Tác giả: Công Tử Khanh Thành
Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015
Lượt xem: 1341317
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1317 lượt.
hôm nay trở về sớm, thủ trưởng phu nhân quyết định thưởng cho anh."
"A, thưởng cái gì." Đôi tay Mục Lương Hòa nâng lấy mông cô, không để cho cô trượt xuống.
"Vác nặng việt dã."
"Khẩu vị nặng như vậy."
Mục Lương Hòa ngoài miệng thì nói vậy nhưng kích động đem người ôm ngang lấy mang lên lầu, thô lỗ đạp cửa rồi đặt cô xuống giường. Trên người anh chỉ mặc áo sơ mi, cúi xuống nền làm động tác hít đất, sau đó anh cũng cởi phăng áo sơ mi, chỉ còn áo ba lỗ bên trong lộ ra bắp tay, cánh tay tráng kiện phập phồng, gân xanh trên cánh tay tràn đầy sức lực, trông rất man. Cô thích nằm trên giường nhìn anh tập chống đẩy - hít đất, trên người tỏa ra nồng đậm hơi thở phái nam, thủ trưởng nhà cô chính là một người tuấn kiện.
"Không lên à."
Mục Lương Hòa hai tay chống lên hỏi cô, chớp mắt cô từ trên giường bò dậy, dép cũng không xỏ mà trực tiếp giẫm lên sàn nhà, đặt mông ngồi ở trên người anh. Mục Lương Hòa mặc dù trên thân có một người ngồi nhưng tốc độ chống đẩy không giảm. Thanh Ninh từ ngồi, cuối cùng biến thành nằm ở trên người anh, dán vào sau lưng anh, cố ý quấy rối, ở bên tai anh hà hơi, đưa tay gãi cổ. Mục Lương Hòa sợ nhột, cuối cùng hít vào một hơi, tay không chống nổi cả hai người đều nằm bẹp xuống nền nhà. Thanh Ninh cười ha ha, không hề lo lắng vì phía trước đã có Mục Lương Hòa làm đệm lót.
"Thủ trưởng, không làm nữa à."
Cô ngồi dậy, lôi kéo áo anh, tay nhỏ bé trắng nõn luồn vào trong, dùng lời của Mục Lương Hòa nói thì là đang móc trứng chim trong tổ đấy.
Lần này Mục Lương Hòa áp xuống đôi môi như cũ cách môi cô 1cm, hô hấp phả trên mặt cô, cái mặt nghêm chỉnh từ từ mở ra nụ cười "Thanh Ninh, em cứ thử thêm một lần số chẵn nữa xem."
"59." Bị uy hiếp Tạ Thanh Ninh lập tức nghe lời đếm một số lẻ, Mục Lương Hòa được như nguyện áp xuống hôn, đầu lưỡi cường thế cạy ra môi lưỡi chui vào, bao bọc đầu lưỡi cô tỉ mỉ cuốn lấy, lại lấy đầu lưỡi chà sát liếm môi cô hai lần nữa mới thỏa mãn rời khỏi, chống lên thân thể.
Một màn hôn nóng bỏng làm cho phiến môi cô càng thêm đỏ thẫm, như có nước nhỏ ra ở dưới ánh đèn long lanh bóng loáng. Mục Lương Hòa đang còn muốn hôn thêm, hảo hảo mà giày xéo một phen, cố tình mấy lần đếm kế tiếp đều là số chẵn, thân thể hơi buồn bực, ngay cả sắc mặt cũng không tốt theo, nụ cười trên khóe miệng từ từ biến mất, mỗi một lần ép xuống đôi môi áp lại, cái mũi ngửi ngửi mùi vị trên người cô, không phải mùi sữa tắm.
"Thủ trưởng, anh phạm quy." Thanh Ninh đưa tay che lồng ngực của mình không cho anh ngửi. Mục Lương Hòa tiếp tục chống lên, cũng không áp môi tới nữa mà duy trì khoảng cách độ 20cm với khuôn mặt cô. Hai tay Thanh Ninh từ chỗ chống trên ngực anh chuyển thành vòng qua cổ, hai chân cũng vòng quanh hông, cả người treo lủng lẳng vào anh. Trên người bị treo vật nặng như vậy, Mục Lương Hòa đã sớm khởi phát tâm tư này nọ, hai tay chống dậy đem cả người cô theo ngả lên giường.
"Thủ trưởng, tối nay rèn luyện nhanh như vậy đã kết thúc sao?" Cô treo ngược trên người anh cố ý hỏi như thế, chân vòng bên hông cố ý ma sát xuống, Mục Lương Hòa dĩ nhiên biết ý của cô vợ nhỏ, rõ ràng là đang cười hắn.
"Thanh Ninh, chúng ta đổi loại phương thức rèn luyện mà em thích." Lời anh vừa ra khỏi miệng, mặt cô liền đỏ hơn phân nửa, tuyệt không cấm trêu chọc.
"Thủ trưởng, anh lại đang giở trò lưu manh, không có tổ chức không có kỷ luật."
Những lời này là anh dùng để dạy dỗ cô, giờ cô vợ nhỏ dùng phản lại anh. Mục Lương Hòa cầm lấy tay cô, để cho cả người cô nằm ở trên người anh, gò má dán chặt ngực anh, dưới lỗ tai là trái tim anh, lắng nghe tiếng tim hữu lực nhảy trong lồng ngực cảm giác cùng chung nhịp đập với trái tim mình, là một loại cảm giác kết hợp thật chặt chẽ.
Tóc cô tán loạn trên ngực anh, Mục Lương Hòa đưa tay xuyên vào mái tóc cô cuốn lấy, sau đó buông ra, rồi lại cuốn, lặp đi lặp lại không biết mệt.
"Thủ trưởng, chúng mình sinh con nhé."
Tạ Thanh Ninh nhớ tới lần trước mẹ chồng Lương Nhu Hoa nói, tuổi tác Mục Lương Hòa cũng không cò nhỏ. Bọn họ hiện tại quả thật nên sinh con, một đứa bé trong thân thể chảy dòng máu của hai người, có lẽ là con trai, cũng có thể là con gái, đều là con của họ, đều là kết tinh tình yêu của họ. Chờ con sinh ra rồi, cô sẽ nắm tay con tập đi, sẽ dạy con nói, sẽ chỉ cho con nhận biết thế giới này.
"Được, chờ thân thể em điều dưỡng tốt lên chúng ta sẽ sinh con." Mục Lương Hòa ôm cô chặt hơn, hận không thể đem người con gái này hòa tan trong thân thể mình, cúi đầu hôn lên tóc cô, sau đó là cái trán, mắt, mũi, miệng, từng tấc dời xuống. Đêm, tĩnh mịch, ngoài phòng vài ánh sao nhấp nháy như đang nhẹ nhàng hát ca.
Buổi sáng Thanh Ninh đi làm như thường lệ, Mục Lương Hòa hôm nay được nghỉ, Trần Minh lái xe đưa cô đến công ty. May mắn là không gặp Từ Tông, cảnh tượng lúng túng tối hôm qua vẫn còn vấn vít trong đầu khiến cô có suy nghĩ kích động muốn thôi việc.
Trong thư phòng Mục Lương Hòa mới vừa mở bản đồ quân sự ra, chị Ngô đã mang theo di động c