XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phúc Hắc Cũng Phải Biết Cách

Phúc Hắc Cũng Phải Biết Cách

Tác giả: Thu Thủy Y Nhân

Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015

Lượt xem: 1341545

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1545 lượt.

để ý đến em.” Diệp Vũ ném gối ôm muốn quay về phòng ngủ tiếp.
“Vậy em đi thật nhé.”
“Đi gọi điện thoại.”
“Được.”
Tiếu gia gia đứng một bên sửng sốt, thật vất vả mới tìm lại được giọng nói của mình, “Tiểu vũ, cháu để một đứa bé một mình ngồi xe buýt sao?”
“Từ lúc nó còn học mẫu giáo đã tự mình ngồi xe buýt về nhà rồi.” Diệp Vũ cũng đã tập mãi thành quen.
Điền Lôi cũng giơ tay phát biểu, “Đúng vậy, từ sớm cháu đã biết tự mình ngồi xe đi học, ông ngoại Tiếu đừng lo lắng, cháu không sao.”
“…” Đây chính cách gia đình thần kỳ dạy dỗ đứa bé sao?
“Tiểu Trương, cậu đưa Lôi Lôi qua.”
“Vâng, thủ trưởng.”
“Tốt quá, chú giải phóng quân đưa cháu đi.” Điền Lôi hoan hô.
“Hủy bỏ tiền xe.” Diệp Vũ kết luận.
Điền Lôi cũng rất bối rối, sau đó thương tâm nói: “Cháu…cháu vẫn nên tự mình đi thôi.”
“Phong cách mê tiền như vậy không biết rốt cuộc là di truyền từ ai.” Diệp Vũ rất hoang mang về vấn đề này.
Cuối cùng, dưới ánh mắt không yên tâm của tiếu gia gia, người bạn nhỏ Điền Lôi cong theo một chiếc ba lô gấu Teddy ra ngoài, trong túi còn có một số tiền đi xe buýt lấy được từ chỗ chị họ, vô cùng hăng hái bước chân rời đi.
Lúc tiếu gia gia bình tĩnh, Diệp Vũ đã thay xong quần áo đi xuống lầu, sắc mặt miễn cưỡng ra ngoài.
“Muốn ra ngoài?”
“Vâng, con bé vừa tới đây nên sẽ không quen đường.”
Bởi vì ngoài miệng cô rất cứng rắn, rốt cuộc cũng rất thương yêu em nhỏ nhà mình, không thể thật sự để cho cô bé lọt vào tầm mắt của những tên buôn lậu.
Tiếu gia gia yên tâm cười, không thể không nói, Diệp gia nuôi dưỡng được một cô con gái có năng lực tự chủ như vậy thật không tệ.
“Đi đường cẩn thận.”
“Vâng.”
Diệp Vũ đi phía sau cô bé ở một khoảng cách xa, nhìn cô bé nào đó hoa gặp hoa nở người gặp người thích bình an ngồi trên xe đến cổng trường học viện cảnh sát mới quay đầu về nhà ngủ ngon.
Chuyện về sau là do Diệp Kiếm chịu trách nhiệm, cô thu đội rồi.
Diệp Vũ nghe thông báo bảo có em gái ở ngoài cổng tìm còn tưởng là Giang Dao, kết quả là vừa tới cổng đã thấy một cô bé, là cô bé nhỏ tuổi nổi tiếng nhất nhà!
“Lôi Lôi, sao lại là em?” Quả thật quá kinh ngạc, nhìn quanh nhìn quất mấy lần cũng không thấy có nhân vật khả nghi nào, chỉ có thể chấp nhận: nhất định là bà chị nào đó đã rút lui.
“Anh, em tới gặp anh.”
“Đi hôm nào?”
“Ngày hôm trước.”
“Vậy sao hôm nay mới tới đây?”
“Ngày hôm qua còn xem chị họ đánh nhau.”
Diệp Kiếm kích động, ôm chầm lấy cô bé, “Chị lại đánh nhau? Đặc sắc không?”
Điền Lôi gật đầu như gà mổ thóc, “Rất đặc sắc, đánh gục nhóm chú giải phóng quân đứng đầu luôn đấy.”
Diệp Kiếm xuất hiện vạch đen, chị, chị họ à, chị dùng hết sức bình sinh đánh chú giải phóng quân sao?
“Chị liền bị người ta mời đi uống trà?”
“Chị đánh nhau với người ta ở đại viện thôi.” Điền Lôi vẫn đang trong trạng thái tinh thần hưng phấn.
“Đại viện?”
“Vâng, chỗ ở của tiếu gia gia, là đại viện bộ đội trong truyền thuyết nha.”
Mắt Diệp Kiếm cũng lập tức xuất hiện ánh sao lấp lánh, càng ôm chặt cô bé trong lòng, “Cẩn thận thương lượng với anh một chút.”
“…”
Sau đó, Diệp Kiếm quả quyết xin nghỉ ôm em họ bé đi tìm em họ lớn.
Anh ẹm ba người thắng lợi tụ hội, sau đó gọi taxi chạy thẳng tới đại viện của bộ đội trong truyền thuyết.
Bọn họ chỉ biết anh rể là thiếu tá, thật sự không biết ông ngoại anh rể lại là lão thủ trưởng của một đại viện lớn, chị quả nhiên là quá đỉnh!
Tấm gương quả nhiên là làm cho người ta ngưỡng mộ.
Sau đó nữa, tiếu gia gia rốt cuộc hưởng thụ niềm vui thú tuổi già con cháu vây quanh, dẫn ba đứa bé linh lợi nổi bật khoe khoang ở trong đại viện.
Trong khi đó, Diệp Vũ đang nằm trên giường của mình ngủ say trời say đất.
Đợi đến khi cô tỉnh dậy, nghe thấy mấy tiếng nói quen thuộc ở bên ngoài còn nghĩ mình nghe nhầm rồi, chờ tới lúc tận mắt thấy hai người kia rốt cuộc xác định thính giác của mình không có vấn đề gì.
“Hai người các em không lo học tập cho tốt, ở đây làm loạn cái gì vậy?”
“Chị, chị có phải là chị họ của em không? Chị không biết em vẫn rất tò mò với đại viện trong truyền thuyết, sao chị có thể nhẫn tâm không để cho em đến một lần?” Diệp Kiếm gây khó dễ trước.
“Nơi này chính là thắng cảnh trong văn phong quân đội.” Giang Dao hùa theo.
“Nhìn mấy đứa bây giờ trông rất giống ‘dân tộc’, ra đường đừng nói là quen biết chị.” Diệp Vũ ra vẻ ghét bỏ.
“Bọn em kiêu hãnh bọn em ‘dân tộc’.” Diệp Kiếm quyết đoán, rất có phong cách của Diệp Vũ.
Giang Dao khẽ nháy mắt, dứt khoát đứng bên cạnh, đứng như đinh đóng cột nói: “Em không biết anh.”
Điền Lôi cũng nhảy đến bên cạnh chị Hai, “Em cũng không biết anh ấy.”
“Ha ha…” Tiếu gia gia thực sự cười to.
Bốn đứa trẻ quả nhiên là người một nhà, có thể nuôi dạy được những đứa trẻ như vậy quả thực không phải là một gia đình bình thường, mà Diệp Vũ là nhân vật tấm gương của gia đình lớn nhất định không phải không có công cán.
“Mấy người máu lạnh không có nhân tính, em đương đương là cảnh sát nhân dân tương lai người gặp người thích hoa gặp hoa n