Tác giả: Công Tử Khanh Thành
Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015
Lượt xem: 1341228
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1228 lượt.
ng chỉ muốn xông ra đi giết người, trực tiếp ném phịch cái điện thoại xuống giường, không hề nhẹ nhàng chút nào. Thanh Ninh nghiêng người qua nhìn thấy tên người gọi cũng hơi ngẩn ra, nhìn Mục Lương Hòa một cái rồi nghe máy.
"Thanh Ninh, khăn quàng cổ của em để quên trên xe anh, ngày mai anh đưa cho em nhé." Trong phòng rất yên tĩnh, Mục Lương Hòa trần truồng đứng trước giường, trong phòng chỉ có ánh sáng mờ ảo của một chiếc đèn tường nhỏ, cả người anh ẩn trong ánh sáng ấy không thấy rõ biểu tình, nhưng không nghi ngờ gì là những lời Mạnh Kiết Nhiên nói anh đều nghe không sót một chữ. Tâm tình rõ ràng không vui nhào lên giường, ấn cô xuống, bàn tay ở những điểm mẫn cảm của cô trêu ghẹo không ngừng khiến cô suýt nữa thì rên thành tiếng.
"Ừ, không sao, để tôi tự đến lấy."
"Được, vậy em nghỉ ngơi sớm đi."
"Ừ, anh cũng vậy."
Thanh Ninh run rẩy nói ra từng câu ngắn, mỗi một chữ là mỗi lần bàn tay ma quái của Mục Lương Hòa gây nên từng trận kích tình, đợi cô cúp điện thoại, anh ở phía sau tiến mạnh vào, thân thể cô càng run rẩy mãnh liệt.
Một đêm này Mục Lương Hòa đòi hỏi cô với nhiều tư thế khác nhau, cũng chẳng kể gì đến khúc dạo đầu, từ lúc nhận điện thoại của Mạnh Kiết Nhiên, cũng biết là anh ghen nên cô hết sức thưởng thức bộ dạng của anh, cũng chiều theo anh cho nên sáng hôm sau dậy không nổi.
Toàn thân giống như mới bị nghiền qua, xương cốt cũng rệu rã, bọc chăn không muốn rời giường. Mục Lương Hòa mặc quần áo xong, tinh thần sảng khoái đứng trước giường, bộ dáng kia giống như là lại muốn bắt đầu dạy bảo cô. Chờ nửa ngày cũng không thấy anh nói gì, chỉ thấy anh kéo hộc tủ lấy quần áo cho cô nói "Dậy đi, hôm nay chúng ta còn phải sang bên bố mẹ."
"Không dậy nổi, toàn thân đều đau ê ẩm."
Chân mày Mục Lương Hòa cau lại, bàn tay kéo chăn tiến vào, cô lập tức cuốn chăn lăn sâu vào trong giường. Mục Lương Hòa sờ không được trực tiếp bò lên giường, vẻ mặt có chút khẩn trương: "Cho anh xem nào, làm em thương hả?"
Đêm qua quả thực là anh hơi quá.
"Không sao, anh mặc quần áo cho em thì em dậy ngay." Thanh Ninh được voi đòi tiên làm nũng, có điều cô thế này cũng là tại anh mà ra cả.
Mục Lương Hòa bỗng cười rộ lên, nhìn chằm chằm cô vợ ngủ đến mặt mũi đỏ bừng, thật sự cầm quần áo lại mặc cho cô, Thanh Ninh cũng không thẹn thùng mà vén chăn lên để kệ cho anh mặc quần áo cho mình.
Mục Lương Hòa đúng là một người đàn ông thô lậu cũng chưa từng mặc áo lót cho con gái bao giờ, nút áo móc mấy lần vẫn không được khiến cho mặt mày đã thoáng đỏ lên, tay run run chạm vào xương vai cô dính lên da thịt mềm mại, cả người cũng run theo. Thanh Ninh thấy thế thì che miệng cười trộm.
Làm cha mẹ không phải đều chỉ có hi vọng con cái thường về thăm nhà một chút, Lương Nhu Hoa cũng không ngoại lệ, mới sáng sớm đã dậy đi chợ cùng với người giúp việc mua những thứ con trai con dâu thích ăn.
Lúc về còn mua thêm một mứ xoài tươi, lần trước nghe con trai nói con dâu thích ăn. Trong lúc người giúp việc trong phòng bếp làm rau thì bà cũng không rảnh rỗi, làm món salad trái cây, thế hệ bọn họ thì không cảm thấy có gì ngon nhưng bọn trẻ lại thích.
"Thủ trưởng, thủ trưởng phu nhân ra lệnh anh lập tức dừng xe tấp vào bên kia." Cô gái ngồi bên ghế phụ rất có khí phách ra lệnh, Mục Lương Hòa liếc nhìn tòa nhà cao ốc bên ngoài người đi lại tấp nập hỏi "Em muốn vào trung tâm mua sắm?"
"Không nói cho anh."
Mục Lương Hòa vẫn lái xe vào bãi đậu cùng cô đi vào. Anh đã quen với việc mặc quân phục, giờ mặc đồ thường, áo khoác ngoài màu xanh dương đậm với quần đen, cũng không cảm thấy có chỗ nào khác biệt, có điều vẫn cứ đẹp trai ngời ngời. Trong đám người, vẻ đẹp trai của Mục Lương Hòa không hề khoa trương chút nào, so sánh với Tề Mạc Đình, vẻ đẹp của anh càng thêm phần nội liễm khiến người ta cảm thụ mà không phải sự từng trải.
Với tuổi tác của Lương Nhu Hoa, phải nói là bà chăm sóc bản thân rất tốt, tóc tùy ý vấn lên, mặc quần áo ở nhà mà vẫn một vẻ đoan trang nhã nhặn, có thể tưởng tượng lúc còn trẻ bà đẹp bao nhiêu.
"Trên đường bị kẹt xe phải không?"
"Không phải, bọn con mua ít đồ."
Mục Lương Hòa nói như vậy, Thanh Ninh cũng tức thời đem đồ đưa cho mẹ chồng "Một chút tâm ý của tụi con, hi vọng mẹ thích."
"Đến là được rồi còn mua này nọ, trong nhà cái gì cũng không thiếu, nhanh đi rửa tay ra ăn cơm."
Hai vợ chồng một trước một sau vào phòng vệ sinh, phòng vệ sinh tầng trệt của biệt thự Mục gia nằm ngay cạnh cầu thang, bên cạnh là phòng dì giúp việc. Thanh Ninh y như đứa trẻ tranh vào phòng vệ sinh trước anh rồi ngúng nguẩy ra ngoài, Mục Lương Hòa dĩ nhiên biết nguyên nhân, đoán chừng bởi vì việc anh không phối hợp thử đồ đây mà.
"Thanh Ninh, không hợp khẩu vị hả con?"
Lương Nhu Hoa nhìn con dâu hầu như không đụng đến con tôm nào trên bàn thì lên tiếng hỏi "Hay là do cay quá?"
"Không phải, mẹ, con muốn ăn cơm xong rồi ăn vả."
Mục Lương Hòa dĩ nhiên biết cô không ăn là bởi đó là món anh đã gắp cho cô, vẫn cò