Tác giả: Tân Di Ổ
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341983
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1983 lượt.
n vớ lấy chiếc gối đánh tới tấp. Đây là giường mà cô ngủ từ hồi còn thiếu nữ cho đến bây giờ, chưa có người đàn ông nào được ngồi lên đó, Giáo sư Tăng chưa, ngay cả Tạ Bằng Ninh cũng chưa, anh ta là cái thá gì mà dám đường hoàng bước vào phòng cô, tiến vào thế giới riêng tư của cô?
Trì Trinh tránh mãi, cuối cùng giằng lấy chiếc gối, mái tóc anh xù lên vì rối. Tất nhiên Tuần Tuần cũng biết rằng điệu bộ của mình lúc này thật không dễ coi chút nào.
“Gì thế, anh không muốn để người khác đánh vào mặt, cũng lại không cho đánh vào đầu? Vậy thì tại sao anh lại không mua két bảo hiểm mà che người lại?” Tuần Tuần tức giận, “Anh cút ra ngoài kia mà hát bài chúc mừng sinh nhật đi!”.
Trì Trinh nói: “Cô cũng bạo lực quá đấy!...” Vừa nói anh ta vừa tránh chiếc gối thứ hai ném vào người, cười, “Triệu Tuần Tuần, nhất định cô phải chiến đấu trên giường ba trăm trận?”.
Kẻ vô sỉ chẳng biết thế nào là sợ, con người khi đã đi đến chỗ đê tiện thì chẳng còn đối thủ! Tuần Tuần chẳng biết làm cách nào để xua đuổi được Trì Trinh, bèn dùng sức giậm lên chiếc chăn, che mặt, kêu lên một tiếng. Cuối cùng cô đã hiểu được, vì sao lại có nhiều phụ nữ thích trút giận như thế, đó là vì họ bị dồn vào đường cùng, hơn nữa điều đó dễ chịu hơn là cứ phải giả làm một người phụ nữ đoan trang, hiền thục.
Trì Trinh không dồn cô vào đường cùng nữa, anh đứng dậy, trả lại chỗ cho cô, “Thôi, không đùa nữa, chẳng qua là tôi lo cho cô. Cô gầy đi nhiều đấy, sắc mặt cũng vàng hẳn đi, việc gì phải để mình khổ sở như thế? Cô không hoan nghênh tôi, tôi có ở lại cũng chẳng thú vị gì. Chỉ có điều, tôi có việc này muốn nhờ cô”.
Trì Trinh gỡ bàn tay đang ôm mặt Tuần Tuần, trước mặt cô là một chiếc chìa khoá mới tinh đang đong đưa.
“Công ty đã đi vào hoạt động, tôi dọn khỏi khách sạn và vừa tìm được một căn nhà để ổn định chỗ ăn ở. Tôi không có người thân ở đây, lại hay đánh mất đồ, tôi để chiếc chìa khoá này ở chỗ cô, để nếu hôm nào đó mất chìa khoá phải đứng ngoài thì còn có chiếc này.”
“Anh đừng có mà mong tôi giúp anh”, Tuần Tuần từ chối một cách thẳng thừng.
“Cô ghét tôi như vậy sao? Không cho tôi chút hy vọng nào?” Trì Trinh nói với giọng bất lực, “Nếu tôi có được một người để nhờ vả thì tôi cũng chẳng phiền cô làm gì”.
“Vì tôi tin anh nên mới gặp rắc rối. Thế còn ông cậu của anh đâu?”
“Tôi đã nói rồi, ông ta là một tên khốn!”
“Chẳng phải người phòng khách còn có một người bạn vong niên của anh sao?”
Trì Trinh gỡ bàn tay của Tuần Tuần, nhét chiếc chìa khoá vào lòng bàn tay cô, “Nếu cô cho rằng tôi là người tuỳ tiện giao chìa khoà cho người khác thì cô đã quá coi thường tôi rồi đấy. Tôi đã nói rồi, tôi chỉ tin cô, chỉ có cô mà thôi”.
Tuần Tuần ném ngay chiếc chìa khoá xuống sàn nhà. Mặt của Trì Trinh biến sắc, Tuần Tuần nghĩ, chắc anh ta đã tức giận, không ngờ, Trì Trinh đứng bên cạnh giường im lặng mấy giây, rồi cúi người xuống nhặt chiếc chìa khoá lên, đặt lại trên đầu giường.
“Tôi rất thích cô, nhưng cũng không thèm khát tới mức như cô nghĩ đâu. Nếu đổi lại, cô coi tôi là người đáng tin cậy nhất thành phố này, thì tôi sẽ rất quý trọng sự tin cậy đó, điều này không liên quan gì đến tình dục cả. Nhưng tôi nghĩ, trong lòng cô chưa chắc đã có một con người như vậy.” Trì Trinh mân mê chiếc chìa khoá, “Cô từ chối nó như vậy, không phải là vì sợ sẽ có một ngày cô không kìm được dùng nó để mở cửa nhà tôi đấy chứ?”.
Thấy mặt của Tuần Tuần lại sắp vênh lên, Trì Trinh vội dừng lại, để chiếc chìa khoá trên giường và quay người bước ra ngoài, nhưng khi bước đến cửa lại cười, “Câu cuối cùng, rất thật lòng! Nếu một ngày nào đó cô thay đổi suy nghĩ, thì chìa khoá trong tay cô đấy, cô có thể dùng nó để mở cánh cửa ấy bất cứ lúc nào, chỉ cần tôi còn ở thành phố này, bất cứ lúc nào cũng được”.
Trì Trinh không ăn cơm mà cáo từ ra về. Mẹ Tuần Tuần tiễn anh ta ra ngoài, rồi đi vào phòng con gái, đứng dựa vào cửa, vừa ăn bánh ga tô Trì Trinh mang tới, vừa nói: “Như thế là được rồi, cẩn thận căng quá khiến người ta bỏ chạy rồi có lúc sẽ phải khóc đấy”.
Tuần Tuần cười đau khổ: “Con thì có gì mà phải khóc. Hai tháng trước mẹ còn nói anh ta cười rất lẳng lơ, hơn nữa lại ít tuổi hơn con, đàn ông kiểu ấy không đáng tin cơ mà?”.
“Chuyện mỗi lúc một khác.”
“Cho dù là lúc nào thì con cũng chưa bao giờ nghĩ đến chuyện cùng với anh ta đâu!”
“Nếu con đã không muốn cùng với cậu ta thì sao lại để Tạ Bằng Ninh bắt được tại trận? Chuyện này, nghĩ đi nghĩ lại đúng là như gặp ma! Giống như hồi mẹ còn trẻ, lấy ai mà chẳng được, thế mà lại theo ông bố nghèo kiết xác đã chết của con, vì thế mới chịu khổ cả nửa cuộc đời. Con hãy tỉnh táo lại đi! Mẹ đã từng trải rồi, mẹ không muốn con lại đi theo con đường của mẹ. Điều kiện của cậu ta rất tốt lại rất quan tâm đến con, chuyện cậu ta để mắt đến con đó là chuyện mà mẹ không sao hiểu được. Nhân lúc cậu ta vẫn còn nhiệt tình, hãy mau chóng để nó thành chuyện chính thức đi. Con cũng không còn là thiếu nữ mười tám, đôi mươi gì, lại ly hôn, may mà chưa có con, so với mẹ có con thì hơn rất nhiều. Bố d