Tác giả: Tân Di Ổ
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341988
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1988 lượt.
ng cũ của cô mới là một người ấu trĩ. Trước khi hai người ly hôn anh ta đã gọi điện cho tôi… Cô không biết chuyện này?”.
“Anh ta đã nói những gì?” Thật sự Tuần Tuần không biết có chuyện đó, nhìn dáng vẻ của Trì Trinh thì thấy anh ta không nói dối. Nếu anh ta đã không có ý vòng vo, thì cô sẽ hỏi thẳng.
“Anh ta sợ tôi lừa cô bán ra nước ngoài. Trong mắt anh ta, cô là một người không hiểu sự đời, một bà nội trợ nhớ nhớ quên quên, thiếu kỹ năng sống, rất dễ bị người khác lợi dụng, bắt nạt.”
“Chẳng lẽ tôi không phải là người như vậy?”
“Ha ha!” Trì Trinh cười lớn, “Lúc đó tôi đã nói với Tạ Bằng Ninh, đáng thương làm sao, hai người sống với nhau đã mấy năm rồi mà hầu như anh không hiểu gì về cô cả”.
“Nói như vậy thì là anh hiểu tôi?” Tuần Tuần có vẻ quan tấm đến điều đó, cô muốn xem khả năng của anh ta như thế nào, vì bản thân cô cũng còn không hiểu mình.
Trì Trinh sờ cằm, “Tôi cảm thấy con người cô, vừa bi quan vừa thực dụng. Những thứ mà cô tin đều là giả, thế mà lại cứ đi thuyết phục mình coi nó là thật. Lấy một ví dụ, ở cùng vời một người như cô thì giống như hai con người lạc đường trên sa mạc, đi mãi, đi mãi, cho đến khi gần cạn kiệt hết lương thực, thì bỗng nhiên nhìn thấy ở phía trước có khói và thành luỹ… Người cùng đi cảm thấy sắp được cứu sống vui mừng định nhào tới, thì lúc đó cô liền đưa ra một lý do hùng hồn như sắt thép, rằng có tiến tới đó thì cũng là chết mà thồi, bởi vì đó là một ảo ảnh. Người bạn của cô nghe nói thế thì tuyệt vọng, chưa biết chừng ném nốt nửa bình nước còn lại, đập đầu mà chết. Cô sẽ nhặt nửa bình nước đó lên, tiếp tục đi về phía toà thành ảo ảnh kia, giả thì giả, dựa vào nửa bình nước đó ít ra thì cũng cầm cự được thêm một thời gian nữa.”
Tuần Tuần nghe xong, mở to mắt ngơ ngác, rồi cũng bắt chước Trì Trinh đưa tay sờ cằm. Cô cảm thấy tư thế đó rất hay, nhìn rất thâm trầm, như đang suy nghĩ, cho dù là trong đầu rất mông lung. “Tôi có một vấn đề, ai là người bạn cùng đường với tôi?”
Trì Trinh nhún vai, “Ai mà biết được, dù sao thì đó cũng là một người không may mắn!”.
Trì Trinh im lặng một lát, rồi sau đó có điện thoại, nói có việc phải đi trước. Tuần Tuần khó khắc lắm mới tống tiễn được ôn thần, vừa mới thở phào một cái, thì Tăng Dục bước tới, chỉ bóng lưng của Trì Trinh, hỏi: “Đó là ai vậy?”, Tuần Tuần ậm ờ cho qua chuyện.
“Tôi cảm thấy người ấy quen lắm”, Tăng Dục nói với vẻ suy nghĩ.
Tuần Tuần giật thót người, “Chị gặp anh ta rồi à?” Tuần Tuần hỏi với vẻ không hiểu, trong lòng dậy lên nỗi lo sợ sự thật bị phơi bày, nếu Tăng Dục biết Trì Trinh thì có thể khẳng định trước đây họ đã có sự qua lại.
Tăng Dục cố lục lọi trí nhớ, rồi cuối cùng đưa ra một đáp án khiến Tuần Tuần nghe mà chỉ muốn chết: “Không nhớ rõ lắm, đại khái đó là nam chính trong một bộ phim truyền hình xem hồi đầu năm”.
Tuần Tuần không biết phải đáp lại thế nào, Tăng Dục cười, nói: “Dù sao thì trông cũng được đấy. Hai người trốn vào một góc thì thì thầm thầm, đừng tưởng rằng tôi không nhìn thấy. Nói mau, rốt cuộc anh ta là ai?”.
Tuần Tuần đỏ mặt, lập tức bị Tăng Dục túm lấy, cô đưa ngón tay chỉ vào Tuần Tuần, “Người ấy…à, tôi biết rồi, anh ta chính là cái người đó!”. Rồi trong cơn hứng chí Tăng Dục túm lấy bàn tay Tuần Tuần, viết lên đó tên của người ấy.
“Tôi nói không sai chứ?”
Tuần Tuần làm điệu bộ “suỵt”, mặc dù cô không biết rằng phải giấu ai.
Tăng Dục vẫn không chịu buông tha, “Người đói gan bé, người no gan to. Nếu biết trước thế này thì tôi cũng không từ chối ý tốt của Liên Tuyền. Gian phu có thể đến được, thì làm sao người bạn tốt lại không đến được?”.
Tiền Cũng Hiểu Chuyện
Sau khi đám tang kết thúc, người chết cũng đã được mồ yên mả đẹp, người còn sống thì phải tiếp tục với những tính toán cơm áo gạo tiền. Anh và chị của Tăng Dục ở nhà khách của trường, dứt khoát không bước chân về nhà lấy một bước. Vì ở nơi đó có ký ức trước đây của họ, nhưng giờ đây thì đầy dấu vết của cuộc sống giữa cha họ với người đàn bà khác. Mẹ đẻ của họ sớm đã trở thành dấu vết trên cát, bị con sóng sau trào lên xoá tan đi, tất cả mọi người đều coi người đàn bà tranh chỗ người khác là goá phụ của Giáo sư Tăng, không ai còn nhớ đến bà Tăng, một người từng tồn tại trên đời này, trừ họ ra.
Thông qua Tăng Dục, họ hẹn hai mẹ con Tuần Tuần ra ngoài gặp mặt để bàn về chuyện phân chia tài sản của Giáo sư Tăng. Mẹ Tuần Tuần tránh mặt nên từ chối không gặp. Trong suy nghĩ của bà, dù nói gì thì bà cũng là mẹ kế của bọn họ, có chuyện gì thì họ cũng phải đích thân đến nhà hỏi thăm, đó là sự tôn trọng tối thiểu. Huống hồ, trong lòng bà không hề tồn tại vấn đề “phân chia”. Những thứ mà chồng bà để lại, đương nhiên là của bà, không ai có thể cướp khỏi tay bà.
Mẹ Tuần Tuần không hiểu luật pháp, bà có thể làm như vậy, nhưng còn Tuần Tuần thì lại không lạc quan giống như mẹ. Căn nhà mà Giáo sư Tăng và mẹ cô chung sống có từ trước khi họ lấy nhau, là tài sản chung của Giáo sư Tăng với người vợ trước. Sau khi lấ