pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phúc Hắc Cũng Phải Biết Cách

Phúc Hắc Cũng Phải Biết Cách

Tác giả: Thu Thủy Y Nhân

Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015

Lượt xem: 1341513

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1513 lượt.

ong lòng anh cô chính là một người ở riêng với chồng mà thôi.
“Nhất định là do chị biết bối cảnh của Tiêu ca rồi mới bám dính vào, hừ, phụ nữ hám tiền muốn gả vào chỗ nhà cao cửa rộng như chị tôi đã thấy nhiều.”
“Em thật xử oan cho chị rồi.”
“Ít giả mù sa mưa đi, nếu không phải gả cho Tiêu ca, chị có thể có nhà có xe ở thành phố XX sao ?”
“Không thể.” Chị rảnh rỗi ăn no rửng mở phải chạy tới thành phố XX xa xôi mua nhà mua xe, ở nhà sớm đã có phòng, xe nhà tùy tiện lấy xe lái đi rất đàng hoàng cũng không sao.
“Chị nhìn lại chị đi, dáng vẻ yếu đuối như vậy có thể giúp Tiêu ca được cái gì?”
“Hiếu thuận cha mẹ.” Diệp Vũ trả lời rất khẳng định.
“...”
“Thật ra thì công dụng lớn nhất của quân hôn là hiếu kính cha mẹ, tình ư yêu ư, thực ra rất vô dụng. Bọn họ đều dốc toàn bộ sức lực để bảo vệ quốc gia, đâu còn sức lực để yêu đương.” Em gái à, em cũng cùng cực, em có hay than vãn hay không?
“Chị...”
“Khuyết điểm lớn nhất của chị chính là quá thành thật.”
“Chị không xứng đáng với anh ấy.”
Vấn đề này Diệp Vũ cũng rất suy nghĩ rất cẩn thận, mới trả lời cô, “Trong lòng chị, anh ấy đúng là một thí sinh quá lý tưởng cho chức danh người chồng.”
“...”
“Em gái nhỏ, quân tẩu cũng phân cấp bậc, cấp bậc của Tiêu ca em vốn cũng khiến chị cảm thấy rất chướng mắt.” Năng lực nhà chồng so với năng lực nhà mẹ quá cao, cô rất có áp lực.
“Chị chiếm được tiện nghi còn ra vẻ khoe mẽ.”
“Tư tưởng cảnh giới của chúng ta không giống nhau, ánh mắt nhìn nhận vấn đề cũng không nhất trí, em gái, chị nói cho em biết một câu.”
“Câu gì?”
“Chị là vợ hợp pháp của anh ấy, em không có chức trách chỉ trích chị.”
Cô gái trẻ bị cô nghiêm túc đột ngột làm cho sửng sốt.
“Được rồi, lời ngày hôm nay chị coi như không nghe thấy, về sau ít xem phim thần tượng một chút, cuộc sống không phải phim tình cảm, không có nhiều tình tiết Quỳnh Dao như vậy.” Nói xong, Diệp Vũ quay người đạp đất đi.
“...” Cô quả nhiên là người trong ngoài bất nhất, cô gái trẻ chợt hiểu.






Cuộc sống thành phố về đêm muôn màu muôn vẻ, cho dù Diệp Vũ ‘trạch’ nhưng vẫn là một người bình thường, cũng sẽ muốn buông thả mình ở một quầy rượu, kiếm cho mình một chút tư liệu cuộc sống.
“Nơi này là nơi săn bắt tốt nhất.”
Vương Thiến đã uống say, mí mắt chỉ còn một nửa cười như không cười liếc qua chỗ ánh đèn mờ.
“Cậu có chừng mực chút đi, không chịu yêu, còn giả bộ là phụ nữ không được như ý cái nỗi gì?”
“Hôm nay chị mời khách, cậu khách khí một chút.”
Trình Lam gật đầu, “Vô cùng nhàm chán.”
Bạch Tinh Oánh ngồi vào bên người cô, nắm tay cô, uống cạn ly nước trong tay cô, “MD, lại là rượu!”
Vương Thiến ha ha cười xấu xa, “Hai người bọn tớ đánh cuộc lâu như vậy, rốt cuộc cậu cũng bị lừa.”
“Ai thắng?” Bạch Tinh Oánh rất có hứng thú với kết quả.
Trình Lam ở một bên xen vào, “Vậy còn hữu dụng, cậu xem Diệp Vũ cười đến mức này thì đích thực là cậu ấy.”
Bạch Tinh Oánh một tay bóp cổ Diệp Vũ, nghiến răng nói: “Không phải là cậu chưa bao giờ uống rượu sao?”
“Tớ không uống, không uống thì không thể cầm nó làm mồi nhử sao?”
“Đầu óc cậu có vấn đề mới nói đạo lý với cậu ấy. Cậu ấy há mồm còn thiếu đăng kí bản quyền miệng rồi.” Trình Lam thoải mái tựa vào ghế salon hé miệng.
Bạch Tinh Oánh dùng sức siết chặt cổ Diệp Vũ một cái rồi mới phẫn nộ buông cô ra, “Cậu gần đây quá nhiều hoa đào nở, còn dám đến bar rêu rao như vậy, thật sự là muốn trèo tường khiêu chiến với ranh giới cuối cùng của pháp luật sao?”
“Cuộc sống của chị quá yên lặng, phải tìm cho cuộc sống một vài thú vui để tiếp thêm sức mạnh chứ sao.”
“Biến, đừng giả trang đức hạnh của một cô gái, cậu đã là phụ nữ đã lập gia đình rồi, sớm có khoảng cách với thanh niên rồi.”
“Nói vậy cậu cũng có quan hệ như thanh niên sao?” Diệp Vũ châm chọc.
“Cậu đúng thật là chịu đựng khảo nghiệm năng lực tâm lý của người thân giải phóng quân rồi.”
“Ăn cây củ cải mặn mà quan tâm hời hợt.”
“Cậu nói xem có phải học trưởng Tưởng đã bị nha đầu này đầu độc rồi hay không, rõ ràng cũng biết cô ấy là hoa đã có chủ mà vẫn ân cần quyến rũ như thế.” Bạch Tinh Oánh diễn đạt đầy đủ nghi ngờ của mình.
Vương Thiến vỗ vai Diệp Vũ, cười nói: “Đó là bởi vì học trưởng của chúng ta tin tưởng ‘chỉ cần vung cuốc, không góc tường nào không ngã’.”
Trình Lam tổng kết: “Đầu năm nay món cải trắng đều cho heo đùn rồi.”
“Người bị tấn công chính là người ngây thơ nhất.” Diệp Vũ không biết xấu hổ.
“Nói thật, rốt cuộc bây giờ tâm trạng Diệp Vũ cậu như thế nào?”
Diệp Vũ nháy mắt đi nháy mắt lại, than thở, “Dùng một câu thơ để bày tỏ, đó chính là ‘hận bất tương phùng vị giá thời, hoàn quân minh châu lệ song thùy’.” (dựa theo khúc ngâm ‘tiết phụ ngâm’ – Trương Tịch thời Đường – ý của Diệp Vũ là hận không thể gặp nhau lúc cô chưa chồng, bây giờ chỉ có thể bỏ qua - ẩn ý là cô có chồng rồi, không màng đến việc có người theo đuổi.”
Ba người cùng xoa xoa những chỗ nổi da gà trên cánh tay, trăm miệng một lời “p