XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phúc Hắc Cũng Phải Biết Cách

Phúc Hắc Cũng Phải Biết Cách

Tác giả: Thu Thủy Y Nhân

Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015

Lượt xem: 1341510

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1510 lượt.

ng cà vạt, ngồi xuống ghế salon bên cạnh cô, thở ra, “Bạn bè xã giao, uống mấy chén.”
“Công việc ra ngoài xã giao là điều không tránh khỏi.”
“Em…mấy năm nay thế nào?” Anh thoáng chần chừ, rốt cuộc vẫn hỏi.
Diệp Vũ cười nhẹ, “Tạm được, yêu cầu của em luôn không cao.”
Tưởng Soái Văn nghiêm túc nhìn chằm chằm mặt cô nói, “Có bạn trai chưa?”
Diệp Vũ cười rạng rõ, trêu chọc, “Học trưởng đúng là thích nói đùa, em muốn độc thân, thái hậu nhà em chưa chắc đã đồng ý.”
“chuẩn bị kết hôn?”
“Em đã kết hôn, tới thành phố XX cũng là vì anh ấy.” Cô thoải mái nói ra tình trạng của mình hiện nay.
Thái độ tưởng soai văn dường như có chút cứng đơ, đưa tay xoa xoa tâm mày, tựa lưng vào sofa phía sau, tay che mắt, một hồi lâu mới khàn giọng nói, “Hắn đối xử với em có tốt không?”
“Rất tốt.”
“Diệp Vũ, cậu chạy tới đây tránh bị làm phiền, nhanh, quay lại dùng bữa.” Trình Lam đi tới gần mới nhìn thấy người kia trên ghế salon, không khỏi ngạc nhiên, lập tức nhìn sang người nào đó nhà mình.
Diệp Vũ liếc mắt xem thường.
“Học trưởng, em đi trước, anh cứ ở đây nghỉ ngơi một lát đi.”
“Ừ.”
Hai người vừa cách một khoảng khá xa, Trình Lam lập tức kéo bạn mình vào một góc nhỏ, nhỏ giọng hỏi, “Sao lại đụng phải anh ấy?”
“Vô tình gặp được.”
“Hôm nay cậu đúng là đào hoa, không sao chứ?” Người khác không biết, nhưng cô rất rõ ràng đoạn tình cảm mập mờ giữa Diệp Vũ và Tưởng Soái Văn.
“Đừng lo lắng vớ vẩn, thời niên thiếu người nào chẳng có lúc không rõ nhận thức, may mắn thời điểm đó chị không bị kẻ địch lừa gạt mê hoặc tâm trí.” Đàn ông mập mờ là kẻ vô sỉ nhất, vừa chơi trò mập mờ tình cảm với cô, vừa có một vị hôn thê.
TMD, năm đó thiếu chút nữa cô đã trực tiếp ném gạch lên trán anh. Cho rằng học muội đơn thuần dễ gạt đúng không, xì xì, ngoại hình ra vẻ quân tử kia đích thực là một kẻ lừa gạt.
Thiếu tá nhà cô mặc dù vô sỉ, nhưng dù gì cũng rất quang minh lỗi lạc, so với tên chơi trò mập mờ kia vẫn tốt gấp vạn lần.
Không nghĩ đến thì thôi, vừa nghĩ đến cô càng cảm thấy kích động. Đó chính là thời điểm cô là một thiếu nữ ngây thơ, quả thực nghĩ lại mà sợ, mỗi lần nghĩ lại chỉ muốn ném gạch vào người.
Cô chính là một lần bị rắn cắn, mười năm sợ rắn. Bị đoạn thời gian mập mờ kia dọa sợ, bốn năm đại học một chút hứng thú phong hoa tuyết nguyệt cũng không có, chuyên tâm học tập tốt ngày ngày tiến lên.
Trình Lam cũng không khỏi cảm khái, “Nhớ năm đó chúng ta cùng bị anh ấy mê hoặc, cậu vẫn có thể nhạy bén cảm giác được có điểm kì lạ, cố gắng đào bới được bí mật anh ấy che giấu, không thể không nói, từ đầu cậu vẫn luôn rất mạnh mẽ.”
“Chỉ là chị luôn nhìn thế giới này với ánh mắt hoài nghi thôi. Từ nhỏ đến lớn, thực tế giáo dục tớ trên trời nếu có cái bánh nhân thịt căn bản không liên quan gì đến tớ, dù có cũng là một cái bẫy.” Cảm ơn thái hậu cảm ơn lão đầu cảm ơn sự nghi ngờ của bọn họ đã luyện cho cô sự nhạy cảm và ý chí kiên cường.
Khốc!
Lúc ấy thiếu tạ nào đó làm sao có thể làm đầu óc cô mờ mịt như vậy chứ? Theo đuổi bạn gái cũng chỉ tiến hành giăng lưới câu cá hai ba bữa, liên tiếp gây khủng hoảng cho con cá, khiến cô đầu óc u mê ngu ngốc bị anh kéo vào trong mồ không thể ra được.
Chủ nghĩa kinh nghiệm (một hình thức của chủ nghĩa chủ quan) hại chết người.
“Thật ra thì, tớ vẫn nghi ngờ sau này cậu không tìm bạn trai là do không thể xóa tan vết thường lòng.” Trình Lam làm như không có gì nói.
“Đừng hồ đồ tùy tiện, không phải tớ đã thay đổi hứng thú đọc tiểu thuyết sao? Đêm đêm tớ đều thức để cố gắng đọc tiểu thuyết ngôn tình kiếm hiệp, võ hiệp, xuyên không, kinh dị, đâu còn thời gian chú ý đến nam sinh kia.”
Trình Lam lập tức xuất hiện vạch đen, quả nhiên chuyện năm đó không nghĩ đến thì không sao, vừa nghĩ đến hình tượng người ta liền hỏng mất.
“Năm đó chị nghĩ tới tư thế hiên ngang một mình cậu một mình đấu với tên côn đồ chuyên đùa giỡn con gái nhà lành, chị vô cùng tức giận.”
“Cậu không bị đánh.”
“Không bị đánh cũng đau.” Trình Lam nghiến răng nghiến lợi, năm đó cô bị dáng vẻ nhỏ bé xinh đẹp của ai kia mê hoặc, gặp phải nguy hiểm liền che chở trước mặt cô bé, kết quả….
Dáng vẻ bên ngoài tuyệt đối không đáng tin, ai có thể nghĩ tới cô bé xinh đẹp kia chính là một nha đầu, gỡ tay áo, vung cánh tay nói đến đánh nhau lại dữ dội như vậy.
“Ai nha, thật xin lỗi, đồng chí thái hậu nhà tớ bảo ra cửa không đánh nhau, bị người ta khinh thường thì không hay lắm.”
Đây chính là Diệp Vũ năm đó chỉnh đốn bọn côn đồ háo sắc, sau mặt cười nịnh nọt khiến các cô phải trợn mắt há mồm không thể nói được gì.
Đến nay vẫn nhớ, vẫn còn cảm giác – vô cùng chấn động!






Tiếng chuông điện thoại bỗng vang lên trong căn phòng yên tĩnh dai dẳng không dứt khiến cho chủ nhân nó không thể tiếp tục ngủ đành phải nói bái bai với chu công.
Diệp Vũ mơ mơ màng màng đưa tay sờ đến điện thoại di động trên tủ đầu giường, liếc nhìn tới màn hình di động, ngáp một cái, chậm rãi nhấn nút trả lời.
“Còn ngủ à?”