Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phù Thế Phù Thành

Phù Thế Phù Thành

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341981

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1981 lượt.

y mẹ Tuần Tuần, do áp lực từ con cái, Giáo sư Tăng đã không đưa tên bà vào giấy chứng nhận quyền sở hữu nhà cửa. Cũng có nghĩa là, ngôi nhà mà mẹ Tuần Tuần nghĩ rằng là của mình thực ra chẳng có nhiều liên quan tới bà, cho dù bà có thông qua luật pháp để đòi quyền lợi thì e cuối cùng cũng chẳng được là bao. Nếu mấy người con của Giáo sư Tăng liên kết lại với nhau thì họ hoàn toàn có cách đuổi mẹ con cô ra khỏi nhà.
Cuối cùng Tuần Tuần cũng phải đại diện cho mẹ ra mặt “đàm phán” cùng với các anh chị con của bố dượng. Một lần nữa Tuần Tuần xin lỗi về những chuyện trong quá khứ, đồng thời nói với họ rằng, cho dù hồi ấy mẹ cô có sai nhưng từ khi lấy Giáo sư Tăng, bà đã làm hết bổn phận của một người vợ, tận tình chăm sóc ông cho đến tận phút cuối cùng, hy vọng họ nể tình Giáo sư Tăng, vuốt mặt cũng phải nể mũi, ít ra để cho mẹ cô có được những năm tháng tuổi già yên ổn sau khi đã mất chồng.
Tăng Dục chế nhạo: “Cái bệnh của cô là chuyện gì cũng suy nghĩ quá rạch ròi. Thiệt thòi là do tôi tự nguyện, liên quan gì đến cô? Hơn nữa, cô lấy gì mà đem ra so sánh với tôi? Tôi là một viên chức giỏi giang, còn cô thì sao? Cô chỉ là một phụ nữ không nghề nghiệp mới ly hôn. Tôi không có căn nhà ấy, thì cũng tựa như việc cắt phăng mái tóc đi, mấy năm sau lại mọc ra; còn cô bán ngôi nhà đó đưa tiền cho tôi thì có khác gì việc cắt mất chân tay. Như thế sẽ trở thành tàn phế, cô hiểu không!”.
Tuần Tuần không còn biết phải nói gì nữa, chỉ còn biết cúi đầu xuống cười đau khổ. Cô quá rõ tính cách của Tăng Dục, rất nhiều việc cô cứ suy nghĩ trong bụng mà không nói ra.
“Cô cũng đừng có cảm ơn tôi quá, ngược lại tôi phải cảm ơn mẹ cô vì bà ấy đã ở bên cha tôi cho đến những ngày cuối cùng. Có điều tôi cũng cứ phải nói ra cho hết, lần này, những nghĩa vụ cần làm tôi đã làm xong, sau này bà ấy có gặp chuyện gì thì cũng đừng trông đợi ở tôi, người mệt nhất chính là cô. Tôi khuyên cô cũng nên suy nghĩ tính toán cho bản thân mình đi.”
Qua đầu tuần, Tuần Tuần bắt đầu ra ngoài tìm việc. Mặc dù chưa phải rơi vào hoàn cảnh đun nước chờ gạo, nhưng nếu chỉ có cô và mẹ ở nhà, cô không thể nào chịu nổi. Mất đi người bạn đời, mẹ cô trở nên tiều tuỵ, tính tính rất hay cáu gắt, chẳng màng gì đến khiêu vũ nữa. Hầu như suốt ngày bà chẳng ra khỏi nhà, nếu không thở vắn than dài thì lại tìm cớ gì đó để trút cơn giận dữ, người ở gần bà nhất là Tuần Tuần đương nhiên trở thành mục tiêu để bà làm như vậy. Tuần Tuần lấy Tạ Bằng Ninh là vì mù mắt, ly hôn với anh ta là vì mê muội, còn cùng với Trì Trinh thì là cam tâm làm chuyện xấu xa, sau khi ly hôn mà lại không gắn bó với Trì Trinh thì là đồ đáng chết.
Có một hôm, Tuần Tuần đi chợ mua thức ăn trở về thì nhìn thấy mẹ cô đang ngồi ở vườn hoa nhỏ dưới chân cầu thang chơi với cháu của một nhà hàng xóm. Bà hàng xóm nhìn thấy Tuần Tuần, liền khen mẹ Tuần Tuần có được cô con gái hiếu thuận. Mẹ Tuần Tuần hừ một tiếng, nói, đẻ ra con gái là một điều bất hạnh, mất tiền, mất danh dự thì đã đành, ly hôn rồi còn về nhà mẹ đẻ khiến cho bà cứ nhìn thấy lại tức.
Lúc đó Tuần Tuần đã nghĩ, mình trở về nhà mẹ chưa đầy hai mươi ngày, hơn nữa tiền sinh hoạt không hề tăng lên, thế mà đã trở thành đối tượng làm cho mẹ giận dữ, nếu cứ như thế này một thời gian nữa, miệng ăn núi lở, thì không biết mẹ sẽ còn nói mình tệ hại tới mức nào.
Tăng Dục biết rõ hoàn cảnh của cô nên bảo cô chuyển tới chỗ mình ở một thời gian rồi tính. Tuần Tuần đâu dám làm phiền Tăng Dục thêm nữa, huống chi Tăng Dục thường xuyên đưa Liên Tuyền về nhà, cô không tiện làm phiền cho nên cũng không nhận lời, chỉ còn duy nhất một cách là đi tìm việc làm, chờ đến khi hết hợp đồng thuê nhà, sẽ chuyển về sống tại nơi thuộc về mình. Sau khi tốt nghiệp xong Tuần Tuần đã đi làm ba năm, rồi lại làm một bà nội trợ trong ba năm, nên khi quay trở lại với công việc mới biết được rằng, tìm việc làm bây giờ còn khó hơn cả khi cô vừa mới ra trường. Cùng thành tích và chuyên ngành, nhưng những nơi tuyển dụng thường thích lựa chọn những sinh viên mới tốt nghiệp hơn, giống như việc trang trí cho một tờ giấy còn trắng tinh dễ hơn là đối với một tờ giấy đã vẽ qua. Chuyên môn của cô dù chưa quên hết nhưng cũng đã rơi vãi đi ít nhiều, hơn nữa cô đã hai mươi chín tuổi, đúng vào độ tuổi sinh nở nuôi con nhỏ, hầu hết các công ty đều cho rằng, lòng nhiệt tình đối với công việc của phụ nữ ở độ tuổi này có phần giảm sút, họ sợ sai khi tuyển dụng không bao lâu thì lại phải mất thời gian cho người lao động lấy chồng, mang bầu, sinh và nuôi con.
Tuần Tuần khá xinh đẹp nhưng không đến mức khiến cho người tuyển dụng mất hết lý trí, hơn nữa cô cũng đã qua thời kỳ hương sắc nhất, thành tích học tập khá nhưng không thuộc loại xuất sắc. Các doanh nghiệp chấp nhận hình thức của cô, mặc dù không coi thường chuyên môn của cô nhưng lại muốn cô trở thành bình hoa cổ trong phòng làm việc, còn những công ty trọng chuyên môn thì lại nghĩ rằng họ có thể chọn được người xuất sắc hơn. Tuần Tuần cảm thấy mình chẳng khác gì miếng thịt gà trên đĩa.
Đúng khi cô đang loay hoay đi tìm vi


Lamborghini Huracán LP 610-4 t