XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phù Thế Phù Thành

Phù Thế Phù Thành

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341986

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1986 lượt.

ệc thì một đồng nghiệp cũ mang đến cho cô một tia hy vọng. Người đồng nghiệp cũng phòng với cô mấy năm trước giờ đã trở thành kế toán trưởng một công ty lớn, người kia cho biết gần đây công ty đang có kế hoạch tuyển thêm một nhân viên kế toán, khả năng tính toán sổ sách cũng như mức độ cẩn thận của Tuần Tuần thì người đồng nghiệp kia rất rõ, nhưng chỉ có một vị trí và lãnh đạo của công ty thì đã nhắm được một nghiên cứu sinh vừa mới tốt nghiệp xong. Thông qua sự giới thiệu của người bạn, lãnh đạo công ty quyết định để cho Tuần Tuần và thạc sĩ kia cùng vào thử việc trong hai tháng, sau đó quyết định giữ ai ở lại.
Tuần Tuần rất coi trọng cơ hội không dễ dàng mà có được ấy. Công ty đó có quy mô rất lớn, đãi ngộ cũng rất tốt, nếu cô được nhận vào làm thì thực sự đúng là trong cái rủi lại có cái may. Trước hôm đi làm, Tăng Dục đưa ra đề nghị cùng đi ăn với Liên Tuyền để mừng cô trở lại làm việc. Tăng Dục là người gọi món, Tuần Tuần không khỏi cảm thấy xót ruột trước những yêu cầu của cô ấy. Trong thời buổi giá cả leo thang vùn vụt, thì với chút tiền tiết kiệm nhỏ nhoi của mình, e rằng cô khó lòng mà cầm cự được trong thời gian dự tính.
Mặc lại chiếc váy ngày trước, chân đi đôi giày cao gót, sải bước đi về phía bàn làm việc, Tuần Tuần cảm thấy như người trong bóng tối lâu ngày nay lại được thấy ánh mặt trời. Đối thủ cạnh tranh của cô là một nữ thạc sĩ hai mươi nhăm tuổi, vẫn còn mang hơi hướng của môi trường thuần khiết trong nhà trường cũng như sự lãng mạn của tuổi trẻ, con người cô ấy dễ hoà đồng, cứ một câu chị Tuần Tuần, hai câu chị Tuần Tuần. Tuần Tuần gắng hết sức để làm tốt công việc của mình, đi sớm về muộn, lúc nào cũng thân thiện với các đồng nghiệp, phòng giao cho bất cứ việc gì, dù phải làm thêm giờ cũng cố gắng hoàn thành, không cho phép bản thân mắc bất kỳ sai sót nào. Cả tuần cô bận bù đầu, và nói theo cách của mẹ cô thì người không biết lại tưởng rằng cô đang nghiên cứu tên lửa cho đất nước.
Làm việc được hơn một tháng, thời gian thử việc sắp hết, cuối buổi làm việc một ngày nọ, đồng nghiệp cũ – người luôn quan tâm tới Tuần Tuần hẹn cô ra ngoài. Họ tới nhà hàng xoay trên tầng thượng của một toà nhà lớn, trong tiếng violin dìu dặt, người đồng nghiệp khen ngợi hết lời trước những cố gắng của Tuần Tuần trong thời gian qua, một lần nữa Tuần Tuần lại nói cảm ơn. Họ nói chuyện mãi, rồi không biết từ lúc nào chủ đề câu chuyện chuyển sang đời người, hôn nhân và gia đình. Người đồng nghiệp nam rất thành đạt trong sự nghiệp kể rằng anh ta và vợ đồng sàng dị mộng, rồi đột nhiên than thở: “Ba năm trước, tôi không nghĩ rằng cậu lại lặng lẽ thôi việc và lấy chồng nhanh thế. Sau này nghĩ lại mới thấy, nếu lúc trước tôi mạnh dạn một chút, thì chắc rằng chúng ta đã có cơ hội.”
Người đồng nghiệp nói câu trên pha lẫn chút đùa, Tuần Tuần nghe xong cũng khẽ cười, nhưng bàn tay từ từ buông đũa xuống.
Đồng nghiệp thấy cô trầm ngâm, khẽ chạm vào tay cô, nói: “Tuần Tuần, tôi nghe nói cậu đã ly hôn rồi…”.
Tuần Tuần vội vã rụt tay lại, đồng nghiệp cũng không phải là người đường đột, lập tức chuyển chủ đề câu chuyện, cả hai cũng có được một bữa ăn vui vẻ.
Tối hôm đó, Tuần Tuần bắt đầu chú ý đến cơ hội làm việc mới. Tăng Dục nói, cô quá nhạy cảm, giữa đồng nghiệp nam và nữ có chút cảm tình với nhau mà vẫn trong phạm vi không chế được là chuyện thường tình, không đến mức phải bi quan như vậy.
Một tuần sau, thời hạn thử việc vừa hết, đồng nghiệp cũ lại hẹn Tuần Tuần nói chuyện, có điều địa điểm là tại phòng làm việc. Tuần Tuần ngồi ở một góc của chiếc bàn làm việc, nghe đối phương than thở, nào ra với trình độ chuyên môn như Tuần Tuần, nếu mấy năm trước không nghỉ việc thì bây giờ nhất định đã là nguồn phát triển của công ty, nhưng bây giờ sau mấy năm gián đoạn, lại lỡ mất thời cơ khảo chứng, quả là một điều đáng tiếc…
Tuần Tuần hiểu ý, quay trở về chỗ bàn làm việc tạm thời, thu xếp đồ đạc. Trước khi cô rời đi, nữ thạc sĩ có vẻ hơi buồn, định nói gì đó rồi lại thôi, cuối cùng chỉ thốt được một câu: “Chị Tuần Tuần…”. Tuần Tuần không nói gì, chỉ mỉm cười, dù sao thua thì cũng đã thua rồi.
May mắn làm sao, trên chuyến xe buýt trở về nhà, Tuần Tuần bất ngờ nhận được một cú điện thoại mời làm việc của một công ty khác. Đó là một trong những đường rút lui mà cô chuẩn bị cho mình ngay sau khi rời nhà hàng xoay trên tầng thượng hôm nào. Đối phương thông báo, đã xem qua bản sơ yếu lý lịch của cô, nhận thấy cô tương đối phù hợp với vị trí ở phòng Tài vụ của công ty, rồi bảo cô ngày mai tới công ty phỏng vấn.
Tuần Tuần cố gắng nhớ lại những chi tiết liên quan đến công ty đó, đúng là mấy ngày hôm trước cô có gửi hồ sơ xin việc qua mạng, nhưng đó chỉ là một công ty nằm trong những nỗ lực giống như mò kim đáy biển của cô. Nếu cô nhớ không lầm thì đó là phòng đại diện mới thành lập ở trong thành phố này của một công ty danh tiếng trong nước, nếu thế thì cơ hội dành cho cô nhiều hơn một chút. Khi gửi hồ sơ đi cô cũng chỉ nghĩ là gửi cầu may, không ngờ nó lại có kết quả, vì vậy không nén nổi cảm giác vừa buồn vừ