Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phù Thế Phù Thành

Phù Thế Phù Thành

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341924

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1924 lượt.

uả nhiên là Trì Trinh có chuyện giấu cô. Mặc dù đã dự đoán trước nhưng khi sự hoài nghi cứ được chứng thực dần dần, trong lòng cô không khỏi cảm thấy khó chịu. Nếu xu hướng của sự việc không thể thay đổi được thì việc bị bưng bít có lẽ còn dễ chịu hơn là được biết một cách rõ ràng.
Trì Trinh mải nghe điện thoại chưa kịp trở về xe thì có mấy chiếc xe lần lượt lái vào trong bãi đỗ. Một chiếc xe bảy chỗ định chạy vào đỗ cạnh chiếc xe của Trì Trinh nhưng không vào được vì bị xe của Trì Trinh chặn mất lối, lui trước lui sau một hồi cũng vẫn không được. Nhìn thấy trong xe của họ có người và đèn xe bật sáng nên người lái chiếc xe kia bước xuống đi tới bên, gõ vào cửa xe hỏi xem có chuyện gì.
Tuần Tuần là người hay ngại ngùng trước những việc như thế này, định cất tiếng gọi Trì Trinh nhưng không được vì Trì Trinh đứng rất xa, nếu bước xuống gọi thì lại sợ mang tiếng là nghe trộm, cô chỉ còn cách xin lỗi người kia rối rít. Đợi một lúc sau Trì Trinh mới quay lại và nhanh chóng lái xe đi.
Trên đường đưa Tăng Dục về, thấy Tuần Tuần cứ thẫn thờ nhìn ra ngoài cửa xe, Trì Trinh bèn hỏi, có phải bị người lái xe lúc nãy doạ dẫm gì không, Tuần Tuần lắc đầu nói, không phải.
“Kỹ thuật quay đầu xe của lái xe ấy quá kém”, Trì Trinh buột miệng nói.
Tuần Tuần đáp: “Cũng không thể trách người ta được. Lần sau nếu có cuộc điện thoại như vậy, để tôi xuống xe là được rồi”.
“Nói thế là có ý gì?”. Trì Trinh quay đầu lại nhìn Tuần Tuần một cái, “Cô có gì đó không bình thường, kể từ lúc tôi nhìn thấy cô tối hôm nay, tôi không hiểu cô đang nghĩ gì nữa”.
“Kể từ ngày tôi gặp anh, tôi cũng đã không hiểu được anh đang nghĩ gì, chẳng phải vẫn cứ như thế sao?”, Tuần Tuần mỉm cười đáp lại.
Trì Trinh nghi hoặc, “Là mấy ngày trong tháng của phụ nữ hay là có chuyện gì thế?”.
“Tôi đang ở thời kỳ chuyển giai đoạn.”
“Chẳng thèm nói chuyện với cô nữa.”
Nói xong Trì Trinh làm bộ mặt lạnh như tiền chăm chú lái xe, sau đó cố tình mở nhạc thật to. Tuần Tuần cũng không nói thêm câu nào nữa mà nhắm mắt lại ngẫm nghĩ, mãi cho tới Trì Trinh phanh gấp, chiếc dây an toàn thít mạnh vào người.
“Đến rồi đấy, có phải cô nói chỗ này không?”, Trì Trinh hỏi, vẻ mặt lạnh tanh.
Tuần Tuần gật đầu, “Đúng rồi, cảm ơn anh”.
Trì Trinh có phần tức giận, định lên tiếng khích cô mấy câu nhưng lại sợ làm như vậy không những cô không thèm trả lời mà còn khiến cô càng khách sao hơn.
Trì Trinh là người rắn không được, mềm cũng không xong. Nếu nũng nịu với anh ta thì anh ta sẽ coi thường, còn nếu cứng rắn với anh ta thì anh ta cũng đáp lại bằng thái độ tương tự. Trì Trinh chỉ sợ nhất là gặp những lúc Tuần Tuần chẳng ra cứng rắn cũng chẳng ra mềm mại, nếu Trì Trinh lấn tới, cô sẽ lùi về sau, nếu Trì Trinh lùi bước thì cô cũng không đuổi theo mà cứ đứng yên nhìn anh, khiến cho mọi chiêu thức của Trì Trinh chẳng thể nào phát huy được tác dụng, chỉ còn biết tức đến nghiến răng.
“Rốt cuộc thì tôi đã làm gì để trêu tức cô?” Trì Trinh vặn mạnh nút chiếc cát xét, sự yên tĩnh đột ngột khiến người ta thấy sửng sốt.
“Nói cái gì thế?”
“Tôi biết rồi, đó là vì cú điện thoại ấy làm cho cô không vui chứ gì?”. Trì Trinh chau mày, “Cô nghi ngờ gì mới được chứ, chẳng lẽ cô không có chút tin tưởng nào với tôi à?”.
Tuần Tuần trầm ngâm suy nghĩ một hồi lâu rồi mới nói: “Cơ sở để anh làm cho thấy tin tưởng ở đâu? Mọi chuyện của tôi anh đều rất rõ, nhưng còn với anh thì ngoài những câu anh nói rằng yêu tôi, tôi không hề biết gì về anh cả”.
Trì Trinh đáp: “Như thế vẫn chưa đủ hay sao? Hay là để tôi viết một cuốn tự truyện cho cô nhé? Hay để tôi đổi vị trí cho cô, để cho cô dốc hết mọi bí mật ra, rồi để cho cô nói với tôi rằng cô yêu tôi?”.
Nói rồi Trì Trinh ném chiếc điện thoại lên đùi Tuần Tuần, “Chẳng qua là về cú điện thoại vừa rồi chứ gì? Cô xem cho chán đi!”.
Tuần Tuần bật xem nhật ký cuộc gọi. Trong lòng cô có quá nhiều câu hỏi cần được giải đáp, đã đi rất xa trên con đường ấy rồi, cô cần phải biết đáp án về phía cuối con đường ấy.
Nằm ngoai dự đoán của cô, cú điện thoại cuối cùng là từ một số điện thoại rất đỗi quen thuộc, thời gian nói chuyện đúng vào lúc Trì Trinh dừng xe ở bãi đỗ xe.
Điều này khiến Tuần Tuần cảm thấy rất không thoải mái trong lòng.
“Mẹ tôi gọi cho anh có việc gì?”
Trì Trinh làm bộ mặt lạnh lùng không trả lời.
“Vì sao anh phải tránh tôi khi nhận điện thoại của bà ấy?” Tuần Tuần truy vấn với vẻ bất an nhưng sự né tránh của Trì Trinh và những hiểu biết về mẹ giúp cô tìm ra lời giải, “À… Bà ấy hỏi vay tiền anh có đúng không? Anh đã cho bà ấy vay rồi?”.
Sự im lặng của Trì Trinh lúc này không còn nghi ngờ gì, đó chính là sự thừa nhận.
Bàn tay cầm chiếc điện thoại của Tuần Tuần lắc mạnh vào vai Trì Trinh.
“Tại sao anh đưa tiền cho bà ấy mà không nói với tôi một câu nào? Các người coi tôi là loại người gì đây?”
Lúc đó Trì Trinh mới đáp bằng giọng buồn rầu, “Coi như tôi đã hiểu thế nào là người trong nhà và người ngoài nhà rồi. Tối hôm nay lúc tôi tới nhà mẹ cô để tìm cô, bà ấy nói với tôi là đang kẹ


Polly po-cket