Tác giả: Tùy Vũ Nhi An
Ngày cập nhật: 04:47 22/12/2015
Lượt xem: 1342176
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2176 lượt.
ên danh sách, đều chịu thê thảm ... độc thủ......"
Khó trách .... Khó trách đến giờ vẫn chưa thấy nó ...
Ta rùng mình, nghĩ A Tự xuống tay chắc là có chừng mực, không đến mức khiến người ta đoạn tử tuyệt tôn, tạo thành thương tổn không thể bù đắp đi. Như vậy xem ra, khi mẫu thân rời kinh mang theo A Tự thật là hành động sáng suốt....
Ta nắm chặt tay áo đứng dậy, đi ra ngoài, từ từ nói : « Ông trời trao trọng trách cho người nào, trước tiên dày vò tâm chí hắn, đày ải gân cốt, da dẻ hắn, hút cạn thân thể hắn ; làm như thế để rèn luyện tâm tính nhẫn nại cho hắn, không thì không thể a ! »
Bùi Tranh, cái tên đại gian thần này .... trong lòng ta cười lạnh, « Phượng quân dễ làm như vậy sao ? Nghĩ lại cũng chỉ có Bùi tướng da thô thịt dày mới có thể chịu đựng tra tấn của A Tự. Đây chính là cái gọi là chính cung dùng để giữ thể diện, nhị cung mới để sủng ái, Bùi Tranh muốn quả nhân chịu trách nhiệm với hắn, quả nhân liền cho hắn luôn ! »
Tiểu Lộ Tử đi sau ta mà phát run, « Bệ hạ.... Anh minh a!"
Lời ấy quá đúng, quả nhân đương nhiên là anh minh !
Ta cũng không cải trang, trực tiếp bãi giá phủ Thừa tướng, phủ Thừa tướng từ trên xuống dưới cung kính ở cửa nghênh giá, ta nghênh ngang vào nội đường, Bùi Tranh còn mặc quan bào chưa kịp thay ra liền đi ra nghênh đón, ánh mắt nhìn ta có vài phần kinh ngạc, --việc này cũng khó trách.
Ta phất tay cho trái phải đều lui, nghếch cằm, dùng khóe mắt liếc hắn.
Quyết định này, là ta đã trải qua suy nghĩ kỹ lưỡng (thâm tư thục lự), cân nhắc lợi hại rồi mới ra. Hôm nay trên triều, ánh mắt hắn hàm ý sâu xa, nhưng ý tứ thực rõ ràng, hiển nhiên, ta mà không chịu trách nhiệm với hắn, thì hãy để hắn chịu trách nhiệm với ta. So với ở phía bị động, không bằng chủ động xuất kích. Hắn muốn làm Phượng quân, vậy cứ để hắn làm, chờ hắn lên làm Phượng quân, ta có thể dùng một câu « Hậu cung không thể tham gia chính sự », phế đi tướng vị của hắn, sau đó từ từ làm hắn mất quyền lực, trừ bỏ vây cánh của hắn, đem triều đình của Bùi Tranh biến thành của quả nhân.
Còn mấy chuyện vợ chồng gì đó, so với quốc gia đại sự cũng chẳng đáng là gì, trước không cần phải lo lắng. Qủa nhân lập hắn làm Phượng quân, chờ hắn mất quyền lực sẽ đày hắn vào lãnh cung, mặt khác lập người ta thực sự thích , tuy rằng có chút không phải với hắn, có điều ....
Ta phụ người trong thiên hạ, chứ không thể để người trong thiên hạ phụ ta!
« Bệ hạ, vì cái gì mà cười đến vặn vẹo như thế .... » Bùi Tranh nhíu mi nhìn ta, chậm rãi hỏi.
Khóe miệng ta giật giật, tay phải xoa hai má, điều chỉnh vẻ mặt, khẽ cười nói : "Ái khanh ta, chuyện hôm qua, quả nhân cẩn thận nghĩ, quả nhân thật sự muốn chịu trách nhiệm với khanh a ...."
Bùi Tranh bộ dáng thong dong sủng nhục bất kinh (yêu ghét không sợ), cười nói: "Bệ hạ là minh quân, đương nhiên sẽ không khiến vi thần chịu uất ức."
« Được... » Ta vừa lòng gật đầu, « Đúng vậy, quả nhân nghĩ, khanh cũng coi như vì nước vì dân, cúc cung tận tụy, liền lập khanh làm Phượng quân đi, bây giờ, hẳn là khanh vừa lòng rồi chứ?"
Đuôi lông mày Bùi Tranh khẽ nhíu, từ từ rủ mi mắt, lông mi che lại mắt phượng, đột nhiên khóe miệng cong lên, nở nụ cười. « Bệ hạ, thật là ngoài dự đoán a ..."
Hắn tựa như nghe được truyện cười gì đó, tuy là đang cười, nhưng không phải thực sự phát ra từ nội tâm vui vẻ. Ta nghi hoặc đánh giá hắn, không phải là dụng tâm có chút hiểm ác của ta bị hắn nhìn thấu rồi chứ ?
"Vậy .... khanh đồng ý, hay không đồng ý ? Ta có chút khẩn trương nắm tay áo, hắn ngậm ba phần ý cười, rất là dịu dàng nói : « Đây là quân mệnh, thần không dám không theo »
« Khanh đừng nói miễn cưỡng như vậy, thật giống như quả nhân đang cưỡng ép nam dân vậy... » Ta có chút buồn bực, phản ứng này của hắn là lạ, theo như ta lường trước, hắn hẳn là mừng rỡ như điên, dập đầu bái tạ chủ long ân, thế nào kết quả lại thành ta cường hôn hắn, còn ép hắn vào cung .... tuy rằng .... sự tình có vẻ như thế thật ....
Bùi Tranh đột nhiên tiến lên hai bước, ta sợ tới mức dựa hẳn người vào lưng ghế, ngửa đầu nhìn hắn, lắp bắp nói : « khanh khanh khanh .... Khanh đứng gần như vậy làm gì ? »
Hắn cúi thân xuống, dựa vào trán ta, cười tủm tỉm nhẹ giọng nói : « Bệ hạ cảm thấy quá gần gũi sao ? Giữa vợ chồng, không phải nên thân mật khăng khít sao ? »
Hô hấp ta ngừng lại, trừng hắn, tiếp tục lắp bắp : « Phi phi phi .... Bùi Tranh khanh đứng xa một chút ! Qủa nhân thật sự khó thở ! »
Hắn cười nhẹ một tiếng, ta chỉ nói muốn hắn lui lại, nào biết mặt khác của hắn, môi hắn nhẹ nhàng hôn lên mặt ta, ta sợ tới mức bắn ra khỏi ghế, bưng kín mặt trừng hắn. « Ngươi ngươi ngươi ... » Sau đó từ từ bình tĩnh, « Ngươi là đang đùa giỡn quả nhân sao.... »
Tay phải hắn chấm nhẹ lên trán ta, cười ngâm nga nói : « Bệ hạ thực anh minh, thích không ? »
Không thích, tim đập quá nhanh, đầu quá choáng váng. ;))
Ta quay mặt đi, hừ lạnh một tiếng, nắm cổ tay áo, hỏi : « Qủa nhân có chuyện muốn hỏi khanh ... Cá chép rồng mà khanh đưa .... có từng niệm qua Pháp Hoa kinh một ngàn lần chưa ? »<