Tác giả: Tân Di Ổ
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341947
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1947 lượt.
tình cờ gặp lại, nhiều nhất cũng chỉ hỏi một câu: “Anh/em có khoẻ không?”, giống như lúc này đây.
Tuần Tuần lịch sự hỏi thăm Tạ Bằng Ninh, sau đó chờ câu trả lời cũng rất lịch sự của Tạ Bằng Ninh: “Rất tốt”.
Nhưng một hồi lâu mà Tạ Bằng Ninh vẫn không nói gì, Tuần Tuần thấy rất khó xử, bèn nói tiếp luôn rằng: “Chắc là anh vẫn ổn. Em cũng vậy, mọi chuyện đều tốt”.
Biểu hiện của Trì Trinh giống như nghe một câu chuyện cười nhạt nhẽo. Tuần Tuần kéo vạt áo của Trì Trinh nói: “Chọn xong rồi, chúng ta đi thôi”.
Tuần Tuần hướng về phía Tạ Bằng Ninh, gật đầu nói: “Tạm biệt”.
Trì Trinh một tay cầm chiếc chăn mới mua, tay kia kéo tay Tuần Tuần. Khi hai người đi ngang chỗ Tạ Bằng Ninh, Tạ Bằng Ninh bất chợt lên tiếng hỏi: “Tuần Tuần, có thật là em sống tốt không?”.
Tuần Tuần quay lại nhìn Tạ Bằng Ninh một cái.
Trong chiếc xe mua hàng của Tạ Bằng Ninh toàn là đồ ăn. Siêu thị này cách cơ quan của Tạ Bằng Ninh không xa, chắc hẳn là sau khi tan ca anh đến đây mua đồ ăn cho cả mấy ngày. Trước đây khi họ còn sống với nhau, mọi chuyện này đều do một tay Tuần Tuần lo liệu, Tạ Bằng Ninh rất ít khi phải để tâm đến chuyện mắm muối, dưa cà, thậm chí anh chưa từng cùng cô đi siêu thị bao giờ và cũng chưa bao giờ tự mình mua về lấy một quả táo. Là vợ chồng trong ba năm, hơn một nghìn ngày đêm, tuy không thể như giấc mộng không dấu vết, tuy nhiên sau khi chia tay nhau, Tuần Tuần thường nhớ đến ban công phơi đồ của nhà họ Tạ, nhớ đến những chiếc ga giường giặt không bao giờ hết, nhớ những chiếc sơ mi của Tạ Bằng Ninh, cà vạt và cả giày, song lại rất ít khi nhớ đến khuôn mặt của nam chủ nhân. Hình ảnh Tạ Bằng Ninh với chiếc xe đẩy đồ khiến Tuần Tuần cảm thấy rất xa lạ.
Chuyện đã đến lúc này thì tốt hay không tốt có liên quan gì đến anh nữa đâu?
Trì Trinh cứ lật đi lật lại chiếc di động trong tay, câu hỏi của Tạ Bằng Ninh nghe qua thì là hỏi Tuần Tuần, nhưng thực chất thì lại là sự thăm dò và câu hỏi dành cho Trì Trinh.
Đợi Tuần Tuần một lúc, Trì Trinh quay đầu đi.
“Lề mề gì nữa thế, tôi đang đau đầu muốn chết đây, về nhà thôi!”
Tuần Tuần đành phải tiếp tục dìu “người bệnh”, đi được mấy bước, thấy không nén được nữa mới nhắc nhở: “Này, anh chỉ bị cảm thôi, sao lại phải đi cà nhắc như thế?”.
Canh Bạc Trong Màn Sương Mù
Nửa đêm Trì Trinh cứ kêu lạnh, Tuần Tuần vào xem sự thể thế nào. Trì Trinh đắp một chiếc chăn dày, thêm cả một chiếc thảm len nữa. Tuần Tuần bảo Trì Trinh cặp nhiệt độ rồi ra phòng khách lấy thuốc cho anh ta. Vừa đổ nước ra cốc thì nghe tiếng Trì Trinh kêu lên rằng bị sốt rồi.
Tuần Tuần cầm chiếc cặp nhiệt độ lên xem, gần ba mươi tám độ, nên nói: “Chỉ là sốt nhẹ thôi, uống ít thuốc, ngủ một giấc là sẽ khỏe”.
Trì Trinh trách cô rằng không quan tâm đến chuyện sống chết của mình, chốc chốc lại bảo Tuần Tuần đi pha trà gừng, đi lấy túi nước đá, rồi còn nói, những lần bị cảm trước đây mẹ anh ta thường chăm sóc anh ta như thế. Tuần Tuần không muốn tranh cãi với Trì Trinh nên làm theo tất mọi yêu cầu. Trì Trinh được đằng chân lân đằng đầu, một mực bảo Tuần Tuần ở lại bên anh ta.
Tuần Tuần đâu có dễ dàng trúng kế như vậy, thấy Trì Trinh đã uống xong thuốc, cô định quay về phòng. Trì Trinh thất vọng, hỏi: “Tạ Bằng Ninh ốm cô cũng đối xử với anh ta như vậy sao?”
Tuần Tuần cười mắng: “Sao anh lại không gửi bài đến mục Tri âm nhỉ? Câu chuyện phải được biên tập kỹ thì mới có người nghe. Anh không có tay hay sao? Sao không tự ủ lấy cho mình?”.
Trì Trinh cứ liều nắm chặt lấy tay của Tuần Tuần, “Tay của tôi lạnh lắm, tay của cô ấm hơn. Đợi tôi một lúc, tôi sắp ngủ rồi đây. Nếu cô gọi tôi mà không thấy thưa thì không cần phải ở bên tôi nữa đâu”.
Tuần Tuần không biết làm gì đành ngồi yên lặng một lát. Hơi thở của Trì Trinh cũng dần dần trở nên đều đều.
“Trì Trinh!”
“Tôi sắp ngủ rồi đây.”
Mấy phút sau.
“Này.”
“Hả?”
…
“Đồ ngốc.”
“Chưa ngốc bằng cô.”
Tuần Tuần dựa vào giữa chiếc tủ đầu giường và giường, nghe tiếng đồng hồ tích ta tích tắc như ru ngủ, mi mắt cô cũng dần trở nên nặng trĩu. Đến khi không thể chịu thêm được nữa, cô lại gọi thử Trì Trinh một lần, hết sức khéo léo rút bàn tay mình ra, nhưng vừa mới động khẽ thì Trì Trinh đã lập tức nắm chặt lấy.
“Anh không hề có ý muốn ngủ.” Tuần Tuần đã thấy rõ mưu đồ của Trì Trinh.
“Tôi không muốn chết trong lúc ngủ.” Trì Trinh xoay người ôm lấy cô, “Hơn nữa, cũng không ngủ được và vẫn thấy lạnh”.
“Anh còn động được chân, tay thì chứng tỏ chưa chết được đâu.”
“Chỉ cần cô chịu, thì dù có phải loé lên rồi vụt tắt thì tôi cũng sẽ cố gắng.”
Tuần Tuần không nói được gì nữa. Cô phát hiện ra rằng, dù trong bất cứ tình huống nào Trì Trinh cũng có cách để quay trở lại chủ đề ấy.
Tuần Tuần thở dài: “Trong đầu anh ngoài chuyện ấy ra không còn chuyện gì khác nữa à?”.
“Có thì có đấy, nhưng có sự phân chia mức độ cần kíp, nặng nhẹ. Tôi cảm thấy, cô ngồi bên, nói chuyện, rót nước cho tôi nhưng vẫn cứ như một người giả, trong lò