Tác giả: Thu Thủy Y Nhân
Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015
Lượt xem: 1341507
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1507 lượt.
ởng soái văn vười dịu dàng, “Sinh nhật vui vẻ.”
Ba người Vương Thiến nhìn chăm chú, thiếu tá nọ không nhớ rõ sinh nhật Diệp Vũ, có người có thể nhớ, lần này thiếu tá nọ sa sút rồi.
“Cám ơn.”
Lúc dùng cơm, cơ thể tưởng soái văn kề sát Diệp Vũ cắt miếng thịt bò bít tết, phong thái quý ông văn nhã.
Ba vị bên cạnh trong lòng vô cùng bất bình, nếu không phân đối tượng quý ông, tại sao chỉ có thể có một đối tượng đặc biệt, thịt bò bít tết trong bàn họ cũng cần có một quý ông.
Diệp Vũ thản nhiên hưởng thụ bữa trưa của mình trong ánh mắt ước ao ghen tị của các bạn.
Nên !
Bọn họ kêu cô dậy ăn trưa, bữa tối không thể sao ? Không thể sao ?
Mà lúc này đây, trong núi rừng ngoài ngàn vặn dặm, thiếu tá nọ đang chạy như một con khỉ trong rừng, tiếng súng tập trung ở phía sau anh, theo sát anh không ngừng nghỉ.
Sinh nhật cô dâu là cái gì, căn bản không để ý tới.
Chờ mấy ngày sau khi diễn tập kết thúc, lúc quay lại căn cứ, anh nhớ tới trinh nữ đã trở thành đàn bà rồi.
Điện thoại cũng không thể tùy tiện đánh, trái tim bé nhỏ của thiếu tá nhất thời rối rắm.
Vợ anh, cô dâu anh…
“Tiêu Triệt, cậu trúng phải gió cái gì vậy ?”
“Tôi quên sinh nhật của cô dâu.”
“Chờ cô ấy chỉnh lý cậu thôi.”
“Trung đội trưởng, không được bỏ đá xuống giếng như vậy.”
“Bỏ như thế nào ?”
“Có quan tâm đến tình cảm chiến hữu, tình đồng bào hay không ?”
Trung đội trưởng lấy đồ từ sau lưng ra, quơ quơ: “Thư của vợ cậu, muốn không ?”
“Trung đội trưởng, anh rất biết quan tâm.” Tiêu Triệt nhào qua đoạt thư.
Trung đội trưởng tiếp tục nói bên cạnh anh: “Vợ cậu cũng không tệ, mỗi tháng đều viết thư gửi cho cậu.” Mặc dù tất cả đều nói đến chuyện tào lao, nhưng điều này cũng khiến cho các chiến hữu khác vô cùng ước ao ghen tị.
Tiêu Triệt nhìn phong thư ba tấm nhanh chóng xem, sau đó nhếch miệng cười vui vẻ.
“Cười ngây ngô cái gì chứ ?”
“Vợ tôi cũng không thể nhớ sinh nhật mình.”
“Sau đó thì sao ?”
“chỉ là có người nhớ thay cô ấy rồi, ngày đó cô ấy bị ba người bạn kêu mời khách, chỉ là có học trưởng thanh toán hóa đơn giúp.”
“Cậu còn vui mừng như vậy à ?” Trung đội trưởng trực tiếp thưởng một cước vào mông anh, là học trưởng chứ không phải học tỷ không biết à.
Tiêu Triệt cười nheo mắt cầm thư, nói: “Vợ tôi nói học trưởng kia đúng là một kẻ ngốc, anh ta nguyện ý coi tiền như rác thì bọn họ phải cho người ta cơ hội.”
Quả nhiên không phải người một nhà, không vào chung một cửa.
“Vợ tôi nói rồi, bây giờ cô ấy đến chỗ ông ngoại, để cho tôi yên tâm đợi ở đơn vị. Bảo tôi đừng tin chuyện ‘chỉ cần vung cuốc, không góc tường nào không ngã’, đó là do bọn họ không đụng phải đá hoa cương.”
“…” Đại đội trưởng nói không sai, cô dâu Tiêu Triệt chính là một tồn tại vui vẻ.
Thiếu tá nọ sung sướng cầm thư của cô dâu về phòng tỉ mỉ nghiên cứu.
Phía sau ngàn vạn loại ước ao ghen tị.
Cô dâu Tiêu Triệt chính là một truyền thuyết, từ lúc bọn họ qua lại cho đến bây giờ, truyền thuyết vẫn đang tiếp tục.
Người nào đã từng gặp qua người thật đều nói: Tiêu Triệt chính là chó ngáp phải ruồi mới cưới được một người vợ như vậy.
Diệp Vũ cũng như lời cô đã nói trong thư là đến chỗ ông ngoại Tiếu rồi.
Ông lớn tuổi, khó tránh khỏi một số bệnh nhỏ.
Ông Tiếu gặp phải gió lạnh, bị cảm.
Bây giờ chỉ cần một cuộc điện thoại cũng có thể gọi Diệp Vũ, cháu dâu ngoại đến tận hiếu.
Từ nhỏ Diệp Vũ là một đứa trẻ có duyên với bề trên, ở trụ sở quân đội, được thôi, ông Tiếu còn đắc chí hơn, rốt cuộc ông cũng có thể trả đũa việc trước kia đám già nọ một mực khoe khoang con trai con gái có cháu trước mặt ông.
Bây giờ bọn nhỏ đều nghĩ điều kiện hiếu thuận thực tế có bình thường cũng không thể thỏa mãn, nhưng Diệp Vũ không giống, cô không bị bó buộc về thời gian, về ở ở trụ sở quân đội cũng không thành vấn đề.
Cho nên, bây giờ cô thỉnh thoảng sẽ tới trụ sở một chuyến, có lúc ở lại, có lúc về, dù sao cũng thường xuyên qua lại. Bạn bè lo lắng cô sẽ ‘trạch’ ở nhà mà chết thì trong lúc này căn bản không thể.
Diệp Vũ ở trụ sở thu hoạch được rất nhiều, nghe không ít truyền thuyết trong quân đội, cũng rất tiến bộ vượt bậc trong vấn đề kiến thức quân sự, cũng thu thập không ít bí quyết cờ tướng.
“Chị có phải là cô gái mà Tiêu ca kết hôn không ?”
Báo động cấp một kéo vang.
Trong lòng Diệp Vũ mơ hồ có chút hưng phấn kích động, cô vẫn cảm thấy điều kiện Tiêu Triệt giống như vậy không có thanh mã trúc mã hay không có người yêu mến cũng khá lạ. Quả nhiên người yêu mến xuất hiện, dường như vừa là người yêu mến vừa là thanh mai trúc mã.
Thượng Đế cho chúng ta con mắt màu đen là vì giúp chúng ta tìm kiếm bát quái gian tình.
“Chào em.” Diệp Vũ rất lễ phép, cô vẫn cảm thấy mình là một người rất có giáo dục.
“Một tiểu bạch hoa (cô gái nhỏ xinh đẹp) giống như chị có thể đảm đương nổi chức danh quân tẩu hay không ?” Đối diện là một cô gái trẻ mặc quân trang đang khinh bỉ nhìn cô.
“Em không nói chị cũng quên chị là quân tẩu.” đối với danh vị quân tẩu, trong lòng Diệp Vũ vẫn có chút nghi ngờ, tr