Tổng Tài Bức Hôn: Ngạo Khê Khó Thuần Phục
Tác giả: Công Tử Khanh Thành
Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015
Lượt xem: 1341350
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1350 lượt.
ủa anh đi vào. Ở nhà anh không bao giờ giữ di động bên mình mà hay để dưới nhà, nhìn màn hình là một chuỗi số xa lạ.
Cau mày mở ra.
Đây là lần đầu tiên Mục Lương Hòa cùng hắn chính thức gặp mặt, mấy lần trước đều là vội vã lướt qua. Hai người đàn ông bề ngoài ưu tú giống nhau ngồi trong một gian riêng của quán café, trước mặt ly café lượn lờ khói trắng bốc lên, Mục Lương Hòa liếc nhìn nhưng không uống... Có lẽ là do sự mẫn tiệp của một quân nhân khiến anh không thể không đề phòng trước mặt Mạnh Kiết Nhiên.
"Mục Lương Hòa, xuất thân quân nhân thế gia, năm nay 33 tuổi, ba năm trước cùng Tạ Thanh Ninh kết hôn, từng hai lần đạt được huân chương quân công hạng nhất, năm lần huân chương quân công hạng nhì, vô số lần huân chương quân công hạng ba, một đối thủ cạnh tranh như vậy thật là có ý nghĩa." Mạnh Kiết Nhiên ngửa người ra sau, cả thân thể vừa lòng vùi lấp ở trong ghế sofa, nhìn vô cùng kiêu ngạo, trong tay vân vê một cái khuy tay áo.
Trái lại Mục Lương Hòa ngồi thẳng tắp, đôi tay đoan đoan chính chính đặt trên bàn, mười ngón tay bắt chéo, mắt nhìn thẳng vào mắt người đàn ông đối diện.
"Tôi nên cảm ơn anh đã tiêu tốn nhiều thời gian vì tôi như vậy, dù sao thì đối với một thương nhân mà nói, thời gian là vàng bạc." Thái độ không kiêu ngạo không siểm nịnh, đây chính là người đàn ông mà Tạ Thanh Ninh coi trọng, đúng là có chút bản lĩnh, chẳng thế thì sao mà mới trẻ tuổi như vậy đã đạt được quân hàm Thiếu tướng.
"Không cần, dù sao biết người biết ta, trăm trận trăm thắng."
"Trực tiếp nói vào chuyện chính đi, tôi cũng không cho rằng những lời mới rồi của anh là làm màu." Mười ngón tay bắt chéo trên bàn của Mục Lương Hòa lúc này đã buông xuống đặt tại trên đầu gối, môi mỏng mím lại, ánh mắt sắc bén nhìn quanh căn phòng.
Bên trong gian phòng mọi thứ đều không lọt qua ánh mắt anh, mặc dù bên trong không giấu được người, nhưng không có nghĩa bên ngoài sẽ không có người, tay anh chụp vào bên hông, ngón trỏ nhẹ nhàng vạch lên.
"Chia tay cô ấy, tôi thấy cô gái tên Hạ Gia Dĩnh kia không tệ, anh còn có thể có một đứa con đáng yêu đã biết nói biết chạy nhảy nữa."
Mạnh Kiết Nhiên muốn điều tra một người, đương nhiên là ngay cả người bên cạnh cũng phải điều tra, đừng mong một ai thoát đi. Chỉ là ngoài ý muốn để hắn phát hiện, thì ra Hạ Gia Dĩnh cùng Mục Lương Hòa đã từng có hôn ước, sau này không biết là nguyên nhân gì mà hai nhà âm thầm từ hôn, chuyện này trừ hai bên gia đình ra, người ngoài hình như đều không biết, Tạ Thanh Ninh chắc chắn cũng không biết.
"Mạnh tiên sinh thật biết nói đùa, chẳng qua đúng là tôi sắp làm cha, chúng tôi đang lên kế hoạch sinh con." Liều thuốc mạnh này phát huy hiệu quả ngay lập tức, tay bưng ly café của Mạnh Kiết Nhiên nghiêng một cái, chất lỏng màu nâu từ trong ly chảy xuống, rơi vào trên bàn thủy tinh và mặt thảm màu trắng, Mục Lương Hòa thừa nhận mình trong khoảnh khắc đó cảm thấy cực kì vui sướng.
Cuộc chiến giữa hai người đàn ông, Mạnh Kiết Nhiên vừa mới bắt đầu đã thua, cho nên đi đến tình cảnh càng về sau này đã thành chấp niệm, cũng là ma niệm.
………………………..
"Hôm nay sao lại đến đón em, có phải có chuyện?"
Tạ Thanh Ninh một đường từ trong cao ốc chạy ra, khom lưng ngồi vào trong xe. Hôm nay Mục đại thủ trưởng thay đổi thân quân phục thường ngày thành áo khoác vàng nhạt và quần màu xám tro, anh hạ cửa sổ xe xuống khoát tay với cô. Lúc Từ Tông theo sau lưng cô ra ngoài, chỉ nhìn thấy chiếc xe màu đen đang hòa vào trong dòng xe cộ.
"Thắt dây an toàn vào." Mục Lương Hòa đánh tay lái liếc cô nói.
"Ừm, biết rồi, nhưng mà hôm nay rốt cuộc là ngọn gió nào xui khiến anh tới vậy, thủ trưởng, em rất vui."
"Từ giờ anh sẽ ở cạnh em nhiều hơn." Mục Lương Hòa nghĩ lại hai người lúc ở chung đa phần đều ở nhà, hầu như không ra ngoài bao giờ chứ đừng nói đi du lịch. Ngay cả đi dạo phố cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay, duy nhất lần trước đi dạo phố còn chọc cô tức giận, không khỏi bị cảm giác vô lực thất bại xâm nhập.
"Thủ trưởng, anh là thuộc về quốc gia, đạo lý này em sớm hiểu được." Lúc nói ra câu này, trong lòng cô nói không cô đơn là giả , còn có chút chua xót lan tràn toàn thân, có người phụ nữ nào không mong có chồng bên cạnh mà không phải chỉ cần một mệnh lệnh của quốc gia thì chồng mình liền hăng hái ra trận, không rõ sống chết.
"Thanh Ninh, thật xin lỗi, anh đã khiến em chịu khổ, em là quân tẩu, anh tin tưởng em có thể làm tốt vai trò này."
Thanh Ninh đẩy cái tay đang vươn tới nắm lấy tay cô, làm bộ chua ngoa mở miệng: "Đừng có mà tâng bốc em, ngộ nhỡ chụp xuống đè chết em thì làm thế nào."
Không khí vừa trùng xuống vì lời này của cô mà vui lên, Mục Lương Hòa thấp giọng cười, đưa tay cởi bớt hai nút cổ áo, trong xe điều hòa ấm áp, dù chỉ mặc một cái áo len cũng không lạnh.
"Yên tâm, đời này có thể đè chết em chỉ có thể là anh thôi."
Những lời này còn có nghĩa khác, đè chết cô chỉ có thể là anh, đè chết cô chỉ có thể là anh, đè chết, đè chết, mặt cô lập tức đỏ lên, loại cảm giác đó chậm rãi từ lòng bàn chân dâng lên. Nghĩ tới ha