Vợ Yêu Thịnh Thế Của Thiếu Tướng
Tác giả: Công Tử Khanh Thành
Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015
Lượt xem: 1341189
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1189 lượt.
>"Ừ, yên tâm, mình chỉ ước gì đời này không phải gặp hắn." Cái gì là bạn khuê phòng mật thiết, chính là như các cô, người bạn mình ghét thì mình cũng ghét, ủng hộ nhau vô điều kiện. Hai người cùng nhau ăn cơm, còn hứng trí lên uống rượu, tửu lượng Hạ Gia Mẫn rất tốt, một chai rượu đỏ bị uống mất hơn phân nửa mà vẫn tỉnh táo gõ giày cao gót cộp cộp nói cười trên đường, bước chân không hề loạn. Ngược lại Thanh Ninh mới chỉ uống có mấy ly mà đầu óc đã choáng váng không dám đi nhanh, chân lại mang giày cao gót, mới từ cửa nhà hàng đi ra đã vấp hai lần.
"Sao đêm nay thật đẹp, cậu xem nối lại có phải rất giống hình con gấu không." Nhìn theo tay chỉ thấy vô vàn ánh sao nhòe nhoẹt nhìn không rõ, chỉ tay vào mặt trăng nói: "Cậu xem, Ngô Cương ở trên ấy kìa."
(*)Ngô Cương: còn gọi Ngô Quyền, một nhân vật thần thoại cổ đại Trung Hoa, người đất Tây Hà. Cháu của Viêm Đế là Bá Lăng thừa dịp Ngô Cương rời nhà 3 năm học tu tiên tư thông cùng vợ Cương sinh được 3 đứa con trai. Ngô Cương trở về bắt được tức giận giết chết Bá Lăng, bởi vậy mà chọc giận Thái dương thần Viêm Đế. Viêm Đế đem Ngô Cương đày lên mặt trăng, mệnh lệnh Cương phải chặt cây nguyệt quế bất tử. Cây nguyệt quế cao hơn trăm trượng, cứ chặt lại mọc, Viêm Đế đem hình phạt lao động mãi mãi không ngừng nghỉ này để trừng phạt Ngô Cương.
Vợ Ngô Cương thấy chồng bị phạt như vậy thì thấy tội lỗi áy náy nên cùng 3 con bay lên mặt trăng làm bạn với Cương, 3 đứa con trai một biến thành con cóc, một thành con thỏ còn đứa kia biến thành gì không rõ. (Theo “Sơn Hải Kinh”)
Hạ Gia Mẫn tửu lượng tốt nhìn Thanh Ninh giọng nói đã nhừa nhựa, hai má đỏ gay thì xem chừng đã say lắm rồi nên tiến lên đỡ bạn. Bởi vì cô ấy đã kết hôn nên cũng sẽ không về nhà trọ làm gì, đang định hỏi xem cô bạn ở đâu để đưa về thì Thanh Ninh đã bị một người đàn ông kéo vào ngực.
Hạ Gia Mẫn vốn định lôi lại thì nghe thấy cô gái say kia vòng tay lên cổ người đàn ông không vui mà nói: "Sao anh lại tới đây?"
Ánh đèn đường vàng vọt không chiếu sáng tỏ được hai người họ, nhìn vào rất giống một đôi tình nhân lưu luyến không rời. Hạ Gia Mẫn ngửa đầu đánh giá người đàn ông tên gọi Mục Lương Hòa trước mặt, không khỏi có chút ghen tỵ với vận may của Tạ Thanh Ninh, dù là cưới chui nhưng cũng coi là một người đàn ông ưu tú, bởi vì anh mặc thường phục, nếu không phải đã biết trước đó là một quân nhân thì cô cũng không thể nào liên tưởng được bởi vì con người anh toát ra phong thái giống một kẻ làm ăn đầy đủ thủ đoạn lăn lộn trên thương trường.
Mục Lương Hòa quay sang gật đầu với Hạ Gia Mẫn một cái coi như chào hỏi, sau đó kéo tay Thanh Ninh xuống để cô đứng thẳng trong vòng tay mình. Bởi vì uống rượu nên cả người Thanh Ninh nóng ran, lần mò cởi nút áo khoác, tay kia níu chặt lấy áo anh làm cho nhăn nhúm không ra hình dạng, Mục Lương Hòa cũng không ngăn lại mà chỉ đem cô ôm chặt hơn "Hạ tiểu thư, chi bằng để tôi thuận đường đưa cô về."
"Không cần, tôi có thể tự gọi xe, như thế tiện hơn."
"Ừm, vậy đi đường cẩn thận."
Hạ Gia Mẫn thầm tính chỗ này là đầu đường dễ bắt xe, lúc đi ra ngoài đầu đường tình cờ quay lại nhìn thấy Mục Lương Hòa khom lưng ôm Tạ Thanh Ninh đặt vào trong xe, một tay đặt ở nóc xe tránh cho cô bị cụng đầu, Hạ Gia Mẫn cười cười xoay người băng qua đường.
"Đi thôi, ghé tiệm thuốc trước."
Mục Lương Hòa đưa tay xoa một bên má đỏ bừng của cô, hơi thở tỏa ra mùi rượu nhàn nhạt, mắt nhắm tịt, mày nhăn nhíu giống như ngủ rất không thoải mái. Trong xe mở điều hòa, Mục Lương Hòa tự tay cởi bớt nút áo cho cô, ngón tay như có như không chà xát qua bộ ngực phập phồng, tầm mắt rơi đôi môi ướt át đỏ tươi bóng loáng, không chút nghĩ ngợi liền hôn xuống.
Tạ Thanh Ninh đột nhiên cảm thấy trước mắt tối sầm lại, trên môi nóng lên, đã bị anh hôn, cô không giãy giụa cũng không đáp trả, lẳng lặng mặc anh liếm môi, nụ hôn này cũng không xâm nhập sâu. Cơn say cuồn cuộn kéo tới làm dấy lên cơn buồn ngủ, Thanh Ninh tìm một vị trí thoải mái trên vai anh nặng nề ngủ thiếp đi.
Trần Minh dừng xe mua thuốc giải rượu trở lại, đưa thêm cho Mục Lương Hòa chai nước suối, anh nhận lấy đặt sang bên cạnh, cúi đầu nhìn rèm mắt người con gái trong lòng, mặt mày sinh động, cúi đầu cười cười.
Trong cơn say Thanh Ninh rất ngoan ngoãn, không kêu khóc làm loạn mà an tĩnh nằm trong ngực anh, thân thể cuộn tròn, làn mi khẽ động như hai cái lược nhỏ có tư vị điềm đạm đáng yêu. Về đến nhà Mục Lương Hòa xuống xe bế cô lên lầu cũng không tỉnh, vẫn ngủ say sưa, chép miệng, lật người lại ngủ tiếp, anh lau mình thay áo ngủ cho cô rồi đắp chăn cẩn thận.
Một Tạ Thanh Ninh thế này hiếm khi gặp được, bình thường đều là xù lông giương vuốt đối đáp anh không lưu tình chút nào, sau đó sẽ phòng bị mà nhảy ra xa trốn, vểnh cằm không chịu thua ai.
Bởi vì tác dụng rượu cồn đêm nay Thanh Ninh ngủ rất say, buổi sáng nếu không phải do thủ trưởng làm đồng hồ báo thức thì nhất định cô sẽ bị trễ giờ.
"Chị Ngô, buổi tối làm tôm hấp rượu nha."
Thanh Ninh đi giày cao gót chạy vào bếp dặn dò chị Ngô rồi lại hấp tấp