Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phù Thế Phù Thành

Phù Thế Phù Thành

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341970

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1970 lượt.

ông…”
Tuần Tuần ngây người ra. Nếu nói về tình cảm riêng tư thì cô không muốn Tăng Dục rời khỏi đây. Nếu chị ấy đi rồi thì cô chẳng còn ai làm bạn tâm sự nữa. Nhưng dù vậy cô vẫn khuyên: “Nếu không muốn rời xa thì hãy theo anh ấy đi. Bố đã không còn nữa, thực ra nơi này chẳng còn gì đáng lưu luyến đối với chị”.
Tăng Dục than thở: “Nói ra không sợ cô cười, lúc ấy tôi cũng nghĩ rằng theo anh ấy đi. Nhưng ý nghĩ ấy chỉ diễn ra trong mấy giây thì anh ấy đã bảo tôi, đấy là anh ấy nói đùa, anh ấy còn nói, tôi không cần thiết phải vì anh ấy mà vứt bỏ cuộc sống và công việc đang có. May mà lúc đó tôi kịp thời nói rằng, quan hệ giữa hai chúng ta chưa đến mức ấy, chứ nếu không thì không biết giấu mặt vào đâu được. Lúc này tôi như đang treo lơ lửng ở trên không, cũng định buông mình xuống, nhưng còn phải xem người ta có chịu đón hay không đã?”
“Chị hãy nhắm mắt buông mình xuống đi, hoặc là để anh ấy đón, hoặc là chịu chết, như thế nhất định sẽ dễ chịu hơn tình trạng như bây giờ.”
“Cô nói mới nhẹ nhàng làm sao. Đổi lại là cô, cô có dám làm như thế không?”
“Em là phụ nữ đã ly hôn kém may mắn, tất nhiên là không dám”.
“Thực ra tôi cũng mới chỉ nghĩ vậy thôi, chứ nếu anh ấy mang tôi đi thật thì tôi cũng không biết liệu mình có cất nổi bước hay không. Dù sao bây giờ cũng chưa ai nói là chấm hết, chẳng qua cũng chỉ cần một tấm vé máy bay là giải quyết được ngay thôi. Muốn cảm giác càng tuyệt hơn thì cũng nên cách xa nhau. Suýt nữa thì quên, sau đó giữa cô và đồng nghiệp của anh ấy như thế nào?”.
“Hỏng rồi!”, Tuần Tuần đáp một cách vắn tắt.
Tuần Tuần bật cười: “Em thu lại lời nói ban nãy. Em không phải là ngôi sao cô đơn, cho dù có đơn độc trong vũ trụ này thì bên cạnh em vẫn còn có một tinh cầu cũng kém may mắn như vậy. Hơn nữa, tiềm lực của tinh cầu ấy còn kém hơn em”.






Ai Cũng Có Bí Mật

Ngày hôm sau, khi ngủ dậy, Tuần Tuần nghiêm túc suy nghĩ về vấn đề có nên tiếp tục đi làm ở Nghiêu Khai nữa hay không. Kết luận cuối cùng là, tại sao lại không? Người sai không phải là cô, nếu muốn thể hiện sự kiên quyết của mình thì ngay từ đầu đã không nên tới đó, mà đã đến rồi thì cần phải chuẩn bị tốt để đối phó với mọi rủi ro. Bây giờ, một tháng thử việc đã qua, cứ cho là Trì Trinh tức giận với cô và buộc cô nghỉ việc thì cũng sẽ phải bồi thường xứng đáng theo quy định.



Khi Tảng Đá Biến Thành Đá Vụn
Buổi tối là bữa cơm tất niên, từ lãnh đạo đến nhân viên của cả văn phòng hầu như đều có mặt. Mâm chính gồm các lãnh đạo và cán bộ chủ chốt, bàn thứ hai và bàn thứ ba là giám đốc các tỉnh và nhân viên marketing, Tuần Tuần tự giác ngồi vào cùng với nhân viên phục vụ. Chu Thuỵ Sinh ngồi bên cạnh Trì Trinh, chào xong, nhìn thấy bàn chính còn chỗ, cứ vẫy tay ra hiệu bảo cô tới đó ngồi.
Chẳng đời nào Tuần Tuần lại chịu như vậy, nên cô chỉ mỉm cười từ chối. Nhưng Chu Thuỵ Sinh thì quyết không thôi mà đến tận nơi để giục cô. Bàn của bộ phận phục vụ vốn đông người, Tuần Tuần sợ mình cứ từ chối mãi thì sẽ không hay, đành theo Chu Thuỵ Sinh đổi vị trí, nhưng lại đúng vào chỗ đối diện với Trì Trinh và Tôn Nhất Phàm.
Giữa bữa tiệc, Trì Trinh chủ động chúc rượu Tôn Nhất Phàm, với ý muốn giảng hoà, Tôn Nhất Phàm cũng vui vẻ đón nhận. Hai người lại cười nói với nhau như thường. Điều khiến Tuần Tuần bất ngờ là bữa tiệc đã qua rất nhẹ nhàng, không có chuyện gì ngoài dự đoán, cũng không có chuyện lời qua tiếng lại, mà đúng như ý nghĩa vốn có của bữa cơm tất niên vui vẻ, hoà thuận.
Sau khi đã qua ba tuần rượu, Chu Thuỵ Sinh nhắc Trì Trinh nên chủ động chúc rượu các nhân viên, Trì Trinh liền mời Tôn Nhất Phàm cùng cầm ly đi chúc rượu ở các bàn một lượt. Buổi tối hôm nay xem ra hai người ấy cũng rất hào hứng uống rượu, không những chúc mỗi người một chén, mà khi nhân viên chúc lại cũng uống hết.
Tuần Tuần nói ngượng ngùng: “Vậy thì tôi chúc Giám đốc Tôn năm mới vạn sự như ý”.
Tôn Nhất Phàm mỉm cười, “Tôi cũng chúc cô sớm tìm thấy hạnh phúc của mình”.
Nói xong anh ta uống cạn ly rượu, sắc mặt vốn nhợt nhạt giờ đây lại càng xám thêm. Tuần Tuần hơi ngây người, không hiểu trong lời của anh ta có ý gì, chỉ mấy tiếng đồng hồ trước đây anh ta còn ân cần hỏi cô rằng có đồng ý đi cùng anh ta không, thế mà bây giờ anh ta lại chúc cô tìm được hạnh phúc của mình?
Tuần Tuần bất giác đưa mắt nhìn về phía Trì Trinh bắt gặp ánh mắt và vẻ mặt nửa cười nửa không của anh ta, dường như anh ta đang lấy làm thích thú vì được thưởng một màn kịch vui.
Đúng lúc ấy, Tôn Nhất Phàm nuốt nốt ngụm rượu trong miệng, hình như tửu lượng đã đến giới hạn nên anh ta đưa tay ra bịt miệng vẻ như muốn nôn. Tuần Tuần hốt hoảng, vội đến đỡ anh ta, nhưng khi bàn tay cô vừa chạm vào thì anh ta bất giác co người lại có ý tránh né.
Rất nhanh sau đó, một tay Tôn Nhất Phàm làm động tác xin lỗi, rồi vội đi nhanh vào nhà vệ sinh. Trần Châu giật mình, đinh đi theo vào nhưng rồi lại thấy không tiện, đành ngồi nguyên tại ch