thiết phải như vậy. Mặc dù chúng ta không còn là vợ chồng nữa, nhưng người quá cố đã từng là bố vợ anh. Ông ấy là người rất tốt, anh cũng rất buồn. Mong mọi người bớt đau buồn và chấp nhận sự thật. Anh không đến chào mẹ em đâu, anh sợ bà ấy lại xúc động”.
Tuần Tuần gật đầu. Trước hôm Tạ Bằng Ninh và Tuần Tuần làm thủ tục ly hôn, nếu không phải vì cô ngăn bằng được thì bà đã đến cơ quan Tạ Bằng Ninh làm um lên. Lần gặp lại và chào nhau đầu tiên kể từ ngày ly hôn, chuyện giữa hai người con người rất đỗi quen thuộc và cũng rất đỗi xa lạ không biết bắt đầu từ đâu.
Tạ Bằng Ninh có vẻ hơi già đi, im lặng một lát, anh hỏi: “Dạo này em sống ra sao? Trong nhà xảy ra chuyện lớn như vậy, nên anh thấy sắc mặt em không được tốt lắm. Có việc gì cần giúp đỡ em cứ nói”.
“Không có gì đâu. Cảm ơn anh.”
“Em…và anh ta cùng nhau?”, Tạ Bằng Ninh định hỏi, nhưng thấy khó bật thành lời.
“Không!” Tuần Tuần trả lời theo phản xạ, cô cảnh giác đưa mắt nhìn xung quanh, hy vọng Tạ Bằng Ninh không phát hiện ra người vừa đến, “Giữa em và anh ta không thể có chuyện ấy”.
Tạ Bằng Ninh có vẻ không hiểu, “Nói như vậy, em ly hôn đơn thuần chỉ là vì em muốn rời xa anh?”.
“Không phải thế. Em cảm thấy ngay từ lúc bắt đầu chúng ta đã sai. Em là người dễ chấp nhận, còn anh thì không như vậy. Trong lòng anh đã có người mà anh quan tâm. Nếu đã chia tay rồi thì ai đúng, ai sai em đều không muốn nhắc lại nữa, hy vọng rằng anh có được cuộc sống đúng như anh mong muốn.”
“Anh chuẩn bị đi học ở Thượng Hải một thời gian”, nói xong câu này thì Tạ Bằng Ninh có vẻ nhẹ nhõm hơn rất nhiều.
Tất nhiên là Tuần Tuần hiểu, cô khẽ cười, “Như thế cũng tốt”.
“Tuần Tuần, anh hy vọng em sẽ sống vui vẻ, em là một người tốt…”
“Tất nhiên cô ấy là người tốt.” Tạ Bằng Ninh đang nói dở thì bị cắt ngang, trong ánh mắt của Tuần Tuần thoáng vẻ xa xăm. Cô thầm kêu lên trong lòng, có một số người, luôn luôn xuất hiện đúng vào lúc mà người khác không muốn nhìn thấy họ nhất, hơn nữa, lần nào cũng rất đúng thời điểm.
Trì Trinh đưa tay ra sau đứng bên cạnh Tuần Tuần, cười nói với Tạ Bằng Ninh: “Cảm ơn anh đã đến, nhưng ly hôn rồi, tốt hay không tốt thì cũng chẳng có liên quan gì đến anh.”
Tạ Bằng Ninh tỏ ra rất ngạc nhiên trước sự xuất hiện của Trì Trinh, nên không có ý muốn tranh luận với anh ta, chỉ bình thản nói với Tuần Tuần: “Anh còn có chút việc, anh đi đây.”
Đúng lúc ấy, một vị lãnh đạo vào chia buồn và an ủi mẹ Tuần Tuần, bước tới chào hỏi: “Cháu là Tuần Tuần phải không. Sau khi lấy chồng chú rất ít khi nhìn thấy cháu. Khi còn sống bố dượng cháu thường khen là cháu rất hiểu biết, ông ấy đã ra đi rất thanh thản, gia đình cũng đừng quá đau buồn”.
Tuần Tuần chỉ biết người đó rất quen, có lẽ ông ở cùng toà nhà với nhà mẹ đẻ cô, vì thế cô cúi người bày tỏ lòng cám ơn. Người kia rút trong túi ra một chiếc phong bì, đưa cho Trì Trinh ở vị trí gần ông nhất.
“Đây là một chút tấm lòng của các đồng nghiệp trong khoa, phiền cậu chuyển tới tay mẹ vợ giúp, bảo bà ấy giữ gìn, đừng khóc nhiều quá mà ảnh hưởng tới sức khoẻ.”
Tuần Tuần nghe mà thấy trong lòng như có trái bom muốn nổ tung ra, cô không biết phải nói gì, còn người kia thì vẫn đập vào vai Trì Trinh, rồi quay sang gật đầu với Tuần Tuần, sau đó rời đi.
Vẻ mặt của Tạ Bằng Ninh lập tức xuất hiện nụ cười lạnh lùng như muốn nói: Thì ra là như vậy, sau đó nói, “Tôi sợ cô không được ổn, nhưng xem ra tôi đã lo hão mất rồi.”
Tuần Tuần đỏ mặt, quay sang đẩy Trì Trinh một cái.
“Anh đã nói bậy bạ gì với mọi người thế?”
Trì Trinh lùi về sau một bước, vừa tức lại vừa buồn cười, “Tôi có nói gì đâu? Đấy là ông ấy nghĩ như vậy đấy chứ, có liên quan gì đến tôi đâu? Cô đừng có chuyện gì cũng cứ trách mắng tôi như vậy được không?”.
“Không trách anh thì trách ai? Ai bảo anh tới đây? Anh tránh xa tôi ra.” Tuần Tuần tức giận