Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quân Hôn Tỏa Sáng

Quân Hôn Tỏa Sáng

Tác giả: Công Tử Khanh Thành

Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015

Lượt xem: 1341194

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1194 lượt.


Ánh mắt sắc bén của người đàn ông trung niên đó rơi vào trên người cô, nếu ánh mắt có thể bức người thì cô đã bị rồi, thế mà lại không thể chống đối, không thể làm gì khác hơn là giơ lên tươi cười nói chuyện cùng ông ta, Từ Tông đơn giản giới thiệu, nói chuyện mấy phút rồi đi chỗ khác.
Vừa đi khỏi, Thanh Ninh liền kéo gót giày cao sang khu đồ ăn, Từ Tông đứng ở trước bàn đưa cho cô một cái khay, cũng không hỏi cô chuyện vừa rồi mà chỉ hỏi cô có muốn ăn bánh ngọt không.
"Cám ơn, để tôi tự lấy."
Cầm lấy chiếc nĩa trong tay hắn, tự cắt cho mình miếng bánh ngọt, tựa vào trước bàn từ từ nhấm nháp. die»ndٿanl«equ»yd«onBữa tiệc mới bắt đầu không bao lâu, không khí đã dâng cao, đợi đến lúc bắt đầu khiêu vũ mới, tất cả đèn phòng khách đều tắt hết thay vào đó là đèn nháy chiếu xuống sàn nhảy, đám khói nhân tạo lượn lờ như sương phun ra, không khí cùng tình điệu đều đã có, không thiếu nam nữ cũng vào sàn nhảy, khó trách mọi người đều mang theo bạn gái tới tham gia dạ tiệc.
"Không mời tôi nhảy một điệu sao?"
Từ Tông dựa vào trước bàn, nhìn hướng sàn nhảy rồi khom lưng vươn tay làm một cử chỉ tiêu chuẩn mời cô, Thanh Ninh vừa mới chuẩn bị để tay lên, chợt bị người kéo.
"Thanh Ninh, điệu thứ nhất nên dành cho anh."
Mạnh Kiết Nhiên dùng sức kéo cả người đứng ở bên cạnh cô, cánh tay lôi kéo đầy sức lực không cho phép cô cự tuyệt, ánh đèn lưu ly hắt lên người hắn ta như một con thú cao ngạo bễ nghễ nhìn chúng sinh.
"Từ tổng, ngại quá."
Mạnh Kiết Nhiên lôi kéo tay cô nhìn như dịu dàng, kì thực dùng nhiều sức lực, Thanh Ninh bị hắn kéo muốn lảo đảo đến sàn nhảy, quay đầu lại nhìn về phía Từ Tông, chỉ thấy được lưng mà không thấy được vẻ mặt hắn.die»ndٿanl«equ»yd«onNói thế nào thì cô cũng là nhân viên của hắn, bây giờ bị Mạnh Kiết Nhiên kéo đi, rốt cuộc là làm mất mặt hắn.






"Thanh Ninh, nếu em còn liếc mắt nhìn, có tin tối nay tên đó không còn có thể trở ra nữa hay không?" Mạnh Kiết Nhiên cúi đầu, tràn đầy uy hiếp nói, hô hấp bá đạo nóng bỏng phả vào trên mặt cô, Thanh Ninh mất tự nhiên quay đi, bàn tay to của hắn giam cầm bên hông, hơi sức lớn cơ hồ muốn bẻ gãy.
"Anh nhẹ một chút, làm đau tôi." Thanh Ninh cũng nổi sùng, mặc kệ là đang đứng trong sàn nhảy cũng không cần biết chung quanh có người hay không, giày cao gót trực tiếp giẫm lên chân của hắn, hắn cũng không tránh ra, rên lên một tiếng sau con ngươi đen nhánh khóa chặt lấy cô, nhìn đến Thanh Ninh cơ hồ không thở nổi.
"Thanh Ninh, cô gái này một đạp của em quả thật hung ác." die»ndٿanl«equ»yd«onMạnh Kiết Nhiên hút khí, bàn tay vẫn như cũ giam cầm bên hông, Thanh Ninh rất không thích thân mật như vậy, trực giác liền muốn trốn tránh.
"Buông ra, hôm nay tôi không muốn khiêu vũ."
Thanh Ninh đã quen tùy hứng, Mạnh Kiết Nhiên ngưng mắt nhìn cô mấy lần, kéo cô ra khỏi sàn nhảy đi thẳng khỏi đại sảnh bữa tiệc. Áo da khoác ngoài lúc vào tiệc đã cởi ra, giờ da thịt hoàn toàn lộ trong không khí rét lạnh của đêm đông, dần dần từng tầng da gà thi nhau nổi lên, tay chân lạnh lẽo, gió đêm luồn qua làn váy khiến cô rùng mình một cái.
Lúc Mục Lương Hòa tìm được cô, Thanh Ninh đang co ro trong boot điện thoại đầu đường, cả người cuộn thành một đoàn ngồi dưới đất, tóc dài buông xõa ở đầu vai, thân thể run lẩy bẩy, y như cô bé bán diêm, chỉ liếc mắt một cái, bao nhiêu đau lòng của Mục Lương Hòa đều nghẹn trong cổ họng.
Kéo cửa kính buồng điện thoại ra, cởi áo khoác lên cho cô rồi ôm cả người vào lòng, cái đầu chôn trong đầu gối của cô ngẩng lên, khuôn mặt gần trong gang tấc, cắn môi từ đầu đến cuối không buông ra dần dần tím lại. die»ndٿanl«equ»yd«onMục Lương Hòa vuốt môi cô để cho cô từ từ buông ra, cánh môi vốn đỏ thắm mà giờ tím tái, cắn đến rách cả da, còn có vệt máu khô dính lại. Thân thể cô cứng ngắc, không nhúc nhích được, mặc cho anh ôm lên xe.
Trong xe mở máy sưởi, Thanh Ninh mới lên xe không thích ứng kịp nên lại run rẩy một hồi. Mục Lương Hòa bế cô ngồi ở trên đùi, cởi áo ra ép cô vào trong ngực ủ ấm, Trần Minh từ kính chiếu hậu nhìn thấy tình cảnh trên băng ghế sau, cầm cái thảm trên ghế đưa sang cho Mục Lương Hòa đắp lại cho cô.
"Thanh Ninh, có còn lạnh hay không?"
Thanh Ninh chăm chú nhìn vào mắt anh rồi đảo đảo mấy cái, lúc này Mục Lương Hòa mới thở phào nhẹ nhõm, liếm liếm cánh môi lạnh lẽo lẫn vết máu khô trên đó, sau đó lại dùng mặt cọ xát mặt của cô, không thể nghi ngờ cũng là một mảnh lạnh lẽo.
Lòng bàn tay toàn vết chai luồn vào trong tấm thảm nắm lấy tay cô, đầu ngón tay ở phía trên tỉ mỉ vuốt ve, vuốt từng cái khớp xương, ánh mắt của cô lại lay động rồi vùi mình thật sâu vào trong ngực anh.
Tay nhỏ bé nắm chặt áo anh, ậm ừ nói: "Thủ trưởng, làm sao anh lại ấm áp thế này nhỉ."
Cô nói rất chậm, rất nhẹ, Mục Lương Hòa trong lòng không có cảm giác, thiên ngôn vạn ngữ đè nén trong lòng nhưng nói không ra lời, mấy lời bộc phát muốn nói đến bên miệng lại nuốt trở vào, cuối cùng biến thành một câu: "Ai cho phép em trời lạnh mà mặc ít như th