Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phù Thế Phù Thành

Phù Thế Phù Thành

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341979

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1979 lượt.

ượng con đã đi xa, hai mẹ con ta chẳng có chỗ dựa vững chắc, ngoài con ra nửa đời còn lại của mẹ còn biết trông mong vào ai nữa đâu? Trì Trinh là chàng trai hiểu biết…”
Tuần Tuần nghĩ thầm trong bụng: Anh ta có hiểu biết hay không rất khó nói, nhưng tiền của anh ta thì đúng là rất hiểu biết.






Nương Nhờ Nhà Người Khác, Đầu Phải Cúi Thấp Hơn
Sau thất bại trong lần cạnh tranh vào công ty của đồng nghiệp, Tuần Tuần lấy lại tinh thần, đến phỏng vấn như thời gian đã hẹn.
Vị trí của công ty đó ở một toà nhà văn phòng nổi tiếng trong nội thành, đường đi không khó tìm lắm, sau khi đến đó rồi cô phát hiện ra rằng, người đến phỏng vấn không chỉ có một mình cô, vì thế trong lòng khó tránh khỏi lo lắng. Hôm nay là cuối tuần, ngoài nhân viên của bộ phận Nhận sự, công ty không còn ai khác, rất lâu sau mới đến lượt Tuần Tuần phỏng vấn. Khi cô bước vào trong phòng phỏng vấn thì nhìn thấy một người đàn ông trung niên da dẻ hồng hào, đeo một cặp kính gọng vàng, các nét trên mặt nho nhã, duy chỉ có đầu là hơi hói. Người đàn ông ấy đang cắm cúi lật giở đống hồ sơ trước mặt, nhìn thấy Tuần Tuần liền bảo cô ngồi xuống, rồi cứ đưa mắt hết nhìn Tuần Tuần lại nhìn vào chiếc ảnh trong hồ sơ. Ánh mắt của người ấy khiến Tuần Tuần thấy bất an, không hiểu mình có vấn đề hay là lại gặp phải một gã mang tâm địa xấu trong công sở. Nhưng một lát sau người đàn ông ấy đưa ra mấy câu hỏi đơn giản có liên quan đến công việc xong, thì hỏi ba năm không đi làm cô đã làm gì. Tuần Tuần đành trả lời đúng như sự thực, người kia nghe xong, bình thản bảo cô cứ về và chờ đợi thông báo.
Tuần Tuần thấy hơi thất vọng, từ chuyện phỏng vấn có thể thấy, cách trả lời ấy chẳng qua là một cách từ chối khéo. Cô suy nghĩ đến tất cả nguyên nhân có thể đưa tới sự thất bại, và thấy khả năng nhiều là vì những điều kiện của mình cách xa những kỳ vọng của đối phương. Đã rất lâu rồi cô không chụp ảnh không đội mũ, tấm ảnh dán trong hồ sơ là ảnh chụp từ mấy năm trước, có lẽ khuôn mặt cô bây giờ trông tiều tuỵ hơn rất nhiều, mặt khác cô từng là người phụ nữ nội trợ trong ba năm, những điều đó đã khiến cho đối phương thất vọng, vì thế thất bại một lần nữa cũng không có gì là lạ. Đúng lúc cô đang thất vọng và chuẩn bị bước vào một chiến dịch tìm kiếm cơ hội mới thì bỗng nhận được điện thoại của công ty đó, nói rằng cô đã qua được vòng phỏng vấn, nếu không có vấn đề gì thì ngày mai có thể đi làm chính thức ngay.
Đối với một người đang trong trạng thái thất vọng thì đây đúng là một tin tốt lành. Cô không thể để mất cơ hội này. Để thể hiện sự nghiêm túc, ngày hôm sau, trước khi ra khỏi nhà cô vấn mái tóc chấm vai thành một búi gọn gàng, nhìn cô năng động hơn và phù hợp hơn với hình ảnh của một kế toán có tiềm năng mà đối phương mong đợi. Cô tới nơi làm việc trước nửa tiếng, bước vào sảnh lớn, thì đã thấy toàn những người đi làm vội vã, cô hoà vào cùng với họ trong một chuyến thang máy, rồi loáng một cái tất cả lại tản ra khắp mọi nơi. Một cảm giác rất mới lạ dâng tràn, cô cầu xin thần phật, mong rằng đó chỉ là một ảo ảnh.
Nói rồi Trì Trinh chỉ về phía cửa lớn, “Tôi không sợ nói rõ với cô thế này, tôi mong được hàng ngày trông thấy cô, nhưng chuyện này không thể gò ép được, tôi cũng đã chuẩn bị đón nhận việc sau khi cô gặp tôi sẽ bỏ đi và không chấp nhận công việc ấy”.
Trong chốc lát Tuần Tuần vẫn không sao thoát khỏi được sự bất ngờ lúc đầu, cũng không biết có nên tin anh ta hay không. Cô rất mong kiếm được việc, cô đã mang rất nhiều hồ sơ đi rải như rắc hoa, nhưng hễ đó là công việc có liên quan đến tài vụ, lại là những doanh nghiệp đáng tin cậy một chút, thì hầu như không thể có được. Đúng là cô đã chủ động nộp đơn xin việc, và cuối cùng thì va vào họng súng của anh ta, nói là tình cờ thì cô không cam lòng, nhưng nếu nói là âm mưu thì lại không có chứng cứ. Những lời nói của Trì Trinh rất rõ ràng, khiến cho mọi nỗi ngờ vực trong cô bỗng chốc biến thành nỗi tức giận.
Thôi được, không phong độ thì không phong độ. Tuần Tuần chỉ biết rằng mình không thể hàng ngày ở bên anh ta được, huống hồ lại là cấp dưới, đó là điều không thể tưởng tượng được. Tuần Tuần không nói thêm câu nào mà cất bước đi về phía cửa theo tay Trì Trinh chỉ.
Trì Trinh cũng bước theo mấy bước, rồi lạnh lùng nói: “Cô nhìn người khác méo mó quá đấy, từ trước đến nay tôi chưa bao giờ ép phụ nữ phải ở cùng tôi. Tôi thích cô, đó là tự do của tôi, cô không thấy hứng thú, từ chối thì cứ việc. Cô đi làm là vì để kiếm miếng cơm, đã chắc ở chỗ người khác dễ dàng hơn chỗ tôi? Hôm nay tôi chỉ nói đến thế thôi, nếu không phải là cô, Triệu Tuần Tuần tự mình tìm đến, thì dù chỉ là một ngón tay tôi cũng không động đến cô. Những lời cần nói thì tôi đã nói hết cả rồi. Cô tiếp tục ra về, tôi sẽ không ngăn cản nữa”.
Quả nhiên Trì Trinh không theo sau nữa. Tuần Tuần nín thở, bước một mạch ra khỏi toà nhà. Một cơn gió lạnh oà tới, không biết nó làm cho đầu óc cô tỉnh ra hay càng mê muội hơn. Cô đến đây một lòng vì một công việ


pacman, rainbows, and roller s