XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phù Thế Phù Thành

Phù Thế Phù Thành

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341967

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1967 lượt.

cũng là sai! Tôi đê tiện đến thế sao? Cô tưởng rằng cô là người ai gặp cũng yêu quý ư, Triệu Tuần Tuần? Nói thật để cô biết, nếu không phải vì tôi mù mắt thì cô chỉ là một bà già ly hôn chẳng có gì đứng đắn!”
Tuần Tuần tức giận đến run người, nhân lúc Trì Trinh lỏng tay, vùng ra, lùi về phía sau hai bước, “Dù tôi có già, có tàn tạ thì cũng là chuyện của tôi, liên quan gì đến anh?”.
Sau khi trút hết cơn tức giận, Trì Trinh hối hận vì đã quá lời, liền bước theo định kéo tay cô thì bị Tuần Tuần đưa tay chỉ thẳng vào mặt, quát: “Cút!”.
Trì Trinh thu tay lại, gật đầu, “Các người, một người, rồi hai người đều mong tôi biến càng xa càng tốt đúng không? Được, để tôi cho các người được toại nguyện”.
Dưới ánh đèn của chiếc xe, Tuần Tuần thấy đôi mắt của Trì Trinh dường như đỏ lên. Cô cũng không hiểu vì sao mình lại mất hết lý trí để rồi cãi nhau với anh ta, trong cuộc đời hai mươi tám năm của mình, cô rất ít khi đỏ mặt tía tai với người khác.
Đúng lúc ấy thì có chiếc xe taxi trả khách ở gần đó, Tuần Tuần quay đầu chạy nhanh đến ngồi vào xe, đóng cửa lại, trên tấm kính xe phản chiếu khuôn mặt trông như của một người xa lạ.
Khi về tới khu nhà, đặt chân vào gầm cầu thang tầng một, Tuần Tuần móc chiếc chìa khoá ra, đang định cắm chìa khoá, bỗng nghe thấy có tiếng bước chân tiến lại gần. Từ xưa tới nay Tuần Tuần luôn đề phòng những kẻ lạ mặt bám đuôi, theo vào phía trong vì thế cô hơi dừng chân, quay đầu lại nhìn.
Không ngờ người ấy lại đứng gần cô đến vậy, trống ngực cô đập thình thịch, mồm cũng suýt nữa thì phát ra tiếng kêu.
“Tuần Tuần, cuối cùng thì em cũng đã về. Tôi đã đợi em lâu rồi.”
Nghe thấy giọng nói quen thuộc ấy, tiếp đó là nhìn thấy khuôn mặt quen thuộc, Tuần Tuần bất giác đưa tay đè lên ngực, lúc ấy mới hết cơn hoảng loạn.
“Giám đốc Tôn, sao anh lại ở đây?”
“Anh đã từng đưa em về, em quên rồi à? Lúc ấy em xuống xe ở cổng, còn anh thì không muốn lập tức rời đi, nên cứ đi theo sau em, nhìn em đi lên gác.”
Sắc mặt của Tôn Nhất Phàm vẫn rất không tốt, nhưng ánh mắt tinh nhanh, có lẽ cơn chuếnh choáng cũng đã giảm đi một nửa.
Tuần Tuần nép vào một bên, hỏi với vẻ ngờ vực: “Chẳng phải anh về cùng với chị Châu sao?”
“Trần Châu nói muốn đưa anh về, nhưng thực ra ngay sau đó anh không sao, nên khi về gần tới nhà anh, anh đã bảo cô ấy về nhà.”
“Chị Châu rất lo cho anh, anh nên về nghỉ ngơi đi.”
“Nhưng bỗng nhiên anh rất muốn gặp em.”
“Muộn quá rồi, có chuyện gì sáng mai tới công ty hãy nói.”
“Anh không đợi được đến sáng mai, Tuần Tuần, anh..., anh cảm thấy rất có lỗi.”
“Sao anh lại nói như vậy?” Tuần Tuần giả bộ không hiểu, cố tránh ánh mắt của Tôn Nhất Phàm.
Tôn Nhất Phàm không trả lời trực tiếp, mà nói: “Nhà anh xảy ra việc gấp vì thế tâm trạng rất tồi, dường như mọi kế hoạch đều bị phá vỡ hết.”
“Thế sao?”
“Tuần Tuần, em có giận anh không? Anh thích em, anh tin điều này không khó nhận ra. Anh rất muốn em có thể rời khỏi Nghiêu Khai cùng với anh, để anh có thể chăm sóc em, mang lại cho em một cuộc sống tốt. Nhưng bây giờ có một chút vấn đề, cha anh bị bệnh rất nặng rất cần tiền nhưng thằng khốn Trì Trinh lại nói với anh rằng phương án nâng cao thành tích cuối năm không được Tổng Công ty thông qua, vì vậy trong một thời gian không thể cấp phát được, ít nhất thì cũng phải hai tháng sau mới biết kết quả. Hơn nữa, sau Tết, phân phối của tất cả các thị trường đều có sự điều chỉnh, hắn dùng cái lý do rách nát rèn luyện nhân viên mới để chia nguồn vốn ưu thế trong tay bọn anh ra. Anh đã cống hiến cho công ty bao nhiêu năm như vậy, không lẽ chỉ để đối lấy điều này?”
Tuần Tuần thực sự sửng sốt, “Anh ta gọi anh tới phòng làm việc là vì chuyện này?”.
“Đúng thế, ý đồ sâu xa của hắn cũng chỉ là muốn dồn anh tới bước đường cùng.”
“Anh có nói rõ với anh ta về tình hình gia đình mình không?”
“Anh sẽ không bao giờ cầu xin hắn, hắn cũng sẽ không giơ cao đánh khẽ. Vì thế, Tuần Tuần hãy cho anh thêm chút thời gian để anh giải quyết mọi việc ổn thoả...”
Trong chốc lát Tuần Tuần không hiểu những lời anh ta nói, những lời này và ý đồ tỏ rõ sự xa cách với cô trong bữa tiệc tối hôm nay có liên quan gì đến nhau? Mãi cho tới khi cô chợt nhớ đến Trần Châu thì mới bừng tỉnh.
“Anh cũng nói với Trần Châu như vậy chứ? Anh cho chị ấy bao nhiêu thời gian?”
Tôn Nhất Phàm trầm ngâm, một hồi lâu sau mới đáp: “Trần Châu có thể mang lại cho anh một vài sự giúp đỡ”.
“Nhiều hơn sự giúp đỡ mà tôi có thể mang lại đúng không?”, Tuần Tuần mỉm cười.
“Không, Tuần Tuần, anh không có ý trách em, em là người vô can vì thế anh không muốn lôi em vào việc này”, Tôn Nhất Phàm vội vàng giải thích.
“Thế còn Trần Châu thì sao? Anh vui vẻ và yên tâm đón nhận sự giúp đỡ của chị ấy chứ? Chị ấy thực sự thích anh đấy!”
“Vấn đề là anh không thích cô ấy. Thật đấy, Tuần Tuần, người mà anh thích là em. Ai mà thích cô ta cho được, cái con người mà có nhảy xuống nước, nước cũng vội đẩy lên.”
Tuần Tuần cảm thấy ớn lạnh, “Thế trước mặt chị ấy, anh nói như thế nào về tôi?”.
“Sao lại