Tác giả: Thu Thủy Y Nhân
Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015
Lượt xem: 1341503
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1503 lượt.
iền cười đi tới.
“Tớ biết ngay sẽ không đến sớm mà.”
Hành vi ẩu đả kinh điển lại xuất hiện.
Diệp Vũ còn nhớ lúc còn đi học bọn họ chính là bốn người nổi tiếng trong ban, bốn phong cách khác xa hầu hết các nữ sinh khác. Bất cứ lúc nào cũng là một phong cảnh hoa lệ trong lớp, thường làm người khác chú ý mà không hay biết.
Hiện tại bốn người tụ tập ở một chỗ, giống như quay lại thời đại học tùy ý mắng chửi tùy ý đùa giỡn nhau, khiến người khác nhìn thấy không nhịn được cười.
Giờ phút này, những muộn phiền trong cuộc sống hỗn độn kia dường như đã biến mất tất cả.
“Bốn người các cậu đúng là rất thu hút người.”
Diệp Vũ vừa quay đầu lại nhìn người đang tới, cười hỏi, “Hey, đại nhiếp ảnh gia, hôm nay không bận rộn, sớm như vậy đã tới đây làm vật phong nền rồi?”
Trần Bằng Phi một bên ôm bạn gái một bên cười nói, “Hôm nay họp lớp, có bẩn ộn mấy cũng phải bò qua đây, anh bảo vệ thức ăn cũng được lắm.”
Vương Thiến đập hắn một quyền, “Nói cái gì đấy.”
Ánh mắt Trần Bằng Phi lướt qua mấy người, cười nói: “Tớ đâu có nói bậy, cậu xem, hai người này không phải cũng tới bảo vệ đồ ăn sao?”
Diệp Vũ nhất thời cảm thấy vui vẻ, ánh mắt nhanh nhẹn quét một vòng qua bạn mình nói: “Ai ôi, đúng là hâm mộ chết người, khiến cuộc sống cô đơn này của tớ như thế nào, các cậu kích động người như vậy cũng không được đâu.”
“Tới một mình? Vậy cậu…” Lý Hạo bị bạn gái bên cạnh hung hăng bấm eo, lập tức im lặng, đặc biệt vô tội nhìn bạn gái, “Bà xã, ngài có ý gì?”
Bạch Tinh Oánh đi tới bên tai bạn trai nói: “Đừng nói lung tung, Diệp Vũ vẫn là hoa vô chủ, hiểu không?”
Lý Hạo lập tức gật đầu, “Hiểu.”
Ba người đàn ông nhìn nhau, nhất trí cho rằng bốn cô gái này đúng là không phải thứ tốt.
“Diệp Vũ, đã lâu không gặp.”
Đang âm thầm suy nghĩ, bên kia đã có người tới gần, bọn họ lập tức phát huy tinh thần bát quái.
“Đã lâu không gặp, dạo này khỏe không?” Diệp Vũ thoải mái chào hỏi đối phương, lúm đồng tiền lộ ra như hoa.
“Cũng tạm được, bây giờ cậu tới thành phố XX phát triển sao? Có cần tớ giúp một tay không?” Phùng Đức Chiêu chính là một người khá thành công, giọng điệu cũng rất lớn.
Diệp Vũ cười dịu dàng mà thanh tú, đặc biệt ra vẻ thục nữ, “Chưa nói tới phát triển, chỉ là tới thăm dò một chút trước. Cậu đã nói như vậy, có chuyện nhất định tìm cậu giúp một tay.”
“Ngàn vạn lần đừng khách khí, chỉ cần cậu nhờ tớ sẵn sàng giúp.”
Diệp Vũ dùng sức rút tay về, choáng, cứ cầm tay không buông như vậy, đầu heo!
“Mấy năm không gặp, cậu cũng không thay đổi chút nào.” Vẫn là dáng vẻ điềm đạm nho nhã như trong trí nhớ hắn, giống như thời gian chưa từng trôi qua.
“Cũng vậy.”
“Bên này phòng ốc khó tìm, bây giờ cậu ở đâu? Không được thì tớ tìm chỗ cho cậu.”
Đúng là tự mình làm như quen thuộc, Diệp Vũ cười cười đối phó, nói: “Không cần không cần, hiện tại tớ sống rất tốt, khung cảnh toàn khu không tồi.”
“Phong cảnh thế nào? Nói không chừng chúng ta ở chung một chung cư đấy.”
“Vậy thì không thể, chỗ ở của tớ chắc chắn không thể so với người tài như cậu được, cũng không cần nói ra, cậu đừng để tớ xấu hổ.”
“Tớ cũng không thật sự là người tài, chỉ là một quản lý, giải quyết những vấn đề nhỏ, không đáng nhắc tới.”
“Tuy vậy nhưng vấn mạnh hơn tớ.”
“Phụ nữ không đi làm cũng không sao, đàn ông có bản lĩnh sẽ không để ý đến cái này.”
“Lời nói này được, vợ cậu nhất định rất hạnh phúc.”
“Tớ ngay cả bạn gái còn không có, lấy đâu ra vợ. Còn cậu, bạn trai không đến cùng sao?”
Vương Thiến chen vào nói: “Cô ấy có bạn trai lúc này còn chạy tới thành phố XX phát triển sao? Diệp Vũ nhà chúng ta đang hướng về các nhân tài, thành phần tri thức, đàn ông thành công đấy.”
“Vậy thì tốt quá.”
Diệp Vũ thầm trừng hai mắt với cô, nói chị đây như kiểu phụ nữ hám tiền thế à?
Cậu cho là mình không ham tiền đấy.
Diệp Vũ lười cãi nhau với cô, nhờ cô xen vào mà chuyển đề tài, ngồi lại bên cạnh bạch Tinh Oánh, nhỏ giọng nói một câu, “Không muốn chung quanh đều nhanh chóng quay lại đùa giỡn.”
Bạch Tinh Oánh hết sức đồng ý.
Thấy người đến cũng khá đông đủ, mọi người liền ngồi xuống bàn ăn chuẩn bị khai tiệc.
Đề tài trên bàn rượu vẫn thân thiện như cũ.
Từ trước đến nay Diệp Vũ không uống rượu, vì tránh rượu nên lấy lí do đi vệ sinh ra ngoài hóng mát.
Cô thật sự không có thói quen như vậy, quyết định ăn xong sẽ về nhà ngay, không đi với bọn người kia đến KTV, đến lúc phải nghe tiếng nhạc gào khóc thảm thiết thật là hỏng mất.
“Diệp Vũ…”
Diệp Vũ theo bản năng nhìn sang, đầu óc hoảng hốt.
Người này vẫn giống như trong trí nhớ cô, giống như một bức tranh thủy mặc vùng Giang Nam, dịu dàng anh tuấn, ngoại hình như những nam chính trong tiểu thuyết ngôn tình, vẻ mặt anh hình như có chút kinh ngạc, còn có chút vui mừng.
“Học trưởng, đã lâu không gặp.”
“Em ở thành phố XX?” Đối phương hiển nhiên rất giật mình.
“Năm vừa rồi vừa đến.”
“Sao lại ở chỗ này?”
“Tới tham gia họp lớp, bên trong quá ồn áo nên ra ngoài một chút. Học trưởng sao lại ở đây?”
“Anh?” Anh nới lỏ