Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phù Thế Phù Thành

Phù Thế Phù Thành

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1342123

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2123 lượt.

ải là hận mà là ghét! Giống như ghét một con sâu, dù có giẫm chết anh tôi cũng còn sợ bẩn giày của mình!”.
Trì Trinh tiến tới túm lấy tay của Tuần Tuần thì bị cô gạt mạnh ra, vẻ căm ghét trên khuôn mặt của cô khiến anh không chịu đựng được, anh ta chỉ tay về phía người vừa rời đi, lớn tiếng nói: “Cô đi đi, đi đi! Cô tưởng rằng những người dễ hợp dễ tan với cô là có phong độ lắm hả? Đó chỉ là giả dối! Tôi nói cho cô biết, sẽ có một ngày cô sẽ rõ, những kẻ ngốc chấp nhận thời gian để ở lại bên cô, chấp nhận việc bày tỏ tình cảm bằng những trận cãi nhau với cô mới là người thực sự yêu cô!”.
Về đến nhà rồi mà Tuần Tuần vẫn cảm thấy tức giận. Mẹ cô bước ra, ngạc nhiên nhìn con gái, “Mẹ tưởng con đi hẹn hò rồi, sao trông con giống ông bố đã chết của con thế?”.
Đôi khuyên tai của mẹ cô giờ đây đã được thay bằng một đôi mới càng sáng hơn.
Tuần Tuần ném chiếc túi xuống ghế, “Con xin mẹ tôn trọng chuyện riêng tư của con một chút, không thể vì một đôi khuyên tai, mấy câu nịnh nọt để rồi bán con vội như thế, được không?”
“Mẹ không hiểu là con đang nói gì?”. Mẹ cô không thừa nhận nhưng vẻ mặt bà thì đã chứng tỏ điều đó, “Đừng nói là mẹ chưa từng làm thế, mà cứ cho là mẹ đã làm thế đi thì tất cả cũng chỉ vì mong điều tốt cho con, không lẽ mẹ lại hại con?”.
“Mẹ đẩy con về phía Trì Trinh có khác gì hại con?”.
“Cậu ta muốn hại con à? Người ta có thời gian làm việc gì mà chẳng được, việc gì mà phải đi hại con. Con có hàng đống tiền à, hay là đẹp như tiên sa?”.
Trong lúc tranh cãi, mẹ của Tuần Tuần thỉnh thoảng lại đưa tay ra gạt những sợi tóc dài ở cổ, và Tuần Tuần đã nhìn thấy, trên cổ tay trắng nõn của bà giờ đã thêm một chiếc vòng tay bạc nặng trịch và sáng lấp lánh.
Chờ một lát, không thấy con gái nói gì thêm, mẹ Tuần Tuần ngồi xuống bên cạnh cô, khoe ngay món đồ mới của mình, “Con nhìn thấy chưa? Mẹ đoán con cũng không biết phân biệt đâu, đây là chiếc vòng được làm từ thời nhà Thanh đấy, có hàng ngàn năm tuổi rồi, là đồ cổ đấy!”.
Tuần Tuần nhìn chiếc vòng rồi lại nhìn mẹ, “Ai nói với mẹ như thế?”.
“Chu Thuỵ Sinh, là ông cậu họ của Trì Trinh ấy. Con người ông ta cũng rất thú vị, vừa giàu có lại vừa hào phóng, chiếc vòng này còn đắt hơn cả Chu Đại Phúc, Tạ Thuỵ Lân và Chu Thuỵ Sinh gộp lại!”
“Hôm nay mẹ đi nhảy với ông ta à?”
“Ừ, ông ta nhảy cũng rất đẹp…”, mẹ Tuần Tuần cảm thấy sự nghi ngờ trong câu chất vấn của con gái, nói với vẻ không vui: “Con nói vậy là có ý gì thế? Không lẽ mẹ già rồi thì ngay cả chuyện kết bạn mới cũng không được? Goá thì không được đi nhảy với những người bạn bình thường à?”.
“Con không nói vậy!” Tuần Tuần quyết định không tranh cãi nữa mà muốn tìm một nơi thật yên tĩnh để suy nghĩ. Cô bước vào phòng mình, đóng cửa và ở lại trong đó.
“Con chỉ muốn nói một điều, kể từ khi sáng lập đến nay, triều nhà Thanh cũng chưa đầy năm trăm năm. Con không nói là bạn mới của mẹ lừa gạt mẹ, còn chiếc vòng mấy ngàn năm thì chắc là ông ta đã phải vượt thời gian chuẩn bị cho mẹ. À, phải rồi, mấy ngàn năm trước người ta cũng không gọi cái đó là vòng đâu, mà gọi là cái kiềng.”
Tuần Tuần tắm qua quýt lại lần nữa, cô nhắm mắt để mặc cho nước tràn trên mặt nhưng không hiểu sao trước mắt cô vẫn cứ hiện lên khuôn mặt đáng ghét của Trì Trinh. Anh ta đã tốn tâm sức, lãng phí thời gian, lãng phí tiền bạc là để khiến cho cuộc sống của cô bất ổn thế này sao?
Khi tiếng chuông điện thoại kêu lên một lần nữa, Tuần Tuần chỉ mong sao ném nó trở lại với triều Thanh cách đây mấy ngàn năm. May sao khi cô đưa mắt liếc qua, thì ra là điện thoại của Tăng Dục. Lẽ ra giờ này chị ấy đang đắm chìm trong giấc mộng êm dịu rồi chứ, sao lại nhớ ra và gọi điện cho mình thế này?
Tuần Tuần đoán, chắc là Tăng Dục muốn hỏi “tiến triển” của cô và Trương Vu Thành như thế nào đây. Tuần Tuần thầm kêu lên trong lòng, rồi mở máy thì lại nghe thấy tiếng thở dài càng to hơn.
“Ngay đến cả anh ấy cũng sắp rời khỏi rồi, không lẽ tôi là ngôi sao xấu?”
“Ai sắp đi? Liên Tuyền ư?”
Thì ra Liên Tuyền đưa Tăng Dục đi trước không chỉ vì tạo điều kiện cho đôi nam nữ mới gặp lần đầu, mà anh thực sự có chuyện muốn nói với Tăng Dục, đó là chuyện anh sắp được điều tới một văn phòng làm việc ở tỉnh khác, điều đó cũng có nghĩa là “mối quan hệ hợp tác” giữa Tăng Dục và Liên Tuyền không thể không đi đến hồi kết.
“Chắc là kiếp trước tôi có thù hận với ông tơ bà nguyệt”, Tăng Dục nói với giọng ủ rũ.
“Chị cũng đâu có ý định lấy anh ấy, đừng có trách oan ông tơ bà nguyệt.” Tuần Tuần nói: “Nếu không muốn anh ấy đi thì giữ anh ấy ở lại. Chị là người phụ nữ của công việc và thời đại mới cơ mà, một chút chuyện ấy mà cũng không có đủ can đảm à?”
“Vấn đề là tôi lấy tư cách gì mà giữ anh ấy ở lại? Tôi không phải là người yêu của anh ấy, không lẽ lại nói: anh đừng đi, em không muốn đùng một cái phải đổi sang một nơi khác?”.
“Chị tự vác đá đập chân rồi. Ai bảo lúc đầu cứ một mực đòi chỉ nói đến chuyện quan hệ, không nói tới chuyện khác. Thế thái độ của anh ấy như thế nào?”
“Anh ấy hỏi tôi có muốn đi cùng anh ấy kh


XtGem Forum catalog