XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quân Hôn Tỏa Sáng

Quân Hôn Tỏa Sáng

Tác giả: Công Tử Khanh Thành

Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015

Lượt xem: 1341167

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1167 lượt.

được là ai rồi.
"Mau lên đây đi, phía dưới lạnh muốn chết rồi kìa."
Giữa bọn họ Mạnh Kiết Nhiên chính là quả bom không hẹn giờ, không đảm bảo được nó sẽ nổ khi nào cho nên trước khi nó nổ phải bắt trói bằng được hắn lại, trước mắt đây là nguyện vọng lớn nhất của Mục Lương Hòa, chỉ là có một số việc cần phải có quá trình.
Một tuần sau cổ phiếu công ty Mạnh Kiết Nhiên bắt đầu hạ xuống, buổi sáng hôm đó nhiệt độ giảm xuống, đặc biệt lạnh, nhưng đến trưa lại có ánh mặt trời. Thanh Ninh cùng đồng nghiệp đi ăn trưa trở về vừa đúng gặp Từ Tông trước cửa thang máy, cô gật đầu chào hỏi một rồi đi vào, bị hắn gọi lại.
Ở công ty bọn họ là quan hệ cấp trên cấp dưới, Tạ Thanh Ninh không thể làm gì khác hơn là đi theo hắn vào phòng làm việc.
"Ngồi đi."
"Từ tổng, có chuyện gì."
"Không có gì, chính là muốn nói với cô chuyện Mạnh Kiết Nhiên, tôi biết hai người quen nhau, có tò mò vì sao tôi lại biết hay không." Ấn tượng của Từ Tông đối với cô vẫn luôn không tệ, là tuýp người thuộc kiểu tao nhã lịch sự, hiện tại người đàn ông này lại thể hiện vẻ sắc bén, tay cầm điếu thuốc, có vài phần mang cảm giác giống Mạnh Kiết Nhiên.
"Tôi nói là có lẽ cô còn tò mò hơn quan hệ giữa tôi và anh ta, không giấu gì cô, tôi còn phải gọi anh ta một tiếng đại ca, là anh em cùng mẹ khác cha, có phải rất ngạc nhiên hay không." Từ Tông hít hai hơi khói lại dập tắt, ném vào thùng rác, xoay người đối mặt với Tạ Thanh Ninh.
Hắn vẫn luôn không làm rõ Mạnh Kiết Nhiên rốt cuộc thích cô gái này ở chỗ nào, thời gian chung đụng đã lâu, hắn đã biết thêm một chút. Cô gái này, đẹp là một chuyện, tư tưởng cùng tính tình lại là một chuyện khác, mà Tạ Thanh Ninh thuộc loại con gái có tư tưởng có tính cách, kiểu người như vậy không cần đàn ông cẩn thận che chở quá nhiều mà vẫn có thể sống tốt.
"Anh không cần thiết nói với tôi những thứ này, xin lỗi, tôi ra ngoài trước." Đáp án này đối với cô mà nói không quan trọng, mặc kệ là Mạnh Kiết Nhiên hay là Từ Tông, cô một chút cũng không muốn trêu chọc, có một thủ trưởng cũng đủ rồi.
"Chờ một chút, có lẽ cô đối với cái này sẽ cảm thấy hứng thú."
Từ Tông đem tờ báo ném tới trên bàn, Thanh Ninh quét qua tựa đề lớn phía trên. Nói thật, trong lòng cô cũng không có quá nhiều cảm xúc, công ty Mạnh Kiết Nhiên bây giờ về cơ bản là đoạt lấy từ Uất gia, cộng thêm sự phát triển về sau. Ông chủ Uất gia bây giờ còn nằm ở bệnh viện, hắn đã làm chuyện xấu quá nhiều, hiện tại cũng chỉ là quả báo mà thôi, người trong giang hồ hỗn tạp, dù sao cũng có ngày phải trả lại .
"Cám ơn, tôi đi ra ngoài trước." Thanh Ninh cầm tờ báo trên bàn đi ra ngoài, mở ra tùy tiện nhìn một chút, là cổ phiếu rớt điểm cùng các loại nghị luận, những thứ này chẳng có gì lạ, xem xong trực tiếp ném vào thùng rác, mở máy vi tính ra, bắt đầu viết thư từ chức, lần này, cô thật muốn ra đi.
Tan tầm lập tức nộp đơn thôi việc cho cấp trên, cấp trên còn thành khẩn hỏi cô tại sao từ chức, Thanh Ninh viện lý do lung tung, cũng không thể nói ra nguyên nhân thật sự được.
Sau khi từ chức, cô gửi tin nhắn cho Mục Lương Hòa, rất nhanh đầu kia gọi điện lại, cô đứng ở cửa chờ một lúc thì xe Trần Minh đến.
"Chị dâu, thủ trưởng bảo tôi chở chị đi."
"Ừm, được, đã lâu tôi không được ăn cơm canteen của doanh trại rồi."
"Có đầu bếp mới tới, tay nghề không tồi, nhất là món cá nấu cải chua, thật là tuyệt." Trên đường đi Trần Minh kể cho cô nghe những chuyện xảy ra trong bộ đội, nào là đồng chí chính ủy buổi tối bị chị dâu đuổi khỏi nhà không có chỗ đi đành đến ngủ ở phòng làm việc; nào là một tiểu đội trưởng đi xem mắt giẫm phải gấu váy con người ta bị mắng lưu manh ..., từ chuyện lớn đến chuyện bé bằng hạt vừng cũng được Trần Minh miêu tả rất sinh động. Có lẽ đời sống trong quân đội quá đơn điệu, cho nên mọi chuyện mới bát quái thành ra như thế, chứng tỏ một cách rất hợp tình hợp lý là không chỉ có mỗi phụ nữ mới nhiều chuyện.
Đến doanh trại thì trời cũng vừa tối, Trần Minh dẫn cô đến phòng làm việc. Phòng làm việc của Mục Lương Hòa ở lầu bốn, vì nhà thấp tầng nên không có thang máy, Thanh Ninh lê giầy cao gót bò được đến lầu 4 đã thở không ra hơi, còn bị Trần Minh chê cười một phen, nói thủ trưởng không huấn luyện cô cho tốt.
"Vào đi."
Trần Minh gõ cửa xong chạy không còn hình bóng, Thanh Ninh sửa sang quần áo rồi mới đẩy cửa đi vào. Mục Lương Hòa ngồi ở sau bàn làm việc, không mặc áo khoác quân phục mà chỉ một áo sơ mi xanh, cúi đầu cầm bút không biết đang viết cái gì, vẻ mặt hết sức chuyên chú, đầu cũng không ngẩng lên.
Hồi lâu không nghe thấy người nói chuyện, Mục Lương Hòa dừng bút ngẩng đầu, đột nhiên mắt sáng lên: "Đến rồi à, tốc độ cũng nhanh đấy."
"Trên đường không bị kẹt xe." Thanh Ninh thả túi xách lên bàn làm việc của anh rồi nhìn quanh quất trong phòng. Phòng làm việc của Mục Lương Hòa không tính là lớn, ngoài một bộ sofa màu đen và một máy đun nước màu trắng, bàn làm việc của anh đặt đối diện ghế sa lon, bên cạnh là cái cột mắc áo, phía trên treo áo khoác quân trang của anh.
"Thủ trưởng, em đói rồi, Trần