Tác giả: Thu Thủy Y Nhân
Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015
Lượt xem: 1341517
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1517 lượt.
“Ừ.”
“Nhanh dậy mời chúng tớ đi ăn.”
“chị quyết định mình đang nằm mơ, đi ngủ.”
“Cậu dám? Lê xác đến đây mời khách, nếu không sẽ giết cậu giày xéo cậu.”
“Cậu không biết quân tẩu rất lớn phải kính trọng sao?”
“Coi như là chào hỏi tà ma cậu là được.”
“Cút.”
“Nhanh lên một chút, đừng hại bọn tớ buổi chiều đi làm trễ giờ.”
“Cậu nhắc nhở tớ, các cậu đừng nghĩ tới toàn bộ tiền thưởng chuyên cần tháng này.”
“Quân tẩu còn có suy nghĩ giác ngộ như vậy ?”
“Tớ tự hào tớ vĩ đại.”
Vt quyết định nhanh chóng cúp điện thoại, không cần nói thêm gì nữa, lát nữa cô ấy đến sẽ bắt đầu hành hạ khổ cực.
Diệp Vũ ở bên này vùi đầu trong đống chăn cằn nhằn một lát, sau đó mới không cam tâm tình nguyện rời giường.
Choáng, từ tối hôm qua đến giờ cô chỉ ngủ chưa tới hai tiếng đồng hồ, rời giường thật đúng là một chuyện đau lòng !
Bạn bè triệu kiến cũng không thể không đi, nếu không ba người kia không chừng còn giở trò oán thán trách phạt người ta.
Rời giường, rửa mặt, thay quần áo, nhân tiện gặm hai miếng bánh bao, sau đó ra khỏi nhà.
Mặc dù là vt gọi điện thoại, nhưng mục đích Diệp Vũ lao tới chính là công ty chỗ Tinh Oánh.
Phải nói nơi có thể làm cho cô mờ mịt cả hai mắt chỉ có thể tìm Tinh Oánh, trong chuyện xử lý tình huống hai người kia và cô so với cô ấy vô cùng kém, quả nhiên thành phần tri thức.
“Ơ, nhìn cậu như đang phải chịu giày vò khốn khổ, nếu thiếu tá nhà cậu nhìn thấy không biết sẽ liên tưởng thế nào ?” Bạch Tinh Oánh vừa nhìn thấy cô liền không nhịn được lên tiếng nhạo báng.
“Năng lực quan sát cũng không có, Tổ quốc cũng không dám để hắn đi bảo vệ.” Diệp Vũ thuận miệng nói, hoàn toàn không suy nghĩ.
“Cậu cũng quá ‘trạch’ đi. Nếu bọn tớ không bảo cậu, có phải cậu định ‘trạch’ ở nhà đến chết không hả ?”
Diệp Vũ nằm sấp trên bàn làm việc của cô, mơ hồ nói, ”Thật là thay người xưa lo lắng, tớ nghĩ ‘trạch’ không có biểu hiện bên ngoài chứ ?” Dù cho bạn bè là người nhà như vẫn sống chết không chịu cho cô chút tiện ích nào.
“Còn có thể ngủ hai giờ.”
“Cậu bận rộn, cứ coi như tớ không tồn tại.”
“Được, đến lúc đó bảo cậu.”
“Ừ.”
Nhìn cô nhanh chóng ngủ như vậy, Bạch Tinh Oánh không khỏi buồn cười.
Ban đầu Diệp Vũ đột nhiên kết hôn, thành thật mà nói họ cũng rất lo lắng. Nhưng bây giờ nhìn cô không tim không phổi, thật lòng mà nói nên cảm thấy lo lắng cho đồng chí thiếu tá thì hơn.
Bạch Tinh Oánh kiềm chế suy nghĩ, tiếp tục công việc trên tay.
Hai giờ, nói dài cũng không dài lắm, bảo ngắn cũng không ngắn lắm.
Đối với Diệp Vũ mà nói giống như chỉ cần nhắm mắt một cái là xong, cô chỉ chỉnh trang lại một chút, sau đó nói với bạn, “Được rồi, chúng ta nên ra ngoài gặp người ta rồi.”
“Ok, xin mời.” Bạch Tinh Oánh nhấc tay.
Diệp Vũ theo hướng cánh tay cô mà đi, hai người thân mật thắm thiết đi thẳng ra ngoài.
“Vị kia nhà cậu cũng không tỏ ý gì à ? Hôm nay dù gì cũng là sinh nhật lần đầu tiên sau khi hai người kết hôn.”
“Ngay cả tớ còn không nhớ, tớ còn có thể trông cậy vào anh ấy sao ?” Diệp Vũ chắc chắn.
“Đàn ông không nhớ được ngày sinh nhật của vợ rất đáng xấu hổ.”
“Các cậu nhớ sinh nhật tớ chỉ vì bữa ăn ngon cũng rất đáng xấu hổ.”
“Không phải đều nói là đánh bọn cường quyền sao. Là một người đã kết hôn có nhà có xe, rất phù hợp với ích lợi xã hội.”
“Diệp Vũ !”
Diệp Vũ còn chưa kịp trả lời một cách mỉa mai, liền nghe thấy một giọng nói phấn khởi vui mừng, cô nghiêng đầu nhìn sang.
Nhân sinh hà xử bất tương phùng ! – tiếng lòng Diệp Vũ. (cuộc đời có những cuộc gặp gỡ bất ngờ: D5)
Thiên Lôi cẩu huyết hoa đào nở ! – kiến thức Bạch Tinh Oánh. (ngụ ý như câu trên. Chắc thế: D5)
“Học trưởng.”
Tưởng soái văn nhìn Bạch Tinh Oánh một chút, cười nói, “Tìm Tiểu Bạch sao ?”
Bạch Tinh Oánh oán thầm: anh mới là Tiểu Bạch.
Diệp Vũ mỉm cười, “Vâng, tới mời cô ấy ăn cơm.” Tiểu Bạch rất được, luôn khiến cô nghĩ tới bút sáp màu trước tiên.
Haha…
“Chỉ có hai người các em thôi sao ?”
“Vương Thiến và Trình Lam cũng đi.”
“Tình cảm bốn người bọn em vẫn tốt như vậy, thật khiến người ta hâm mộ.”
Diệp Vũ và Bạch Tinh Oánh nhìn nhau cười một tiếng, các cô vẫn rất kiêu hãnh về tình bạn giữa bốn người họ.
“Được mời không bằng vô tình gặp được. Không thì bữa cơm hôm nay để học trưởng anh mời thì thế nào ?”
Bạch Tinh Oánh nhiệt liệt hưởng ứng, “Như vậy phiền học trưởng.”
Diệp Vũ len lén véo cô.
Bạch Tinh Oánh không để ý đến vết bầm, xem trò vui của người nào đó mới quan trọng ? Học trưởng rõ ràng vẫn chưa dứt tình với Diệp Vũ, mặc dù năm đó không hiểu anh và vị hôn thê của mình rốt cuộc xảy ra chuyện gì, nhưng những năm vừa qua anh vẫn rất thật tâm đối xử với Diệp Vũ.
Đáng tiếc, trước kia anh còn có cơ hội, hiện tại cô ấy đã tổ chức quân hôn, muốn leo tường (ngoại tình) thực ra rất nguy hiểm.
Phá hỏng quân hôn là phải ngồi tù đấy !
Cứ như vậy bốn người trở thành năm người.
Sau khi bọn họ đến một nhà hàng Pháp, người phục vụ đưa tới một bó hoa tươi, có hoa lyly, có hoa hồng, có hoa may mắn.
Tư