Tác giả: Tân Di Ổ
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341941
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1941 lượt.
ng chẳng có gì, đưa tay lại thì có thể xuyên qua cơ thể.”
Tuần Tuần cúi đầu cảnh cáo: “Tay của anh đều xuyên qua rồi, thế còn tay đặt lên ngực tôi là gì vậy?”.
“Tuần Tuần, tôi đã cho cô rất nhiều thời gian, rốt cuộc là cô muốn chứng minh điều gì vậy?”
“Anh bắt đầu ra mồ hôi rồi đấy, đừng suy nghĩ linh tinh nữa, sẽ nhanh khỏi thôi”, Tuần Tuần vừa nói, vừa khẽ giằng tay ra.
Trì Trinh buồn bực lấy gối trùm lên đầu, “Cô đi đi. Con người còn không được tự do bằng động vật, động vật còn biết tìm bạn để qua mùa đông”.
Tuần Tuần dém chăn cho Trì Trinh xong, tắt đèn rồi bước ra bên ngoài.
Tìm một người bạn không khó, nhưng những động vật từng dựa vào nhau trải qua mùa đông, đến mùa xuân năm sau có còn nhận ra nhau nữa không?
Tục ngữ nói không sai, khi bị ốm thì như núi đổ, khi bệnh đi thì nhẹ tựa rút tơ. Lần cảm này của Trì Trinh không nhanh khỏi như đã nghĩ, tuy sốt đã lui, nhưng vẫn đau đầu ngạt mũi như cũ, tinh thần uể oải, người rã rời. Trong suy nghĩ của Tuần Tuần như thế chưa hẳn là không tốt, những con virus của cảm cúm tạm thời chiến thắng những con virus tinh thần khó lòng chữa khỏi, cô không phải chịu nỗi khổ bị quấy rầy và được yên ổn trong hai ngày.
Mặc dù Tuần Tuần cố tình tránh mặt nhưng khi ở công ty có lúc Tuần Tuần không tránh khỏi chạm trán với Tôn Nhất Phàm. Họ gặp nhau trong thang máy vào giờ đi làm, Tôn Nhất Phàm vẫn cười chào cô với vẻ mặt không có gì thay đổi, làm như chuyện xảy ra đêm ấy dưới chân cầu thang nhà mẹ đẻ Tuần Tuần chỉ là ảo giác của cô. Tuần Tuần cũng mỉm cười với anh ta, nhưng trong bụng thần kêu lên, nếu nói về độ lão luyện và trải đời thì cô còn phải học dài dài.
Buổi sáng hôm ấy khi đối chiếu sổ sách, Tuần Tuần lại phát hiện ra Trần Châu tiếp tục bật đèn xanh cho Tôn Nhất Phàm qua chiếc hoá đơn xuất hàng. Theo quy định, thông thường đến thời điểm này công ty ngừng xuất hàng và các đại lý cũng tạm thời ngừng đặt hàng. Nhưng đây là lĩnh vực mà Tôn Nhất Phàm phụ trách, còn phòng Tài vụ là do Trần Châu chịu trách nhiệm, ngoài Trì Trinh thì những người khác cũng không tiện hỏi.
Tuần Tuần không rõ mục đích việc liên tiếp xuất hàng của Tôn Nhất Phàm là gì, nhưng điều có thể khẳng định là, mục đích đó không phải là vì mang lại thành tích cho công ty. Giá trị của lần xuất hàng này không nhỏ, đến cả Tuần Tuần cũng cảm thấy bất an, điều bất an ấy bắt đầu từ việc Trần Châu bị tình yêu làm cho lú lẫn. Khiến cho Tuần Tuần từ một con người luôn tuân theo nguyên tắc cẩn trọng, giữ mình, nhưng khi cân nhắc mấy lần, vẫn phải quyết định làm người nhiều lời một phen.
Nhân lúc anh Vương không có mặt trong phòng, Tuần Tuần khéo léo nói với sếp của mình rằng: “Chị Châu, em nhớ là Giám đốc Lý của Cát Thuận đã rất lâu rồi không quyết toán với chúng ta, trước Tết mà cung cấp cho ông ta nhiều hàng như vậy, hình như không hợp lẽ cho lắm.”
Trần Châu ngẩng đầu lên nhìn Tuần Tuần một cái, rồi đáp: “Chuyện này tôi đã tính cả rồi”.
Nghe vậy Tuần Tuần chỉ còn biết im lặng. Văn phòng cũng có một kho hàng nhất định, đại lý đó lại ở thành phố này, nếu không có chuyện gì xảy ra thì lô hàng này đến chiều sẽ được xuất đi. Tuần Tuần muốn thuyết phục mình rằng chuyện này không đến phiên mình lo, nếu mình lại cứ khơi ra chưa biết kết quả như thế nào, nhưng dù sao cũng sẽ kéo Trần Châu xuống nước, đó là điều cô không mong muốn nhìn thấy. Nỗi lo lắng và bi quan trời sinh cứ trăn trở trong lòng, khiến cô chẳng thể tập trung vào công việc.
Đúng vào lúc sắp hết giờ làm việc buổi chiều thì Trì Trinh gọi điện đến phòng Tài vụ, nói rằng không tìm thấy bản báo cáo lần trước, Trần Châu sai Tuần Tuần mang một bản khác đến cho Trì Trinh.
Tuần Tuần bước vào phòng làm việc của Trì Trinh, đưa bản báo cao xong, khẽ nói: “Đừng có nói với tôi là anh không biết bản báo cáo lần trước mang về nhà để trên bàn đấy nhé”.
Trì Trinh cúi đầu sắp xếp túi công văn, nghe thấy vậy ngẩng đầu lên cười đáp: “Tôi gọi cô tới chỉ là để nói với cô rằng, tối nay tôi không ăn cơm cùng cô được. Hết giờ làm cô tự về nhà.”
“Ừ!”, Tuần Tuần đáp một tiếng. Hôm nay Trì Trinh thắt chiếc cà vạt kẻ sọc màu nâu hồng do cô chọn, áo khoác cũng là chiếc áo mà cô mới lấy về từ hiệu giặt là tối qua, cô cũng đã nghĩ ra cả món ăn mà buổi tối về sẽ nấu, mới chỉ có mấy ngày nhưng cuộc sống giữa cô và Trì Trinh đã có rất nhiều những mối liên quan, ngẫm nghĩ kỹ về những điều đó Tuần Tuần không khỏi giật mình.
Nhìn thấy Tuần Tuần ngây người ra, Trì Trinh cảm thấy buồn cười, “Mới chỉ không cùng ăn với cô một bữa cơm tối đã khiến cô buồn tới mức như mất hết hồn rồi à?”.
Vừa nói, Trì Trinh vừa ho. Mấy hôm nay, mũi đã bớt ngạt thì họng lại bắt đầu viêm nên thỉnh thoảng lại húng hắng ho. Nhìn thấy đầu mũi của Trì Trinh hơi đỏ, quầng mắt cũng xuất hiện một đường thâm, trong lòng cô biết trận cảm ấy đã giày vò Trì Trinh không ít. Với tình trạng này, Trì Trinh không tránh khỏi lơi lỏng trong công việc cho nên Tôn Nhất Phàm mới luôn coi thường anh.
Tuần Tuần tự nhiên thấy lo lắng, những lời trong bụng buột ra miệng, “Anh có biết