Tác giả: Tân Di Ổ
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1342065
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2065 lượt.
ả được?”.
“Anh ấy cũng không gọi cho chị à?”
“Cũng không phải là không gọi lần nào, anh ta luôn nói rằng vì công việc bận quá. Tôi cũng không phải là bạn gái của anh ta, không lẽ lại cứ căn vặn, điều tra xem có đúng là bận không. Vì thế tôi chỉ có thể nói rằng ‘vâng, anh cứ làm việc của mình đi’.”
“Sao chị lại tự mình chuốc lấy khổ vào thân, tự mình trói chặt mình thế? Ai bảo lúc đầu chị cứ một mực vạch ranh giới rõ ràng, nói rằng ‘chỉ làm bạn chơi’ thôi. Rung động là rung động, sao chị không nói thẳng ra?”
“Tôi nói thẳng ra như thế nào? Không phải là cô không biết, tôi đã từng chịu không ít thiệt thòi vì sự chân thật, vì thế với Liên Tuyền, ngay từ đầu chúng tôi đã quyết định như thế rồi, cả hai chỉ là bạn của nhau về phương diện ấy thôi, đừng ai coi là chuyện thật và không ai phải chịu trách nhiệm gì cả. Bây giờ người ta làm đúng như vậy, tội lại đi nói rằng, tôi rung động, tôi thấy hối hận rồi, tôi muốn lấy anh, như thế chẳng phải sẽ bị người ta cười vào mũi cho ư?”
“Bị cười vào mũi quan trọng hay là hạnh phúc quan trọng?”
Tăng Dục cao giọng, nói không mấy thiện cảm: “Mới chỉ có ít ngày mà đã khác vậy. Cô có còn là Triệu Tuần Tuần sợ chết hơn bất cứ ai không thế? Cô quyết định bỏ đi tìm đến với thẳng trẻ ranh, bây giờ lại cũng động viên tôi làm như thế à?”.
Tuần Tuần cứng lưỡi, chống chế: “Thằng trẻ ranh nào? Ý của em muốn nói, chị cứ co lại một chỗ như thế cũng chưa chắc đã an toàn. Động đất, núi lở, bình hoa rơi vào đầu, nếu đã là cái số thì dù chị muốn tránh cũng không thoát được”.
“Thôi đủ rồi, tôi không muốn bị cô doạ cho sợ đến mức phải đi mua bảo hiểm đâu. Tôi cũng không dành quá nhiều tình cảm cho anh ta như cô nghĩ. Rung động thì sao? Người đã trưởng thành có ai lại không có những lúc động lòng, xao xuyến đâu? Bây giờ thì tôi cũng đã có bạn trai mới rồi, tôi có cảm tình với anh ấy. Không nói nữa, tôi đi thay quần áo để chuẩn bị cho cuộc hẹn lãng mạn của mình đây.”
Tuần Tuần lắc đầu. Cô không biết Tăng Dục có thực sự nhẹ nhõm như cô ấy đã nói hay không, chỉ mong là như vậy. Tình yêu như uống rượu, quá mạnh thì lo vượt ngưỡng, còn nhạt quá thì lại vô vị, và không biết được một trong hai người ai sẽ là người bỏ ly trước.
Tăng Dục giống như người say rồi sợ, còn Tuần Tuần thì là người quen uống nước trắng bỗng gặp phải rượu nồng độ cao, nửa từ chối nửa không, vì vậy đã uống một mạch đến nửa cốc, cho dù có chết vì say cũng được, chỉ sợ nhất là chuếnh choáng trong đám mây mù, không biết có nên vứt nửa cốc còn lại hay không.
Chu Thuỵ Sinh và Tăng Dục đều cùng nhắc đến mẹ Tuần Tuần. Mẹ của Tuần Tuần chỉ có một đứa con gái duy nhất, cũng giống như vậy, Tuần Tuần chỉ có một người mẹ ấy. Từ sau buổi tối giận dữ bỏ nhà đi đến nay, không phải là Tuần Tuần không nghĩ gì đến chuyện của mẹ. Mặc dù hiện thời cô chưa hề chuẩn bị tâm lý trở về nhà để đối diện với mẹ cô và người bạn mới của bà – Chu Thuỵ Sinh, nhưng cô cũng rất hiểu rằng, giữa hai mẹ con không thể vì thế mà cắt đứt mọi mối ràng buộc. Cô cân nhắc một hồi lâu rồi quyết định chủ động gọi điện về nhà. Vừa nghe thấy tiếng cô, mẹ cô lập tức ca thán, nào là cô to gan, nào là bây giờ cô đủ lông đủ cánh rồi nên quên người đẻ ra mình. Tuần Tuần cố nhịn để cho bà trút hết cơn tức giận trong lòng, sau cùng bà dịu giọng nói: “Đừng có nói là mẹ không biết con đang ở chỗ của Trì Trinh. Mẹ nói cho con biết, cho dù con và cậu ta kết hôn rồi thì cũng chẳng thể nào mà rời khỏi người mẹ vợ này được. Đàn ông mẹ biết nhiều hơn con nhiều, con đừng hồ đồ để người ta lừa gạt mình, điều quan trọng nhất là phải nắm được người ấy, hãy để cho cậu ta cưới con xong thì mọi chuyện mới dễ nói được. Mẹ không muốn con đi lại con đường giống của mẹ”.
Cho dù Tuần Tuần có nghe hay không thì đó cũng là những lời thể hiện sự quan tâm của mẹ cô đối với con gái. Tuần Tuần chuyển sang hỏi Chu Thuỵ Sinh đối với bà có tốt không. Mẹ cô trả lời với vẻ mãn nguyện, rồi luôn mồm khen Chu Thuỵ Sinh rất biết cách quan tâm, đầu óc linh hoạt, biết cách làm vui lòng người khác còn hơn cả Giáo sư Tăng.
Trong lòng Tuần Tuần nghĩ, đến cái tuổi như mẹ cô thì chẳng có gì quan trọng hơn là “vui lòng”.
Hai mẹ con im lặng một lát rồi mẹ Tuần Tuần bỗng nhiên hỏi: “Bây giờ chắc trong tay con không thiếu tiền đâu nhỉ?”.
Lúc đầu Tuần Tuần nghĩ rằng chắc là mẹ quan tâm xem cô có đẻ tiền tiêu hay không đây, nhưng chưa hết cảm động thì đã nghe thấy mẹ cô nói: “Mẹ biết trong tay con còn có một khoản tiền, có phải đó là số tiền Tạ Bằng Ninh cho con khi ly hôn không?”
Không cần hỏi thì cũng có thể đoán ra, mẹ cô đã lục soát đồ dùng riêng tư của cô trong lúc cô đi làm. Tuần Tuần cố nén sự bất bình, hỏi mẹ rốt cuộc là muốn nói gì.
Mẹ cô liền đáp với giọng coi thường: “Con tưởng rằng mẹ tham chút tiền của con à? Mẹ là ai, mẹ là mẹ đẻ ra con! Chẳng qua mẹ muốn nhắc con một câu, bây giờ chỉ có những kẻ ngu xuẩn mới đem tiền gửi vào trong ngân hàng, đó là tiền chết, càng gửi càng mất giá, con có hiểu không? Còn trẻ mà đầu óc đã cổ hủ như vậy, không bằng bà già này”.
Khoản