Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phúc Hắc Cũng Phải Biết Cách

Phúc Hắc Cũng Phải Biết Cách

Tác giả: Thu Thủy Y Nhân

Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015

Lượt xem: 1341548

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1548 lượt.

ở, mấy người sao có thể ghét bỏ em?”
“Cút.” Ba chị em đồng thanh trả lời thực sự rất ghê tởm.
“Mấy người khinh thường em là người cô đơn lực bất tòng tâm.”
“Trách ai?” Diệp Vũ nhíu mày.
Diệp Kiếm hất đầu, kiều diễm cao quý nói, “Không sao, chờ đến lúc nam tử hán thành công rồi sẽ tiếp tục bàn về anh hùng với mấy người.”
“Anh nên dừng lại thôi,” Giang Dao trực tiếp đả kích cậu, “Lần đó các anh bạo động võ trang thành công sao?”
“Chỉ cần chủ nghĩa chân thực, cách mạng nhất định thành công.” Diệp Kiếm kêu hô khẩu hiệu nam tử hán.
Ba chị em đều không nhìn cậu, đứng ở một bên ngọt ngọt ngào ngào nói chuyện.
Tiếu gia gia vỗ vỗ bả vai cậu bé đáng thương, nói: “Đi, ông dẫn cháu cổng ra ngoài.”
“Yes sir, ông.” Diệp Kiếm lập tức phản bội không theo nguyên tắc.”






Rốt cuộc thì kỳ nghỉ hè bóc lột sức người cũng đã đến!
Diệp Vũ tỏ ý: Khi nào thì điều này mới khiến cho cuộc sống tuyệt vọng của người ta có một khởi đầu tươi mới đây?
“Chị, chúng ta có thể ra ngoài.” Điền Lôi tinh thần hưng phấn vô cùng kích động.
Tiếu gia gia đứng bên dặn dò, “Đón được người rồi quay lại mọi người cùng ăn một bữa cơm.”
Diệp Vũ trong lòng vô cùng bối rối, bằng lương tâm mà nói, cô thật không muốn đi nhận món hàng đó, nhưng mỗi năm cũng phải gặp một lần, đúng là món hàng làm người ta không thể có tâm tình yêu thương gì.
“Em là đang hướng dẫn anh.”
“Tránh qua bên đi, đừng làm ảnh hưởng ông anh lái xe.”
“Lên mặt cái gì, đừng nghĩ là không ai biết lái xe.”
“Em vừa mới có bằng lái bọn anh còn dám ngồi xe em lái sao ?” Diệp Kiếm sẵng giọng.
“Anh thì can đảm như chuột, năm đó chị là người ngồi xe em đầu tiên.” Giang Dao dương dương đắc ý.
“Năm đó là do chị ấy sợ em gây ra tai nạn nên mới bất đắc dĩ ngồi cùng.”
Mặc dù lời Diệp Kiếm nói là sự thật, nhưng Diệp Vũ tuyệt đối không chen vào phụ họa, trong lòng ngầm đồng ý là được rồi.
“Anh ghen tỵ.”
“Anh còn ước ao hâm mộ cực kỳ đấy.” Diệp Kiếm nửa thật nửa giả nói.
“Thèm muốn cũng không được, chị là người của bên bọn em.”
Diệp Kiếm rất không đồng ý, “Chị là của mọi người chúng ta, em tạm thời kéo bè kết đảng.”
“…” Diệp Vũ quyết định chợp mắt ở trên xe một chút, hai cái miệng của hai vị này mà đã khởi động thì đừng mong có yên tĩnh, cô không có thời gian nhàn rỗi nghe bọn họ nói lời vô nghĩa đâu.
Cô ngủ một giấc xe đã đến bên ngoài nhà ga, mấy đứa nhóc như được uống thuốc lắc xông xáo đến cổng ra chờ người.
Diệp Vũ không có được sự hăng hái đó, đóng quân ở trong xe trừng mắt nhìn ra.
Sau một lát, liền nghe thấy động tĩnh bên ngoài xe, cô nhếch miệng mở mắt.
Giang Dao rất tự giác ngồi vào chỗ ngồi phía sau.
Ghế ngồi bên cạnh vị trí lái là một người con trai vóc dáng cao gầy, ngoại hình hào hoa phong nhã (lịch sự), cả người toát lên vẻ lạnh lùng (cool quá cơ), rất khó cho người ta có được cảm giác gần gũi.
Sau khi ngồi vào chỗ ngồi, cậu xoay nửa người, nói với Diệp Vũ ngồi ở phía sau: “Chào Chị Cả.”
Diệp Vũ nhất thời vô cùng đau chim (蛋疼), mỗi lần bị cái mặt than Diệp Phong nghiêm trang gọi người, cô đều có cảm giác đang lẫn vào phim xã hội đen Hồng Kông, mà cô chính là được đàn em gọi là Đại tỷ bang xã hội đen.
Quạ đen bay đầy đầu….
Đứa nhỏ nào lớn lên khuyết thiếu tình yêu rồi sẽ có tính cách như thế này à ?
Năm đó cô bị hai người nhà ức hiếp ngược đãi cũng có thể vui vẻ hứng khởi, nó có cô là tấm gương sáng chói sao có thể phát triển đến mức trở thành người cản nóng cơ chứ ?
Quả thật không thể hiểu nổi.
Mỗi lần nhìn thấy đứa em này, nội tâm Diệp Vũ sẽ vô cùng rối rắm, còn có cảm giác không khỏe. Bây giờ nó mà có thể cùng đánh nhau với Diệp Kiếm một trận thì có thể hoàn mỹ đến mức nào. Một đứa quá mạnh mẽ, một đứa quá nghiêm túc, thật đúng là hai thái cực.
“Tiểu Phong, chị thật sự cảm thấy em lớn như vậy gương mặt lại dùng làm mặt than tê liệt mọi giác quan đúng là vô cùng lãng phí tài nguyên.” Diệp Vũ quả thật vô cùng đau đớn.
Diệp Phong nói: ”Em cũng nghĩ vậy.” Cá tính và bề ngoài Chị Cả cách xa vạn dặm, rất dễ dàng khiến cho người ta tan vỡ ảo tưởng.
“Thật không đáng yêu.”
“Em lớn rồi.”
“Chị tình nguyện đi đón tiểu Minh, cũng không muốn đi đón em.”
“Cậu ta không tiện đường.” Diệp Phong nghiêm túc trả lời.
Diệp Vũ thật muốn dùng một chân đá tên nào đó bay ra khỏi xe, dùng cả mặt than và lời nói ác độc như vậy để nói chuyện thì phải có một quả tim kiên cường cỡ nào mới được. Nhớ lại năm đó cô dẫn cậu cay đắng trong máu và nước mắt, cô muốn đem đoạn nhân sinh này giống như bấm một cuộn phim, được cảnh thái bình giả tạo.
Diệp Kiếm và Giang Dao vô cùng thấu hiểu bản lĩnh ngầm của anh Hai. Chị Cả bình thường đều không chủ động bắt chuyện, cũng tiến công mãnh liệt, hai mươi mấy năm qua đều muốn cố gắng cải tạo nhân cách anh Hai.
Bọn họ cùng nhất trí rằng – chuyện này vô cùng gian truân, xung quanh đều có nguy hiểm.
“Chị Cả, tân hôn hạnh phúc.” Diệp Phong ảo thuật từ trong túi lấy ra một mô hình chậu c