Tác giả: Tân Di Ổ
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341984
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1984 lượt.
, nên bất chấp mà nói ra những lời khó nghe nhất. Tạ Bằng Ninh vốn quen với vẻ hiền thục, ôn hoà của Tuần Tuần, bây giờ được chứng kiến cơn giận của cô với Trì Trinh, nghĩ thầm rõ ràng là cảnh hờn trách giữa một đôi tình nhân. Một cảm giác mất mát xen lẫn thất bại dậy lên trong lòng, nên anh không muốn nói thêm gì nữa mà chỉ quay sang Tuần Tuần nói: “Tôi đi đây, cô tự giải quyết mọi việc”.
Trì Trinh chen vào một câu với vẻ bình thản: “Yên tâm đi, chắc chắn là sẽ tốt hơn khi ở cùng với anh.”
“Chuyện giữa tôi với cô ấy không đến phiên anh phải nói!” Tạ Bằng Ninh không giữ được vẻ bình tĩnh nho nhã vốn có, giận dữ đáp lại, “Anh thì biết gì? Anh có tư cách gì mà chỉ chỉ trỏ trỏ?”.
Trì Trinh vẫn để nguyên tay, mỉm cười với Tuần Tuần, “Bình thường người chồng trước của cô vẫn như vậy à? Chẳng trách cô không chịu được nên đã ly hôn với anh ta”.
“Tuần Tuần, tôi khuyên cô, hãy cố mở to mắt mà nhìn, người này là tay chuyên lừa gạt tình cảm, Thiệu Giai Thuyên đã dính vào anh ta chưa đủ, nay lại đến cô. Trên đời này không có thuốc hối hận đâu.” Khi nói những lời này, Tạ Bằng Ninh cũng quay về phía cô.
Tuần Tuần không hiểu, nếu hai người đó đã không hợp với nhau, vì sao không trực tiếp nói thẳng ra, mà lại cứ lôi cô ra để nói.
“Tôi không hiểu các anh đang nói gì.”
Trì Trinh đáp: “Nếu cô thích làm như không hiểu thì cứ việc thế đi. Nhưng cũng phải nói lại rằng, cho dù tôi có phải là kẻ lừa gạt hay không thì ít nhất tôi cũng có tình cảm, không giống như ai đó…, đúng tình cảm không thể coi như cơm ăn, nhưng lấy một người mà không có chút tình cảm nào, thì dù có cơm cũng chẳng thể nào nuốt được, càng rời xa sớm càng tốt. Tuần Tuần, cô nói xem có đúng như vậy không?”.
Tạ Bằng Ninh nghe xong, mặt biến sắc, quay ngoắt người bỏ đi.
Tuần Tuần đưa mắt nhìn theo, rồi lạnh lùng nói với người còn ở lại: “Bây giờ thì anh cũng đi được rồi đấy, anh đến là để gây chuyện, đạt được mục đích rồi thì còn ở lại đây làm gì?”.
“Cô đánh giá tôi hơi cao đấy, tôi đâu có cái tài ấy, hôm nay tôi tới là muốn thăm cô.” Nói rồi Trì Trinh đi một vòng quanh trước mặt cô, chỉnh lại áo, rồi nói với vẻ hài lòng: “Cô nhìn bộ đồ trên người tôi thế nào, tôi biết tin về buổi truy điệu liền lập tức đi mua đấy, trong nó rất nghiêm túc, đúng không?”.
Tuần Tuần đưa mắt liếc nhìn về phía linh cữu, đáp hững hờ: “Đúng là rất trịnh trọng, nếu đổi cho người bên trong mặc thì có lẽ là như vậy”.
Trì Trinh không để ý đến lời cô, cười nói: “Cô nói không thật lòng rồi, tôi đã nhìn thấy vẻ ngưỡng mộ trong mắt cô”.
Tuần Tuần phát buồn nôn, “Diễn tốt lắm, cứ như thật đấy, người không biết lại tưởng anh là người nhà của người quá cố, còn tôi thì biết rất rõ”.
“Vậy thì cô phải tự kiểm điểm đi. Mẹ cô nói, cô cũng đã lớn lên bên cạnh bố dượng mười mấy năm, ông ấy đối xử với cô rất tốt, nhưng sao tôi không thấy cô có vẻ buồn chút nào?”.
Đúng vậy, trong suốt đám tang, Tuần Tuần không nhỏ một giọt nước mắt nào. Nhưng điều đó không có nghĩa là cô không đau lòng. Cô cảm ơn Giáo sư tăng đã cho mẹ con cô những ngày tháng không phải buồn lo, ông ra đi như vậy, trong lòng cô thấy rất trống trải. Nhưng vì đã dự đoán và chuẩn bị trước, mà những chuyện lặt vặt của đám ma lại rất phức tạp, hơn nữa con người cô tuy chẳng xuất sắc, nhưng lại rất khó rơi nước mắt, cho nên lúc này cô không sao khóc được. Bây giờ nhớ lại, hồi cha đẻ mất, cô cũng như vậy. Chỉ có mẹ cô mới là người giỏi về chuyện này. Cô trừng mắt nhìn Trì Trinh, không thèm để ý đến anh ta nữa. Nhưng cô phát hiện ra, hễ cô đi tới đâu là anh ta theo tới đó, xung quanh toàn là người quen, việc này chẳng khác gì dẫn anh ta đi giới thiệu một lượt. Vì thế cô chọn một góc ít bị người khác chú ý nhất và đứng lại đó.
“Anh đừng bám lấy tôi nữa, tôi không muốn mọi người hiểu lầm”, đối với người bất chấp tất cả, Tuần Tuần chỉ còn biết nói ra những lời bất lực như vậy.
Trì Trinh nói: “Mọi người hiểu lầm hết rồi, chỉ có một mình cô không nghĩ như vậy, có lẽ sự thật đúng như mọi người đã nhìn thấy, và cô mới là người hiểu lầm. Cô không ghét tôi, mà cô đang sợ chính mình”.
Tuần Tuần không ghét Trì Trinh, phần lớn phụ nữ không thể nói lời ghét với một khuôn mặt điển trai và lúc nào cũng mỉm cười với mình, dù có nói ra cũng là những lời không thật lòng. Cho dù anh ta chính là kẻ thủ ác đã dồn hôn nhân của cô vào chỗ không còn đường thoát, nhưng cuộc hôn nhân của cô giống như bức thành dựng bằng tre gỗ, chỉ cần phía dưới hơi lung lay nghiêng ngả, là dễ dàng đổ sập. Anh ta chính là người đã đẩy cô một cái, tuy rất khó nói rõ mục đích, nhưng bản thân cô cũng không phải vững như bàn thạch. Nói rằng hận thì không chính xác bằng nói cô sợ anh ta, hay đúng hơn như lời anh ta nói, cô sợ anh ta sẽ đánh thức một con người khác xa lạ trong chính con người mình. Nhưng điều đó cũng rất cách xa với tình yêu.
“Thật ấu trĩ! Không ghét cũng không có nghĩa là tôi thích ở cùng anh.”
“Tôi ấu trĩ? Hà hà! Tuổi trẻ và sự thông minh không phải một tỉ lệ thuận.” Trì Trinh dường như lại nhớ ra điều gì, cười nói: “Chồ