Tác giả: Công Tử Khanh Thành
Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015
Lượt xem: 1341185
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1185 lượt.
ồi, để tôi đi gọi y tá."
Chị Ngô buông việc đang làm dở chạy đi tìm y tá, Trần Minh đang dẫn bác sĩ đi vào, hai người đụng vào nhau.
"Đến rất đúng lúc, cô chủ tỉnh rồi, ông xem hạ sốt chưa."
Bác sĩ là một người đàn ông trung niên khoác áo blue trắng, mang theo cặp mắt kính, ông đến gần là có thể nghe thấy được mùi thuốc trên người. Y tá đúng lúc bưng khay đi vào, bác sĩ lấy nhiệt kế để cho cô ngậm trong miệng, y tá đổi bình truyền cho cô. die»ndٿanl«equ»yd«onNhìn quanh phòng vẫn không thấy anh đâu, chị Ngô tẩu hình như là biết cô đang suy nghĩ gì, lại gần nói Mục Lương Hòa đi bộ đội, buổi chiều sẽ về.
"Đã hạ sốt rồi, chờ truyền hết chai nước này rồi theo dõi nhiệt độ xem thế nào."
Bác sĩ lại lắng nhịp tim của cô một hồi, nói không có gì đáng ngại xong cùng Trần Minh đi ra ngoài, trong phòng chỉ còn lại cô và chị Ngô.
"Cô chủ, từ lúc tỉnh dậy vẫn chưa ăn gì, lúc đi cậu chủ dặn chờ cô dậy thì cho cô ăn cháo."
Chị Ngô lấy cái chén nhỏ múc cháo từ bình ủ ấm trên tủ cho cô, lại đỡ cô dậy từ từ ăn. die»ndٿanl«equ»yd«onNhớ tới tối hôm qua Mục Lương Hòa đưa cô tới bệnh viện, bận rộn một hồi chắc là anh không được nghỉ ngơi tốt.
"Cậu chủ đi lúc 7 giờ, ăn sáng rồi mới đi."
Chị Ngô giống như biết cô muốn hỏi gì, liền có gì nói nấy. Ăn xong, chị Ngô lại giúp hạ giường xuống cho cô nằm nghỉ, phòng bệnh rất an tĩnh, chỉ thi thoảng có bước chân rất nhẹ của chị Ngô và một vài giọng nói khẽ truyền đến từ bên ngoài, không gian nhàn nhạt mùi thuốc, trong đầu có chút rối bời có lẽ là tối hôm qua ngủ không ngon.
Tỉnh lại lần nữa đã là buổi chiều, trong phòng bệnh không có một bóng người, ánh mặt trời từ cửa sổ chiếu vào chiếu trên sàn nhà, chiếu sáng cả phòng bệnh. Kim truyền trên tay đã được rút ra và dán lên một miếng băng màu trắng, Thanh Ninh co duỗi ngón tay, có chút tê dại, tầm mắt rơi vào trên cánh cửa màu xám tro, xuyên thấu qua thủy tinh, có bóng người đi lại bên ngoài, thỉnh thoảng có tiếng nói chuyện nho nhỏ.
Không bao lâu, cửa bị đẩy ra, Vệ Đông đi vào, trong tay là giỏ trái cây, Thanh Ninh theo bản năng siết chặt chăn, Vệ Đông đại biểu cho Mạnh Kiết Nhiên, như vậy hắn cũng tới sao?
Chị Ngô theo sát Vệ Đông đi vào, cười rót cho hắn ly nước nóng, trong lời nói hình như coi hắn là bạn của cô, lại kéo cái ghế bên cạnh cho hắn ngồi xuống, làm xong tất cả, chị đóng cửa đi ra ngoài.
Vệ Đông đem cái ly trong tay đặt ở trên tủ đầu giường, từ trên ghế, thong thả bước đi đến trước cửa sổ, sau lưng hắn là mặt trời sáng lóa, cả người đắm chìm trong ánh mặt trời, nhưng cho dù có tắm ánh sáng mặt trời thì cũng không thể làm dịu đi bên mặt nhìn nghiêng của hắn.
"Thủ trưởng, em ở nhà chờ anh, buổi tối về sớm chút ăn cơm nhé!"
Mục Lương Hòa nghe nói cô vợ nhỏ cứng đầu cứng cổ đòi xuất viện, đã lấp một bụng hỏa khí định bụng sẽ giáo huấn cô một bài cái tội không biết nặng nhẹ. Ai nhè mới nghe giọng mềm mại làm nũng thì hỏa khí tự dưng tiêu tan một mảy may cũng chẳng còn.
"Về nhà nghỉ ngơi thật tốt, anh sẽ về sớm." Mục Lương Hòa đứng trong hành lang gọi điện thoại cố ý nhỏ giọng, nhưng vẫn bị chính ủy ở trong phòng nghe thấy lại bị chọc ghẹo một phen.
"Ừ, biết, em cúp trước."
Thanh Ninh khom lưng chui vào trong xe, Trần Minh lái xe đưa họ về đại viện quân nhân, cuộc sống bên ngoài nhìn như yên tĩnh mà lại đang xảy ra biến hóa nghiêng trời lệch đất. Buổi tối Mục Lương Hòa ở trên đường về nhận được điện thoại của Diêm Nhuận Hoa, trực tiếp quay đầu xe.
Về đến nhà đã 12 giờ đêm, sợ đánh thức Thanh Ninh nên anh rửa ráy ở phòng vệ sinh tầng dưới rồi mới đi lên. Trong phòng ngủ như cũ chừa cho anh một ngọn đèn, ánh đèn nhàn nhạt chiếu sáng nửa bên giường đệm, cô vợ nhỏ cuốn chăn cả người co thành một cục, chỉ lộ ra cái đầu làm như ngủ không được thoải mái, chân mày hơi nhíu. Anh muốn đưa tay vuốt lên, lạ thấy cô đột nhiên mở mắt, còn ngái ngủ nhìn anh, sau đó từ trong chăn đưa đôi tay ra vòng chắc cổ anh, bất mãn lầm bầm : "Sao bây giờ mới về?"
"Xin lỗi, lần sau sẽ không thế nữa."
Mục Lương Hòa vén chăn lên nằm vào, vòng ôm lấy thân thể còn lạnh lẽo của cô vào lòng ủ ấm, đôi mắt ngái ngủ của cô khép lại cọ cọ trong lòng anh chốc lát đã lại ngủ say
Nhớ đến những lời Diêm Nhuận Hoa nói với anh hôm nay, Mục Lương Hòa càng ôm chặt người trong lòng hơn.
Vào lúc vụ án Mạnh Kiết Nhiên không hề tiến triển, cục cảnh sát nhận được một bức thư nặc danh, bên trong là một quyển sổ. Việc này đối với tình cảnh vụ án đang lâm vào bế tắc có sức ảnh hưởng vô cùng trọng đại. Vụ án có thể tiến triển bước tiếp theo hay không là hoàn toàn dựa vào người duy nhất có thể tiếp xúc thân cận với nghi phạm đang nằm trong ngực anh đây, trong lòng Mục Lương Hòa đấu tranh dữ dội song cuối cùng vẫn lựa chọn thỏa hiệp.
Đi làm lại sau thời gian nghỉ bệnh, Thanh Ninh nhớ ra phải nói gì với Từ Tông, ngày đó ở trong bữa tiệc cứ như vậy bị Mạnh Kiết Nhiên lôi đi, đã làm mất hết mặ mũi của sếp. Không khéo là buổi sáng trong thang máy lại gặp p