XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phù Thế Phù Thành

Phù Thế Phù Thành

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341944

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1944 lượt.

à người tử tế cho lắm. Mặc dù cách thức thể hiện tình cảm của Tôn Nhất Phàm khiến cô thấy khinh thường, nhưng đó là chuyện cá nhân, cô không muốn mình góp phần vào trong cuộc đấu đá của đàn ông.
“Cô cứ làm những việc cô được giao, để tôi có thể nhìn thấy cô, như thế đã là giúp đỡ tôi rồi.” Trì Trinh đã ăn xong, đẩy bát về phía Tuần Tuần, “Hôm nay cô rửa bát!”.
Thu dọn xong, Tuần Tuần cùng đi với Trì Trinh đến công ty. Đến bến xe buýt gần toà nhà, cô bảo Trì Trinh cho cô xuống rồi đi bộ vào bên trong.
Tết đang đến rất gần, cả công ty đểu ở trong trạng thái chuẩn bị đón Tết, hầu như ai cũng đếm thời gian chờ đến ngày nghỉ, phần lớn mọi người không còn tâm trạng nào để làm việc nữa, cho dù Chu Thuỵ Sinh cứ một hai rằng phải tiếp tục chấn chỉnh tác phong làm việc, thì cũng chẳng mấy người đáp lại lời ông ta. Trì Trinh cũng không hỏi han gì đến, vì vậy mọi người chỉ lo bàn tán xem nên ăn Tết như thế nào.
Chu Thuỵ Sinh nhìn thấy Tuần Tuần, ánh mắt không khỏi thiếu tự nhiên. Mấy lần ông ta định tìm cơ hội để nói chuyện với cô, không biết có phải định giải thích về chuyện của ông ta với mẹ cô hay không. Tuần Tuần cảm thấy buồn nôn trước vẻ lấy lòng và kiểu thân mật như bề trên với người dưới của ông ta, nhưng lại không tiện nói gì mà cố giữ khoảng cách bằng vẻ bình thản.
Tôn Nhất Phàm không thấy xuất hiện ở công ty, nghe nói anh ta đã đi thăm khách hàng. Tâm trạng của Trần Châu thì có vẻ rất vui, mấy lần Tuần Tuần ngẩng đầu lên khỏi máy tính thì đều bắt gặp cảnh Trần Châu mỉm cười, đó là vẻ đặc biệt của phụ nữ khi đang yêu. Trong lòng Tuần Tuần cảm thấy bất bình thay cho Trần Châu. Mặc dù cô chưa bao giờ trải qua cảm giác dốc gan dốc ruột vì người khác, nhưng chính vì không có nên mới cảm thấy nó là thứ xa xỉ, mà giả sử không chấp nhận thì cũng không nên làm cho nó vẩn đục và lãng phí nó. Nhưng cô không thể nói ra điều gì, vì không biết Tôn Nhất Phàm có nhắc đến cô trước mặt Trần Châu hay không và đã nói như thế nào. Hiện tại, hoàn cảnh của cô rất khó khăn, nếu không để tâm là lập tức đắc tội với Trần Châu và mang lại phiền phức cho mình.
Tuần Tuần đi làm việc của mình, trong sự bận rộn có những lúc cô bất chợt ngây người ra, mỗi khi thấy có đồng nghiệp ra vào phòng làm việc của Trì Trinh, cánh cửa phòng mở ra, cô lại nhìn trộm Trì Trinh đang ở phía sau bàn làm việc. Từ lúc tới công ty, hai người chưa hề có sự tiếp xúc chính diện. Chả trách mọi người thường nói, tình yêu nơi công sở có điểm rất nhạy cảm: giữa hai người thân thiết mà cứ phải giả bộ nghiêm chỉnh dù cách nhau rất gần, chẳng khác gì trên người có vết muỗi cắn, nếu không may lại gãi vào nó.
Không hiểu vì sao vẻ mặt của Trì Trinh không được vui, có vẻ như tâm trí không mấy tập trung, không lẽ vì tối hôm qua không ngủ được? Đúng lúc Tuần Tuần đang suy nghĩ vớ vẩn thì đột nhiên bị tiếng hát ở đâu làm cho sực tỉnh.
“Chiếc lúm đồng tiền xinh xinh, đôi mi dài thăm thẳm, khiến lòng ai ngất ngây…”
Trong bụng Tuần Tuần nghĩ, không biết ai mà lại dùng tiếng chuông điện thoại toàn những lời ca rẻ tiền thế? Không lẽ Trần Châu đã rơi vào cái bẫy tình yêu đến mức mất cả tỉnh táo như vậy? Đang nghĩ thế thì thấy Trần Châu cũng quay đầu lại nhìn cô với vẻ hệt như vậy. Tuần Tuần chợt bối rối, đưa tay lên sờ túi áo, đúng là âm thanh ấy phát ra từ chiếc điện thoại của cô.
Tuần Tuần bật máy lên với vẻ xấu hổ muốn chết, đúng là cuộc gọi của Trì Trinh, chắc chắn là buổi sáng nhân lúc cô rửa ráy hoặc nấu mỳ anh ta đã động vào máy của cô. Khi máy được nối thông, quả nhiên Trì Trinh cười hì hì, hỏi cô có thích nhạc chuông mà anh ta đã cài cho cô không. Tuần Tuần cố nén giọng, đáp: “Đừng như thế mà, tôi không chịu được những lời nịnh đầm kiểu ấy đâu”.
Trì Trinh đáp với vẻ tiu nghỉu: “Cô tưởng là tôi đang khen cô đấy à, tôi cũng có lúm đồng tiền, người mà hàng ngày không ngủ được chính là cô đấy!”.
Trước khi lớp da gà trên người kịp lăn đi, Tuần Tuần hỏi Trì Trinh xem có việc gì. Cách thức nói chuyện như vậy khiến cô cảm thấy giống như đi ăn trộm, mặc dù ngoài sự lo lắng của cô ra, hầu hết những người xung quanh không thể nào gắn cô vào với Trì Trinh.
Trì Trinh bảo cô, hết giờ làm ra quán cà phê đầu phố chờ anh một lúc, rồi hai người cùng đi ăn cơm, tiện thể mua thêm một chiếc chăn nữa.
“Tôi sắp chết đến nơi rồi, ngâm hàng tiếng đồng hồ trong nước lạnh, rồi lại phải cuộn trong đệm suốt một đêm. Cô không chịu ngủ cùng với tôi thì thôi, còn chăn thì nhất định phải mua”, nói xong câu đó, Trì Trinh hắt hơi liền mấy cái.
Tuần Tuần đặt điện thoại xuống, ánh mắt của Trần Châu chứa đựng rất nhiều thứ, nhưng phần nhiều là tò mò và ác ý. Ngay cả anh Vương thủ quỹ cũng cười ha hả, hỏi cô xem có phải đã có bạn trai rồi không. Tuần Tuần chỉ cười, nói nhiều thì sai nhiều, tốt nhất là không nói gì.
Lúc ăn cơm Tuần Tuần phát hiện ra rằng, dường như Trì Trinh không có ý đùa để tranh thủ sự đồng tình, vì mới nói được mấy câu thì đã hắt hơi liên tiếp, rõ ràng là Trì Trinh bị cảm. Tuần Tuần không khỏi thấy áy náy, cũng chỉ vì anh ta đã “cởi mở” quá lâu