Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phù Thế Phù Thành

Phù Thế Phù Thành

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341980

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1980 lượt.

a mừng trước cuộc đời cứ như một sân khấu lớn.
Khi về đến nhà, vừa lầy chìa khoá ra mở cửa, Tuần Tuần nghe thấy tiếng cười từ lâu đã vắng bặt của mẹ, kèm theo đó còn là mùi thơm phức của các món ăn. Đó là sự đãi ngộ mà từ lâu rồi Tuần Tuần không được hưởng. Sau khi đi làm, cô chẳng có thời gian lo công việc nhà, còn mẹ cô thì chẳng có tâm trạng nào lo chuyện cơm nước, vì thế hết giờ làm cô thường ăn cơm ngoài rồi mới về nhà, thỉnh thoảng còn mua về cho mẹ nữa.
“Xem kìa, về rồi đấy. Tôi đã nói rồi mà, có sai đâu”, mẹ Tuần Tuần kéo dài giọng.
Tuần Tuần dừng bước ở ngoài hiên, bởi cô đã nhìn thấy vị khách không mời mà đến ngồi trong phòng khách. Hơn một tháng qua, Trì Trinh gọi điện thoại cho cô mấy lần, lúc đầu cô còn trả lời mấy câu, nhưng sau đó bận quá nên cô dứt khoát cho số điện thoại của anh ta vào danh sách các cuộc gọi bị chặn, từ đó mới hết bị quấy rầy. Bây giờ, anh ta đang ngồi trong phòng khách, tay cầm chiếc cốc mà cô thường dùng, vui vẻ như thể là chủ nhân của ngôi nhà.
Mẹ cô mặt mày tươi tỉnh, một chiếc hộp trang sức tinh xảo đặt trên chiếc bàn trà trước mặt bà. Vừa nhìn thấy Tuần Tuần, bà liền chìa những thứ trong hộp về phía con gái, điệu bộ chẳng khác gì người đang dâng ngọc.
“Lại đây, con gái, nhìn xem mẹ mặc bộ đồ nào thì hợp với đôi khuyên tai này?”
Tuần Tuần đành nhìn kỹ hai chiếc khuyên tai, chỉ thấy màu vàng lấp lánh của nó. Tuần Tuần nghĩ, đôi khuyên tai đó không chỉ chứng tỏ khiếu thẩm mỹ của Trì Trinh mà phần nhiều chứng tỏ tài biết vận dụng cơ hội của anh ta.
Mẹ của Tuần Tuần cầm chiếc khuyên tai lên áp sát vào vành tai ướm thử, Tuần Tuần thật sự lo ngại vành tai của bà không chịu được sức nặng của chiếc khuyên tai.
“Có đẹp không?”
“Rất đẹp, nhưng bây giờ đang là cuối năm, mẹ không sợ nó quá nổi bật đập vào mắt người khác và gây ra tai hoạ sao?”
Mẹ Tuần Tuần nghe thấy vậy vội đặt chiếc khuyên tai trở lại chiếc hộp, rồi nói với Trì Trinh: “Tôi không biết phải nhắc cậu thế nào. Trong long cô con gái này của tôi chưa bao giờ nghĩ tới những chuyện tốt đẹp, cậu bảo như vậy có phiền lòng lắm không?”.
Trì Trinh cười, không đáp.
Tuần Tuần quay sang nói với Trì Trinh không chút khách sáo: “Tôi đã nói anh đừng bám lấy tôi nữa, anh đến nhà tôi làm gì thế?”.
Trì Trinh bất lực đưa mắt nhìn sang mẹ cô, dường như muốn nói: “Cô thấy đấy, tính tình cô ấy vẫn cứ thế”.
“Là mẹ mời cậu ấy tới.” Mẹ Tuần Tuần nhìn con gái, nói, “Mẹ cứ định tìm dịp nào đó cảm ơn Trì Trinh. Trong thời gian bố dượng con ốm và mất, cậu ấy rất quan tâm. Phép lịch sự của con đâu cả rồi? Hồi nhỏ, mẹ dạy con đối xử với khách như vậy hả? Còn thiếu hiểu biết hơn cả khi mới ba tuổi là thế nào?”.
Sắc mặt của Tuần Tuần hết đỏ lựng lên lại trắng bệch ra, còn nụ cười trên môi của Trì Trinh thì dường như đang chế nhạo cô.
“Tuần Tuần, đừng trách tôi nhiều chuyện, đây đúng là lỗi của cô rồi, có thật là cô quên mất hôm nay là sinh nhật lần thứ năm mươi mốt của mẹ mình rồi không? Dù có bận thế nào thì cũng vẫn phải quan tâm đến người trong nhà chứ.”
Tuần Tuần cười tự trào, người khác thì không rõ, nhưng cô thì rất rõ. Nhà ông bà ngoại cô đông con cái, nên khi sinh nhật mẹ cô mọi người đều coi rất bình thường, đến nỗi chẳng ai còn nhớ xem bà có mặt trên thế gian này vào ngày nào, chỉ biết rằng đó là một ngày mùa đông. Ngày tháng trên chứng minh thư chẳng qua cũng chỉ là áng chừng, vì thế hồi Giáo sư Tăng còn sống bà thường kỷ niệm ngày sinh nhật theo chứng minh thư, rồi sau lại kỷ niệm lần khác theo trí nhớ. Còn cái ngày sinh nhật theo trí nhớ của bà thì hoàn toàn theo ý thích, bà nói ngày nào thì là ngày ấy.
Mẹ Tuần Tuần nói xuê xoa: “Thôi, con gái là cái nợ, không nhớ cũng chẳng sao. Chờ con mãi đây, mau lại ăn cơm đi”.
Tuần Tuần bỗng thấy rất đau đầu, nên trả lời qua loa: “Xin lỗi, con không biết hôm nay lại là ngày thế nên con ăn cơm rồi mới về. Mọi người cứ ăn đi”.
“Ăn rồi thì cũng lại đây ăn thêm chút nữa. Tuần Tuần, sao cô lại khách khí thế?” Trì Trinh đứng dậy, bước đến bên cạnh cô.
Tuần Tuần thực sự muốn đánh mạnh cho anh ta một cái, anh ta đàng hoàng xuất hiện ở nơi cô sống, lại còn dám bảo cô khách khí!
“Không đâu.” Tuần Tuần nói xong thì đi về phía phòng của mình. Mẹ cô nhìn thấy đồ đạc cô ôm trong tay, hỏi với vẻ hiếu kỳ: “Này, không phải là con bị cho thôi việc đấy chứ?”.
Tuần Tuần uể oải đáp: “Mẹ yên tâm, chỉ là con đổi công việc thôi”.
Tuần Tuần bước vào phòng rồi đóng cửa phòng lại, nhưng vẫn nghe loáng thoáng tiếng mẹ cô kêu khổ với Trì Trinh, “Bố dượng nó mất đi, trong nhà bây giờ chẳng còn nguồn kinh tế, công việc thì đâu có dễ tìm, thế mà nó còn kén chọn…”. Tuần Tuần ném đôi giày, cũng chẳng buồn thay quần áo liền nằm sấp ngay xuống giường, kéo chăn lên trùm đầu, hy vọng có thể tách biệt được với thế giới bên ngoài.
Một lúc sau, vừa mới thấy đầu dễ chịu thì cô cảm thấy đệm giường hơi lún xuống, chưa kịp phản ứng thì chiếc chăn trùm đầu đã bị kéo xuống một góc. Tuần Tuần mở mắt ra, thấy Trì Trinh ngồi ngay bên mép giường.
Không nén được, Tuần Tuầ


XtGem Forum catalog