Tác giả: Công Tử Khanh Thành
Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015
Lượt xem: 1341169
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1169 lượt.
ới anh ấy."
Đầu kia Hạ Gia Dĩnh không nói gì cúp máy đánh “cạch”, Tạ Thanh Ninh nhất thời cả giận, nói thế nào cô cũng là vợ danh chính ngôn thuận của anh mà lại không được người ta coi ra gì, tức giận vọc vạch điện thoại của Mục Lương Hòa. Nghịch tới nghịch lui cuối cùng thấy được một chút khả nghi, cô nghĩ nếu là bình thường có thấy cũng sẽ không có bao nhiêu phản ứng, kì lạ là giờ lại phát hỏa. Trong ảnh Hạ Gia Dĩnh ôm một đứa bé, hai người cười rực rỡ, bối cảnh là một mảng phong đỏ rực, đập vào mắt cô thấy nhức chết được.
"Anh với cái cô Hạ Gia Dĩnh kia rốt cuộc có quan hệ gì, Mục Lương Hòa, trong lúc em còn kiên nhẫn thì mau mau thẳng thắn để được khoan hồng." Mục Lương Hòa mặc đồ ngủ từ trong phòng tắm ra ngoài, ngay lập tức cái điện thoại chực phi vào mặt anh, thật may là anh tay mắt lanh lẹ bắt được.
"Thanh Ninh, em đang tập kích người à." Bình thường lúc cực kỳ tức giận Thanh Ninh mới gọi cả họ lẫn tên anh, với cái tính giận dỗi ầm ĩ của cô vợ nhỏ kì thực Mục Lương Hòa cũng rất nhức đầu. Mở cái ảnh trong điện thoại ra xem, anh chỉ nhìn thoáng qua cảm thấy cũng không phải là vấn đề gì lớn nhưng mà trong mắt cô vợ này nghe chừng là một trong mười tội lớn tày trời (Thập Ác Bất Xá), hận không thể kéo anh đi lăng trì xử trảm.
"Đừng đánh trống lảng, anh và Hạ Gia Dĩnh rốt cuộc có quan hệ gì, em danh chính ngôn thuận là vợ anh mà lại bị người ta coi thường, anh còn cười được, cho anh cười, cho anh cười này." Mấy cái đấm của phụ nữ chẳng qua chỉ như mát xa, hơn nữa lại là đánh yêu của vợ mình, khí thế với sức lực chỉ tầm tầm lại càng thoải mái. Mục Lương Hòa được mát xa sảng khoái, đứng yên mặc cho cô vợ nhỏ đánh, chờ cô đánh mệt rồi thì thuận tay bê ly nước trên bàn đưa cho cô.
"Thanh Ninh, uống miếng nước đi."
"Không uống, ai biết anh có bỏ thuốc hay không."
Mục Lương Hòa nhếch lông mày: "Dù bỏ thuốc, cũng là xuân dược."
"Hạ lưu."
"Cái này gọi là khuê phòng bí sự."
Thủ trưởng bắt đầu phô ra siêu cấp mặt dày, nhưng mà lúc này phương pháp đó không thực hiện được. Mục Lương Hòa bắt đầu dữ tợn, giáo dục một thôi một hồi, Thanh Ninh nằm trên giường lấy chăn bịt lỗ tai không nghe, Mục Lương Hòa đứng bên giường thấy vậy đem chăn xốc lên.
"Tạ Thanh Ninh, em nói lý một chút được không."
"Em chính là không nói lý đấy, ngày mai em cũng tìm một anh chàng đẹp trai chụp ảnh lưu vào điện thoại, mà còn là ở trần nữa nhé.."
"Em dám!"
"Em dám đấy, a ~~ cái người man rợ này, lại đánh người ta PP."
Mục Lương Hòa bị cô vợ nhỏ nháo đến loạn cả óc, sức đánh cũng không lớn với lại anh làm sao nỡ cơ chứ. Tạ Thanh Ninh từ trên giường bò dậy, trực tiếp nhảy xuống nhào đến trên người anh, tối nay Mục Lương Hòa đã thấm thía trình độ nháo của cô vợ nhỏ rồi, chỉ muốn làm sao ngăn cái miệng lảm nhảm bát nháo kia lại, cuối cùng cũng ngăn được, mặc dù quá trình gian nan một chút.
"Thanh Ninh, đừng làm rộn, chúng ta đi ngủ."
"Ai ngủ với anh, ra sofa mà ngủ đi."
"Không được, trời lạnh, hai người ngủ ấm hơn." Mục Lương Hòa lấy chăn bọc lấy cô, đem cả người ôm vào trong lòng, không cho cô lộn xộn. Trời mùa đông lạnh, trong phòng lại không mở máy sưởi, cái chăn mới ấm một tí bị cô ngúng nguẩy hơi lạnh lại tràn vào, lạnh run lên.
"Tạ Thanh Ninh, em còn lộn xộn có tin anh xử lý em không?"
"Anh cũng chỉ có bản sự đó thôi." Thanh Ninh bị áp chế tay chân cũng không dám lộn xộn, nằm im nhắm mắt, bên tai là hô hấp ấm nóng, hơi ngưa ngứa của anh phả lại.
"Thanh Ninh, không ngủ được? Không ngủ được thì chúng ta làm chút chuyện nhé."
Buổi tối ngủ không ngon, lại bị quấn lấy náo loạn hơn nửa đêm, buổi sáng lại bị điện thoại của Mục Lương Hòa đánh thức, Thanh Ninh nhắm mắt ném cái gối về phía anh, kéo chăn ngủ tiếp. Mục Lương Hòa bị tiếng điện thoại đánh thức, với lấy quần áo rồi cầm di động sang phòng sát vách. Một lúc lâu sau anh trở lại cầm áo khoác đi ra ngoài, tiếng đóng cửa rất nhẹ, Thanh Ninh vẫn từ trong chăn ló đầu ra, ở trên giường vặn vẹo một hồi mới xuống lầu đã không thấy bóng dáng anh, hỏi chị Ngô mới biết, ngay cả điểm tâm anh cũng không ăn đã chạy ra ngoài.
"Cậu chủ hình như có chuyện gấp, Trần Minh bảo đưa đi nhưng cậu ấy không đồng ý mà tự lái xe đi luôn rồi."
"A..." Trong lòng Thanh Ninh bồn chồn khuấy cháo tôm trong bát, nghĩ lát nữa về phòng gọi điện cho anh. Điện thoại kết nối nhưng không ai nghe máy, lầm bầm mấy câu liền quyết định gọi cho Hạ Gia Mẫn.
Lúc bận không có thời gian dạo phố, đợi đến khi không phải đi làm lại cảm thấy dạo phố không có ý nghĩa, con người a, luôn là không biết đủ. Thanh Ninh bắt xe đến khu thương mại, Hạ Gia Mẫn nói lát nữa sẽ đến, cô đến Starbucks ngồi chờ trước.
Ông chủ Starbucks là ba thanh niên trẻ tuổi, mới vừa tốt nghiệp đại học ra ngoài gây dựng sự nghiệp bằng cửa tiệm này. Ngày khai trương cô và Hạ Gia Mẫn trùng hợp tới uống cà phê, cô nàng Hạ Gia Mẫn tính tình ầm ĩ không biết sao mà dụ dỗ được, từ đó trở thành bạn tốt.
"Chị Hạ hôm nay không tới?"
"Ở trên đường, nhớ cô ấy rồi hả ?"
"Đùa gì thế, chính chủ ở bên ki