Tác giả: Thu Thủy Y Nhân
Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015
Lượt xem: 1341544
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1544 lượt.
ảnh chạm khắc bằng gỗ.
Diệp Vũ không khách khí đưa tay nhận lấy: “Coi như em có lương tâm.”
“Anh rể đâu?”
“Bảo vệ quốc gia, nếu không em cho rằng cuộc sống hòa bình mấy chục năm nay làm sao có được?”
“Trong nhà có ảnh không?”
“Muốn làm gì?”
“Em sợ về sau nhận lầm người sẽ bị chị đuổi giết.” Diệp Phong vẫn nghiêm túc trả lời như cũ.
Là hai đàn em đã từng gặp mặt qua thiếu tá chân chính, Diệp Vũ và Giang Dao kịp thời phát biểu ý kiến.
“Anh, anh rể đúng là một soái ca, là thiếu tá hai vạch một sao.” Gương mặt Diệp Kiếm lấp lánh ánh sáng.
“Đúng, đúng, còn rất đẹp trai, lúc mặc thường phục chính là thần tượng phim tình cảm, là hình tượng nam chính ngôn tình.” Hai mắt Giang Dao lóe sáng.
Diệp Phong cũng bày tỏ ý kiến của mình: “Chị Cả cũng được xem như là hoàn mỹ.”
“Tuyệt phối.” Điền Lôi tổng kết.
Diệp Vũ cũng bị mấy đứa nhóc làm cho vui vẻ, đều lười phản ứng đến.
Chị em cả xe bình an trở về trụ sở quân đội, sau đó Tiếu gia gia được gặp con trai thứ hai của Diệp gia.
Diệp Kiếm và Diệp Phong đứng một chỗ, đó chính là Nam Cực và Bắc Cực, phân chia vô cùng rõ ràng.
“Chào Tiếu gia gia.” Diệp Phong trước sau như một là một đứa trẻ ngoan lễ phép.
“Tốt.” Tiếu gia gia bằng ánh mắt của một lão quân nhân nhận định đứa nhỏ này là một người rất có năng lực trách nhiệm.
Diệp Vũ lẳng lặng xắn tay áo vào bếp chuẩn bị cơm tối.
Diệp Phong đặt túi trên lưng xuống, cũng xắn tay áo muốn vào bếp giúp đỡ.
Diệp Kiếm níu cậu lại, vô cùng tình cảm nói: “Anh, anh ngồi xe lửa một ngày đã mệt mỏi rồi, đừng nhúng tay vào chuyện trong bếp. Đến đây, hai anh em ta bồi dưỡng một chút tình cảm.”
Giang Dao trong lòng vẫn còn vô cùng sợ hãi, mồ hôi nhễ nhại ôm em gái Điền Lôi gật đầu phụ họa: “Đúng đúng, anh ngàn vạn lần đừng vào bếp.” Bọn họ cũng không phải là chị Cả, thật lòng không chịu nổi.
Chị Cả quả thực chính là một tồn tại giống thần!
Tiếu gia gia nhìn thấy có gì đó mờ ám, đứa bé Diệp gia quả nhiên rất được quan tâm.
“Kỹ thuật thái rau của anh cũng không tệ.” Diệp Phong nói rõ.
Diệp Kiếm châm chọc: “Anh, anh cũng đừng nhắc nhở bọn em ngài giải phẫu thi thể còn luyện được công phu dùng dao thái rau. Cái này so với trinh tiết còn khủng bố hơn.”
Tiếu gia gia không nhịn được dò hỏi: “Tiểu phong học gì vậy?”
“Pháp y.” Diệp Phong vẫn luôn cẩn thận tỉ mỉ như vậy. (pháp y: chủ yếu khám nghiệm tử thi, như trong phim Bằng chứng thép ý: D5)
Tiếu gia gia bỗng nhiên hiểu ra.
Giang Dao không nhịn được oán thán với Tiếu gia gia, “Tiếu gia gia, ngài không biết đâu. Chị và anh Hai cháu chính là một tổ hợp vô địch. Không cần biết chị cháu có những ý tưởng hoang đường gì, anh đều rất cẩn thận tiến hành, hoàn toàn không suy tính đến việc khoa học hay không khoa học.”
Diệp Phong nói: “Chị Cả sẽ không hại chúng ta.”
Nhìn thấy chưa, đây chính là người ủng hộ chị Cả trung thành nhất, Diệp Kiếm cũng đã hết cách.
Nối nghiệp của Diệp Kiếm, Giang Dao là chủ lực nói nhiều, Điền Lôi thỉnh thoảng có chen vào mấy câu, Diệp Phong thỉnh thoảng đáp vài tiếng để hài hòa bầu không khí.
Sau đó Diệp Vũ bê thức ăn lên bàn, người một nhà náo náo nhiệt nhiệt ồn ào ăn xong một bữa cơm.
Sau khi ăn xong, Diệp Vũ dọn dẹp phòng bếp, khắc phục hậu quả chiến trường.
Diệp Phong rốt cuộc cũng có cơ hội xăn tay áo gia nhập.
“Chị…”
Diệp Vũ liếc nhìn cậu một cái, tiếp tục rửa chén: “Nói đi, lên xe đã thấy em tâm sự nặng nề, có thể nghẹn đến bây giờ cũng không dễ dàng.”
“Em thất tình.”
“…” Diệp Vũ thiếu chút nữa đã ném cái chén trên tay, “Sau đó thì sao?”
“Chẳng lẽ pháp y tìm bạn gái rất khó sao?”
“Tìm bạn trai cũng không dễ dàng.” Diệp Vũ vẫn rất thực tế.
“Mà em không muốn nửa kia tương lai cũng là bác sĩ.”
“Chị đồng ý.” Nếu là một đôi pháp y, con cháu về sau tuyệt đối không có chuyện thăm người thân bây giờ, thật sự tổn thất nặng nề.
“Pháp y… chẳng lẽ rất khủng bố sao?” Diệp Phong dường như có chút khổ sở.
Diệp Vũ thở dài, đưa tay vỗ đầu cậu, bọt xà phòng trên tay trực tiếp dính lên tóc Diệp Phong, nhưng cô cũng không thèm để ý chút nào, “Nếu như nét mặt em không cần lúc nào cũng phải như tảng băng, có thể vui vẻ như Diệp Kiếm, chuyện bạn gái căn bản không tới phiên em bối rối.” Trẻ con, nó đúng là lãng phí tài nguyên ông Trời ban tặng.
Diệp Phong nhăn nhó khuôn mặt tuấn tú, trừng mắt với chị họ. Cậu đang rất nghiêm túc tâm sự với chị, chị có thể đừng chế nhạo như vậy có được không?
“Chị em đang nói thật. Công việc tương lai em không thể đòi hỏi vui vẻ, tính cách kém hơn năng lực, vấn đề nàng dâu đoán chừng là một vấn đề lớn.”
“Chị cũng đã lấy chồng rồi.” Diệp Phong không nhịn được châm chọc.
Diệp Vũ đánh một cái lên trán cậu, “Cánh cứng cáp rồi à.”
“Chị…”
“Đừng lo lắng. Em phải tin tưởng trên đời này chắc chắn sẽ có một cô gái yêu một người đàn ông lời nói độc địa vẻ mặt lạnh lùng như em, với nghề nghiệp của em cũng sẽ vô cùng trân trọng. Giống như chị em vẫn luôn tin chắc rằng, trên đời này có một người bị chà đạp mà xuất hiện trên cõi đời này